Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1248: Địa Từ Trường



- Như vậy chắc được rồi.

Anh cầm miếng sắt lên và đặt vào chính giữa đĩa bên trong, không có gì bất ngờ xảy ra, miếng sắt thành công lơ lửng giữa không trung.

- Rất tốt!!

Khóe môi của Mục Lương giương lên, tiếp theo sơn hai đầu miếng sắt với hai màu khác nhau.

Màu đỏ là chỉ hướng nam, màu lam là chỉ hướng bắc.

Hắn làm một cái nắp bằng lưu ly để đậy đĩa bên trong và miếng sắt lại.

Khi miếng sắt đã ổn định, Mục Lương bắt đầu khắc phương hướng theo mũi kim mà nó chỉ.

- Nam..... Bắc.....

Sau đó, anh căn cứ quy luật trên bắc, dưới nam, trái tây, phải đông để hoàn thiện bản đồ phương vị trên đĩa bên trong, lần lượt khắc hoạ nam bắc, tây nam, đông nam, tây nam......

Mục Lương quay đầu nhìn về phía tiểu hầu gái, cười hỏi:

- Ngươi nhìn có hiểu không?

- Xem không hiểu.....

Vệ Ấu Lan thành thật lắc đầu, vẻ mặt có chút ngây ngốc.

- Một lúc nữa ta sẽ dạy cho ngươi!

Mục Lương cười một tiếng.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn gật đầu:

Vâng.

Mục Lương tiếp tục hoàn thiện la bàn, khảm đĩa bên trong vào đĩa hình vuông bên ngoài, cuối cùng cố định nó bằng các ổ trục nhỏ.

Kim la bàn lơ lửng ở bên trong, hai đầu kim luôn chỉ vào địa từ cực bắc và địa từ cực nam.

Sau khi la bàn được chế tạo xong, có thể thông qua chuyển động bên trong la bàn để xác định phương hướng.

- Hoàn thành.

Mục Lương đặt hai chiếc la bàn to bằng lòng bàn tay lên trên bàn làm việc.

Anh nhẹ nhàng kích thích đĩa bên trong, cảm giác lệch không mạnh, không ảnh hưởng đến việc sử dụng bình thường.

Tiểu hầu gái thò tò mò ló đầu sang để quan sát.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Đây là la bàn, chúng ta có thể dùng nó để xác định phương hướng.

Trên mặt Vệ Ấu Lan lộ ra vẻ kinh ngạc, ngước mắt tò mò hỏi:

- Làm sao để xác định phương hướng?

Mục Lương cầm la bàn lên và bắt đầu giới thiệu cặn kẽ, dạy tiểu hầu gái cách sử dụng la bàn và truyền đạt những kiến ​​thức tương quan.

- Thì ra là như thế, quả là thần kỳ ~~~

Đôi môi hồng của Vệ Ấu Lan khẽ nhếch.

Tiểu hầu gái giống như là mở ra cánh cửa đến một thế giới mới, nghiêm túc ghi nhớ những kiến ​​thức mà Mục Lương đã nói.

Mục Lương nói gần nửa giờ thì mới dừng lại.

Anh bình thản hỏi:

- Còn có chỗ nào không hiểu sao?

- Không có, ta đã hiểu rồi.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn trả lời.

Cô bé giơ máy ghi âm trên tay lên, những gì Mục Lương vừa nói đã được thu lại, sau khi trở về cô bé có thể nghe đi nghe lại nhiều lần và tiến hành ôn tập.

Mục Lương giơ tay vỗ đầu của tiểu hầu gái, ôn hòa nói:

- Chờ ngươi học xong rồi thì ta có việc muốn ngươi đi làm.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan nghiêm túc gật đầu.

…………

Tầng một, khu Trung Ương.

Ở tòa nhà mà Mậu Đạt, Đại Tề và Kha Đa Lạp đang ở tạm.

A Đát Trúc và Nguyệt Thấm Lan đứng cạnh nhau, nhìn ba người Mậu Đạt đang ngủ say như chết trên chiếc giường lớn.

Nguyệt Thấm Lan đã sử dụng Phấn Hoa Mê Man để khiến cả ba không thể tỉnh lại trong thời gian ngắn.

Cót két......

Cô kéo ghế gỗ ngồi xuống, đôi chân thon dài để chéo một bên.

Nguyệt Thấm Lan hơi nâng cằm, ưu nhã nói:

- Bắt đầu đi, từng người một.

- Vâng.

A Đát Trúc khẽ nhả ra một hơi.

Cô đưa tay ra hiệu để các giám ngục đi theo tiến lên trước, đỡ Mậu Đạt ngồi dậy.

Cô gái tóc trắng lấy ra một cái bình nhỏ, bên trong chứa đầy bí dược chữa thương trong suốt.

Cô rót gần nửa bình bí dược chữa thương vào miệng Mậu Đạt, chậm rãi giải trừ hiệu quả của Phấn Hoa Mê Man.

- Ừ hừ....

Qua mấy phút sau, Mậu Đạt chậm rãi tỉnh lại, lông mi ngắn cũn cỡn run rẩy.

- Ngay bây giờ.

A Đát Trúc lạnh lùng nói.

- Vâng.

Hai tên giám ngục đưa tay kéo mí mắt của Mậu Đạt lên.

