Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1182: Dời Đảo Hải Điệp



- Tốt lắm, ngươi chú ý nghỉ ngơi đi, ta tới đảo Hải Điệp nhìn.

Mục Lương đưa tay xoa xoa đầu cô gái mơ hồ.

- Mục Lương!

Vưu Phi Nhi khẽ rung hàng lông mi mảnh mai, theo bản năng gọi anh lại.

- Hử?

Mục Lương nghi hoặc nhìn cô gái mơ hồ.

- Không, không có việc gì, ngươi nhanh đi đi.

Vưu Phi Nhi nhăn nhó nói.

Mục Lương cong lên khóe môi. Anh cúi đầu tới gần cô gái mơ hồ, khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần.

Đôi tay nhỏ bé của Vưu Phi Nhi rất nhanh nắm chặt lại, hàng mi mảnh mai run rẩy run rẩy khi cô cảm nhận được hô hấp của anh.

Ngay sau đó, trên trán có một mảnh ướt át.

Cô sững sờ, thân thể giống như bị đóng băng, thật lâu không nhúc nhích được. Đôi mắt đẹp màu vàng trở nên trống rỗng. Chờ tới khi cô phục hồi tinh thần lại, Mục Lương đã sớm không còn ở trong Sở Nghiên Cứu.

- Mục Lương vừa hôn ta sao?

Vưu Phi Nhi cong môi, khuôn mặt xinh đẹp lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được phiếm hồng. Cô lẩm bẩm:

- Trời đất, đây sự thật sao?

Cô gái mơ hồ nắm lấy lọn tóc đuôi ngựa của mình, đi vòng quanh Sở Nghiên Cứu vài vòng, miệng lẩm bẩm.

Vưu Phi Nhi cứ đi đi lại lại như vậy, cuối cùng đưa tay sờ lên trán, khuôn mặt xinh đẹp càng trở nên đỏ ửng.

- Đại nhân cũng thích ta? Chắc là cũng thích ta rồi?

Cô nhìn chằm chằm vào cửa lớn của Sở Nghiên Cứu, tự hỏi tự đáp.

- Ta muốn ngất đi rồi...

Cô bụm mặt, lần này cũng đủ cô hưng phấn tới vài ngày.

……..

Trên đảo Hải Điệp, đám người Hồng Sa đã thu thập hết thứ tốt, đựng đầy mấy chục cái túi da thú

- Có quên cái gì không?

Hải Điệp cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng hỏi.

Hồng Sa nghiêm mặt nói:

- Không có, ngoại trừ những gia cụ làm bằng đá ra, những thứ khác đều mang đi hết rồi.

Hải Điệp từ tốn gật đầu, ngước mắt nói:

- Lam Thứu, ngươi đi nhìn những người khác thu thập thế nào rồi.

Lam Thứu cung kính nói:

- Ta vừa mới xem qua, trên cơ bản đều thu thập tốt rồi, chỉ chờ đảo chủ hạ lệnh, là có thể bắt đầu di chuyển.

- Những người đi đứng không tiện, hoặc tuổi quá lớn, phải sắp xếp thủ vệ cõng họ đi theo.

Hải Điệp dặn dò.

- Đảo chủ yên tâm, ta đã sắp xếp xong cả rồi.

Lam Thứu cười ngây ngô nói.

- Ừ, ngươi đã thông suốt rồi sao?

Hồng Sa liếc mắt thủ vệ trưởng, trêu chọc nói:

- Hiếm khi thấy ngươi suy nghĩ chu đáo như vậy.

Lam Thứu giật giật khóe miệng, khàn giọng nói:

- Phó đảo chủ cứ nói đùa, trước nay ta vẫn rất thông minh.

- Được rồi, đừng trêu chọc nhau nữa.

Hải Điệp khoát tay áo.

Cô nhìn quanh nhà đá một vòng, thở sâu nói:

- Vậy chuẩn bị xuất phát đi, tới thành Huyền Vũ.

- Vâng!

Hồng Sa và Lam Thứu cùng kêu lên đáp lại một tiếng.

Mọi người rời khỏi nhà đá, đã thấy đảo dân tập trung hết ở khoảng trống bên ngoài rồi, bên cạnh bọn họ đầy những túi to túi nhỏ.

- Đảo chủ!

Đảo dân cùng kêu lên một câu.

Hải Điệp nhìn quanh mọi người ở đây, dùng ngữ khí thành khẩn nói:

- Hy vọng các ngươi đừng oán trách ta, những gì ta làm chỉ vì sống sót.

- Đảo chủ, chúng ta hiểu được, ngài muốn tất cả chúng ta sống sót, cho nên chúng ta không oán trách ngài.

- Đúng vậy, chỉ cần có thể sống sót, ngài làm gì cũng đáng giá.

- …

Con ngươi màu tím của Hải Điệp ửng đỏ, trong lòng cô thật cảm động.

Người phụ nữ tóc tím thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt đẹp chớp chớp vài cái đã khôi phục lại như bình thường.

Cô phất tay nói:

- Xuất phát, tới thành Huyền Vũ.

- Vâng!

Đảo dân cùng hò hét vang lên. Tất cả bọn họ đều thẳng người mang theo túi to túi nhỏ, đi theo Hải Điệp tiến về phía trước. Chỉ là mọi người chưa đi được bao lâu, đã nhìn thấy không trung có một bóng người bay tới.

- Mục Lương các hạ!

Hải Điệp ngừng chân lại, sau đó nhìn chăm chú vào Mục Lương ở trên không trung. Hồng Sa và Lam Thứu tinh thần chấn động, người trẻ tuổi trước mắt họ chính là thành chủ thành Huyền Vũ?

- Người này quá trẻ!

Hồng Sa thấp giọng sợ hãi than.

Lam Thứu nhỏ giọng nói thầm:

- Thoạt nhìn còn không nhiều tuổi bằng ta, thật sự là cao thủ ngoài mười cấp sao?

- Nếu ngươi không tin vậy một mình ngươi lên đấu với hắn một chút đi?

Hồng Sa khinh thường liếc mắt nhìn thủ vệ trưởng.

- Hay là thôi đi.

Khóe mắt Lam Thứu giật giật, chắc chắn ta không đi làm chuyện muốn chết như vậy.

Những đảo dân khác đều tò mò nhìn về phía Mục Lương. Bọn họ hơi kinh ngạc khi thấy anh có thể phi hành, nhưng đã đoán được đây là năng lực thức tỉnh, cũng thông qua đó suy ra thân phận của anh.

- Đi như vậy quá chậm, để ta tới giúp các ngươi một phen.

Mục Lương bình thản nói.

- Giúp như thế nào?

Hải Điệp sửng sốt một chút.

- Các ngươi cứ đứng yên, đừng nhúc nhích là được.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

Đảo dân đưa mắt nhìn nhau, nếu họ đứng yên thì làm sao qua thành Huyền Vũ được?

Mục Lương nâng hai tay lên, ý thức cùng Huyền Vũ trao đổi, bắt đầu thi triển năng lực.

Ầm vang…

Ngay sau đó, cả tòa đảo Hải Điệp đều chấn động, nước biển cuồn cuộn trào lên, lướt qua đảo Hải Điệp.

- Đây là làm gì vậy?

Hồng Sa kinh hoảng lên tiếng.

- Là thành chủ thành Huyền Vũ thi triển năng lực.

Vẻ mặt Hải Điệp nghiêm túc nói.

Cô nhớ lại khi thành Huyền Vũ cải tạo, khung cảnh đầy trời cát đất kia dường như vẫn còn sống động ngay trước mắt cô.

- Dựa theo chấn động này, không lẽ hắn muốn mang cả đảo Hải Điệp đi?

Lam Thứu nói đùa.

- Chắc là vậy!

Hải Điệp lầm bầm lầu bầu.

Ầm vang!

Đảo Hải Điệp chấn động càng ngày càng mạnh, bên tai mọi người vang lên thanh âm. cự thạch văng tung tóe Mấy hô hấp sau, chấn động đã biến mất, bọn họ lại phát hiện mặt đất dưới chân mình đang dâng lên cao.

- Có chuyện gì xảy ra vậy?

Nhóm đảo dân kinh hoảng kêu to.

- Bình tĩnh, không có việc gì!

Hải Điệp lên tiếng trấn an.

Hiện giờ, nếu đứng từ xa quan sát, có thể nhìn thấy đảo Hải Điệp đã bị nhổ tận gốc.

Thậm chí bộ phận nước biển quanh đó cũng bị Mục Lương nâng lên, lại đưa mắt nhìn quanh, dải đá ngầm màu lam nhiều vô kể.

- Đảo Hải Điệp đang bay lên!

Trên đảo, Hồng Sa kinh hô lên tiếng.

Mọi người khiếp sợ ngã ngồi trên mặt đất. Bọn họ thật sự sợ hãi. Cần phải có lực lượng mạnh mẽ tới mức nào mới làm được chuyện này?

- Hải Điệp... Đảo Hải Điệp thật sự bay lên rồi!

Lam Thứu bị dọa đến mức lắp bắp mãi mới nói thành câu, không nghĩ tới chỉ nói một câu vui đùa vậy mà thật sự thành hiện thực.

- Ngươi chỉ có chút bổn sự đó thôi sao?

Hải Điệp liếc mắt nhìn hai người một cái.

- Đảo chủ...

Lam Thứu há miệng thở dốc.

Trên Sơn Hải Quan, Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên nhìn thấy đảo Hải Điệp bay tới, bên trong đôi mắt đẹp có chút kinh ngạc, nhưng bọn họ cũng tập mãi thành thói quen rồi.

- Một lời không hợp lập tức mang đảo đi, cũng chỉ Mục Lương mới làm được như vậy.

Hồ Tiên quở một câu rồi cười nói.

- Đúng vậy!

Nguyệt Thấm Lan tao nhã cười.

Hồ Tiên lấy khuỷu tay chọc nhẹ vào người phụ nữ tao nhã, trêu ghẹo:

- Ngươi cứ chờ mà thêm việc đi.

- Đúng vậy.

Nguyệt Thấm Lan há miệng nói.

Trên đảo Hải Điệp có hơn chục ngàn người, tất cả bọn họ cần phải đăng ký thân phận, sau đó sắp xếp nơi ở, còn phân bọn họ đi tới bốn quan ải, chỉ những thứ này thôi cũng khiến cô bận tới vài ngày.

P/s: cảm thấy đôi lúc rất ghét nhân vật Vưu Phi Nhi này, mơ tưởng nặng quá.

Bạn cần đăng nhập để bình luận