Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1350: Lý Nhị Cốt Bị Dị Quỷ Truy Đuổi



Hắn không muốn đến thành Tấn Nguyên, mà muốn đi tìm vợ, lại sợ dẫn theo Dị quỷ, cho nên muốn bỏ lại Dị quỷ rồi mới rời khỏi.

Chỉ là kế hoạch mới áp dụng được một nửa, đã bị Dị quỷ phát hiện không đúng, lập tức triển khai truy sát đối với hắn.

Trận truy sát này đã giằng co liên tục một ngày một đêm, ngay cả một giọt nước Lý Nhị Cốt cũng không uống, chứ đừng nói đến là ăn cái gì, chỉ có thể liều mạng mà chạy.

Hắn là người, vậy nên biết mệt.

Mà Dị quỷ đã không tính là người nữa, không cảm nhận được mệt, có thể truy đuổi hắn đến lúc không chạy nổi nữa mới thôi.

- Hô hô hô~~~

Lý Nhị Cốt thở hổn hển, nhưng không dám dừng lại, bằng không sẽ lập tức bị Dị quỷ đuổi kịp.

Kiệt kiệt kiệt~~~

- Đáng chết!

Lý Nhị Cốt nghe thấy tiếng kêu của Dị quỷ ở phía sau, trong lòng càng đè nén hơn.

Hắn cũng không quay đầu lại, vung ngược tay lên, mặt đất nổi lên mấy cây cốt thứ to lớn, ngăn cản hai con Dị quỷ, cũng chỉ có thể ngăn lại mấy giây.

Tiếng hổn hển của Lý Nhị Cốt càng lớn hơn, nhưng lại không dám thả chậm tốc độ chạy trốn.

Răng rắc~

Cơ thể hắn vừa dừng lại, đụng gãy mấy cành cây khô, tiếng kêu của Dị quỷ phía sau lưng trong nhất thời lại càng gần hơn.

- A!!

Lý Nhị Cốt gầm nhẹ một tiếng, tiếp tục chạy như điên, dù cho hai chân đã máu me đầm đìa. Hắn nghĩ đến con gái, lại nghĩ đến vợ, chỉ muốn sống sót.

Làm sao đây, phải làm sao đây?

Lý Nhị Cốt cắn răng, muốn quyết một trận tử chiến với Dị quỷ, nhưng lại không nhìn thấy hy vọng sống sót. Nếu như chỉ là một hoặc hai con Dị quỷ, thì hắn còn có thể chiến thắng.

Nhưng phía sau có bốn con Dị quỷ, hắn không có phần thắng, dừng lại cũng sẽ bị xé thành mảnh nhỏ. Đột nhiên, cuối tầm mắt của hắn lóe lên ánh sáng, đó là ánh sáng quen thuộc.

- Được cứu rồi!!

Đôi mắt của Lý Nhị Cốt lộ ra vẻ vui mừng, mơ hồ đoán được phía trước là chỗ nào. Trong lòng hắn sinh ra hy vọng, tốc độ chạy trốn càng nhanh hơn.

Sau khi chạy hơn năm trăm mét, hắn cảm thấy mình đã rời khỏi núi rừng, chạy nhanh ở trên một bình nguyên hoang vu. Đã không còn trở ngại, tốc độ của Lý Nhị Cốt nhanh hơn.

Tương tự, bốn con Dị quỷ ở phía sau hắn cũng nhanh hơn.

Kiệt kiệt kiệt~~~

Dị quỷ gầm thét, dường như rất phẫn nộ.

Lý Nhị Cốt không quan tâm, chỉ vùi đầu vọt về phía trước.

Phía trước của hắn, là một tường thành cao đến mấy chục mét, trên tường thành có ánh sáng, phía sau tường thành là bầu trời đầy sao.

- Căn cứ trung chuyển, cuối cùng cũng đã đến!!

Ánh mắt của Lý Nhị Cốt lộ ra vẻ vui mừng.

Hắn nghiêng đầu nhìn về phía cách đó không xa, mơ hồ có thể nhìn thấy một toà thành khác, cũng chính là thành Tấn Nguyên. Nhưng đối với hắn mà nói, căn cứ trung chuyển đương nhiên là gần hơn một chút.

Trên tường thành, một chùm sáng chiếu qua, chính xác rơi xuống trên người Lý Nhị Cốt đang chật vật.

Trên tường thành, Thành Phòng Quân trú đóng khống chế được một chiếc đèn pha to lớn, nghiêm túc chăm chú nhìn vào Lý Nhị Cốt. Đèn pha rất lớn, đường kính khoảng nửa mét, giống như một chiếc đèn pin cực lớn.

Đây là được chế thành từ Lưu Ly, bên trong chỉ là một con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, sau khi phát sáng đi qua kính lúp chiết xạ làm cho ánh sáng biến thành một chùm.

- Ngươi là ai?

Khuôn mặt nghiêm túc của Thành Phòng Quân hô to một tiếng.

- Cứu mạng, có Dị quỷ muốn giết ta.

Lý Nhị Cốt hô to, âm thanh khàn khàn khó nghe, giống như là kèn Xô-na đã bị hư.

- Dị quỷ?

Thành Phòng Quân túc trực nhăn mày lại, đó là cái gì?

Kiệt kiệt kiệt~~~

Âm thanh tà ác vang lên, nhất thời khiến cho nhóm Thành Phòng Quân chú ý đến.

Đèn pha thứ hai mở lên, chiếu sáng mặt đất ở phía sau lưng Lý Nhị Cốt, cũng khiến cho bốn con Dị quỷ xấu xí hiện ra trước mặt Thành Phòng Quân.

- Đó là cái gì?

Có người kinh ngạc hô lên một tiếng.

Phòng Thành Quân gan lớn suy đoán nói:

- Chắc là một loại hung thú, có lẽ chính là Dị quỷ mà hắn nói.

- Muốn tấn công không?

- Đánh đi, cứu người trước đã.

-....

Sau vài ba câu, nhóm Thành Phòng Quân liền quyết định tiến đến, súng ngắm gác ở trên tường thành, nòng súng ngắm ngay Dị quỷ ở phía xa.

Sắc mặt của Lý Nhị Cốt khó coi, hắn đã sắp đến trước cửa của căn cứ trung chuyển, đối phương lại không có bất kỳ phản ứng nào.

- Lẽ nào ta thật sự sắp chết ròi sao?

Lòng hắn trầm xuống.

Sau một lúc, trên đầu hắn vang lên một tiếng nổ tung.

Phanh...

Dưới đèn pha, còn có khói thuốc súng đang trôi dạt, viên đạn đã xuyên qua khoảng cách trăm mét, chính xác bắn trúng đầu của một con Dị quỷ.

..........

Bước chân của Lý Nhị Cốt dừng lại, có cảm giác mà quay đầu nhìn lại.

Phanh!!

Dị quỷ bị bắn trúng bởi vì quán tính chạy nhanh, lại chạy về phía trước một khoảng, sau đó mới ngã xuống đất, cũng không bò dậy nổi.

- Chết rồi?

Lý Nhị Cốt trợn to mắt.

- Được đó, kỹ thuật bắn tăng lên không ít!!

Trên tường thành, nhóm Thành Phòng Quân tán dương.

- Cũng được.

Binh sĩ giơ súng bắn tỉa đỏ mặt lên, trong lòng biết rõ, hắn có thể bắn trúng Dị quỷ hoàn toàn là nhờ vào năng lực giác tỉnh của mình.

Hắn tên là Hà Lạc, năm nay mười tám tuổi, là một Giác tỉnh giả, cho dù là bắn tên, ném mâu, hay là phi đao, đều là bách phát bách trúng.

- Nhanh, còn ba con.

Những binh lính khác thúc giục một tiếng, sau đó liền im lặng, lo lắng làm phiền đến hắn.

- Được.

Trong mắt Hà Lạc loé lên ánh sáng, vừa mới nhắm liền bóp cò.

Nhóm Thành Phòng Quân còn chưa nhìn thấy rõ, thì viên đạn đã một lần nữa chính xác xuyên thủng trán của một con Dị quỷ khác.

- Tốt quá rồi, vẫn còn hai con.

Nhóm binh lính hô lên một tiếng.

Lại là hai tiếng súng vang lên, hai con Dị quỷ ứng theo tiếng ngã xuống đất.

- Được rồi.

Hà Lạc thở phào, thu súng mà đứng, nòng súng hướng lên bầu trời, đây là quy định.

- Bốn phát liền nổ đầu rồi, đây là làm thế nào vậy?

Nhóm binh lính kích động hỏi.

- Chuyện này, luyện nhiều một chút là được.

Hà Lạc giơ tay lên xoa đầu, khuôn mặt hắn thật thà, nhưng lại không nghĩ đến sẽ tiết lộ bí mật.

………..

Trong phòng ăn, cung điện ở khu Trung Ương.

Mục Lương và đám người Hồ Tiên đang hưởng dụng bữa sáng.

Hôm nay, Cầm Vủ và Đại An Ti hiếm gặp đã xuất hiện ở nhà ăn.

Tiếng nói ôn hoà của Mục Lương:

- Hôm nay chắc là Phi Nhan sẽ trở về.

Vào sáng sớm, Vệ Ấu Lan đã nhận được tin tức do Nguyệt Phi Nhan dùng Trùng Cộng Hưởng truyền về: Phi thuyền vận chuyển đã tiến đến vùng nước mặn, hôm nay sẽ đến thành Huyền Vũ.

Hồ Tiên nghe vậy liền nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, âm thanh quyến rũ hỏi:

- Mấy ngày không gặp, chị Thấm Lan có nhớ con gái hay không?

Đôi mắt xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan loé lên ánh sáng, nửa thật nửa đùa nói:

- Không... Nhớ, con bé thích chạy ở bên ngoài.

- Không nhớ mới lạ.

- Ngày hôm qua còn nhắc đến cô ấy đó.

- Hì hì hì.

Các cô gái cười lên, đều biết Nguyệt Thấm nói như thế nhưng trong lòng thì khác.

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi:

- Hai người Hạ Lạc và Hi Bối Kỳ đâu?

Giọng nói trong trẻo của Mục Lương:

- Hai cô ấy đi khá xa, ngày mai mới có thể trở về.

Ngải Lỵ Na nghiêng đầu hỏi:

- Ngày mai không phải là phải rời khỏi sao?

Dựa theo kế hoạch của Mục Lương, ngày mai thành Huyền Vũ phải di chuyển rồi.

- Chuyện này không ảnh hưởng.

Nguyệt Thấm Lan nhấp miếng cháo gạo trắng mềm mại.

Bạn cần đăng nhập để bình luận