Không đợi Mậu Đạt lấy lại tinh thần thì A Đát Trúc đã thi triển năng lực thức tỉnh, đôi mắt đẹp thuần trắng của nàng giống như một vòng xoáy kì ảo, khống chế tinh thần của hắn.

-.....

Mậu Đạt hừ một tiếng, thần sắc của hắn dần dần bình tĩnh trở lại, vẻ mặt có chút đờ đẫn.

A Đát Trúc vẫn nhìn chằm chằm vào đối phương, sau đó nói khẽ:

- Thành công.

Mục Lương đã ra lệnh, yêu cầu không cho ba người này phát giác sự khác thường, cho nên cô mới dùng tới phương pháp này.

Nguyệt Thấm Lan khẽ gật đầu, ưu nhã nói:

- Bắt đầu tra hỏi đi.

- Rõ!

A Đát Trúc lấy ra bảng câu hỏi mà Mục Lương đưa cho mình, bắt đầu đặt vấn đề.

Cô lật đến trang đầu tiên, hỏi với một giọng điệu bình tĩnh:

- Ở nơi của các ngươi thì thứ nào có giá trị cao?

Đôi mắt của Mậu Đạt vô hồn, thật thà đáp:

- Ma cụ cao cấp, ma cụ quý hiếm, dược thảo quý hiếm, ma dược cao cấp......

Nguyệt Thấm Lan cầm bút nhanh chóng viết lại những gì mà Mậu Đạt vừa nói.

A Đát Trúc hỏi tiếp vấn đề thứ hai:

- Bên trong kênh Sương Mù có cái gì?

- Ta không biết, đội tàu của chúng ta tiến vào nơi đó mà không gặp bất kỳ nguy hiểm nào. Nơi đó rất yên tĩnh, mây che kín xung quanh, tầm nhìn chỉ có vài mét.

Mậu Đạt đờ đẫn trả lời.

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày.

Cô nhớ Bạch Sương từng nói về truyền thuyết bên trong kênh Sương Mù có ma thú biển cấp 9 trở lên, hiện tại xem ra tính xác thực còn cần phải kiểm chứng lại.

Nguyệt Thấm Lan ghi chép không bỏ sót một chữ nào, bên tai vang lên tiếng A Đát Trúc hỏi vấn đề thứ ba.

- Vẽ bản đồ lộ trình (đường biển) từ kênh Sương Mù đến đây.

A Đát Trúc lạnh lùng ra lệnh.

- Được.

Mậu Đạt thật thà lên tiếng.

Giám ngục đưa bút chì và giấy tới trước mặt Mậu Đạt, sau đó nhìn hắn vẽ nguệch ngoạc lên trên giấy.

Năm phút sau, một con đường quanh co khúc khuỷu xuất hiện trên tờ giấy ố vàng, phía trên còn đánh dấu một ít ký hiệu.

Nguyệt Thấm Lan đứng lên, tiếp nhận bản đồ lộ trình rồi nhìn một hồi lâu.

Cô chỉ vào những ký hiệu đặc biệt trên tờ giấy, ngước mắt hỏi:

- Những thứ này nghĩa là gì?

Đôi mắt vô hồn của Mậu Đạt chớp vài cái, thành thật đáp:

- Hải đảo.

Nguyệt Thấm Lan co giật khóe miệng, lúc này mới hiểu được bản đồ vẽ cái gì.

Cô dở khóc dở cười nói:

- Lấy hải đảo để làm tiêu chí chỉ đường sao, cái này cũng quá không đáng tin cậy rồi...

Biển rộng mênh mông, nếu như không có vật tham chiếu, chỉ cần ngươi nhắm mắt lại vài giây đồng hồ, khi mở mắt ra thì sẽ mất cảm giác về phương hướng.

May mà trên bản đồ lộ trình mà Mậu Đạt vẽ có Tiểu Huyền Vũ, Thiên Môn Lâu chỉ ở ngay phía trước.

- Tiếp tục hỏi đi.

Nguyệt Thấm Lan gấp bản đồ lộ trình lại rồi thu hồi vào túi áo, sau đó xoay người ngồi trở lại ghế gỗ.

A Đát Trúc gật đầu, tiếp tục hỏi thăm một ít vấn đề khác.

Thời gian chậm rãi trôi qua, Nguyệt Thấm Lan nhanh chóng viết đầy bốn tờ giấy, mà A Đát Trúc cũng đã kết thúc việc khống chế tinh thần đối với Mậu Đạt.

Ánh mắt của A Đát Trúc lấp lóe, vội vàng thúc giục:

- Mau lên, Phấn Hoa Mê Man.

- Vâng.

Giám ngục nhanh tay rót non nửa bình Phấn Hoa Mê Man vào trong miệng mũi của Mậu Đạt.

Mậu Đạt còn chưa kịp thanh tỉnh thì đã ngã ngửa ra sau, tiếp tục hôn mê bất tỉnh.

- Phù phù phù ~~~

A Đát Trúc thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, mệt mỏi ngồi xuống nói:

- Chúng ta nghỉ ngơi một lúc.

Cô phải sử dụng năng lực thức tỉnh trong thời gian dài, tiêu hao rất nhiều tinh thần lực, cần nghỉ ngơi một lúc để khôi phục lại.

Nguyệt Thấm Lan lấy ra một phần lá trà Tinh Thần, ưu nhã nói:

- Nhiệm vụ khẩn cấp, ngươi uống một chút trà Tinh Thần cao cấp để hồi phục đi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận