Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 561: Cửa Hàng Trang Phục

Trên sân khấu, hai con ngươi của Mễ Nặc mơ hồ, khán phòng đầy người, khiến cho cơ thể cô khẩn trương đến nỗi phát run.

- Mục Lương...
Cô run giọng mở miệng, con mắt màu xanh nước biển nhìn về phía vị trí phòng khách trên lầu hai.
Tim của cô gái tai thỏ đập vô cùng nhanh, hai con ngươi tìm kiếm lấy thân ảnh quen thuộc.
Cuối cùng, cô nhìn thấy dáng người quen thuộc ở bên cửa sổ phòng bao số 1, có một ánh mắt nóng bỏng nhìn cô.

- Ngươi có thể.
Giọng ôn hòa của Mục Lương vang lên bên tai thiếu nữ tai thỏ.
Đây là anh vận dụng năng lực Cộng Hưởng truyền âm cho cô.

- Mục Lương!
Mễ Nặc sửng sốt một chút.

- Cứ mạnh dạn hát, có ta ở đây, không có chuyện gì.
Âm thanh của Mục Lương lại lần nữa vang lên.

- Được.
Trong lòng của Mễ Nặc đang rất khẩn trương dần dần bình tĩnh lại.

- Chuẩn bị.
Cô nghiêng đầu nói khẽ.
Thành viên dàn nhạc nhẹ giọng đáp lại:

- Có thể bắt đầu.

- Vậy thì bắt đầu.
Mễ Nặc thở sâu, ngồi xuống, ngón tay đặt lên trên dây đàn ghita.

- Đinh...
Thiếu nữ tai thỏ nhẹ nhàng kích thích dây cung ghita, sau đó những người khác trong dàn nhạc cũng bắt đầu đàn tấu.

- Đông đông đông...
Âm thanh của trống cơm rất vang phối hợp với âm thanh của ba loại nhạc khí khác cũng rất hài hòa.
Mễ Nặc ngước mắt lại nhìn mắt Mục Lương trong phòng khách, cô khẽ nhếch môi, nhẹ giọng ca hát:

- Còn nhớ rõ mùa hè ngày hôm qua, gió nhẹ thổi qua trong nháy mắt, hình như thổi bay mọi thứ, chỉ còn dư lại tịch mịch yên tĩnh...
Giọng ca ngọt ngào của thiếu nữ tai thỏ vang lên khiến cho tất cả mọi người an tĩnh lại, nghiêng tai cẩn thận lắng nghe.

- Nghe thật hay!
Lý Tiểu Cốt siết chặt đôi tay, đắm chìm tại trong tiếng ca.
Trong phòng, Mục Lương ngồi dựa vào xuống, thể xác tinh thần triệt để buông lỏng.

- Lần này Tiểu Nặc tiến bộ rất lớn.
Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng đáp.
Mục Lương dịu dàng nói:

- Lại thêm mấy lần, chắc có thể chữa khỏi khuyết điểm nhút nhát của cô ấy.

- Đúng vậy.
Các cô gái cũng cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng, nhẹ nhàng ngâm nga theo lời bài hát.

- Mùa hè kia được gió thổi qua...
Khi Mễ Nặc cất vang ca từ của câu cuối cùng, đôi tai thỏ đã dựng thẳng đứng lên.
Cô nhìn về phía dưới sân khấu, vẫn sẽ cảm thấy khẩn trương, nhưng không còn hoảng sợ nữa.
Những người khác trong ban nhạc cũng ngừng diễn tấu, đứng lên cùng cô gái tai thỏ đứng thành một hàng.

- Cảm ơn đã thưởng thức.
Bốn người hơi khom người, sau đó dắt tay nhau đi ra sau cánh gà.

- Xin mời các vị rời đi có trật tự, xin đừng xô đẩy và chạy.
Âm thanh nhắc nhở an toàn vang lên theo trình tự.
Giọng hát của thiếu nữ tai thỏ đã làm kinh diễm toàn trường.

- Nghe thật hay, ta muốn mua thêm một phiếu, nghe thêm một lần.

- Ta cũng muốn mua.

- Đi đi đi, đi trễ sẽ mua không được.
Khán giả lần lượt đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, có không ít người trực tiếp đi mua vé mới, chuẩn bị xem lại Công chúa Bạch Tuyết lần hai.
Mục Lương nhìn trong nhà hát còn người, ngồi chờ một lát.
Cót két...
Cửa phòng khách bị đẩy ra, Mễ Nặc đỏ mặt vô cùng hưng phấn bừng bừng chạy vào.

- Mục Lương, ta hát xong rồi.
Mễ Nặc nhảy lên, trực tiếp ôm lấy cổ Mục Lương, kích động đến nỗi dùng gương mặt xinh đẹp cọ lấy cọ để.

- Hát rất tốt, tất cả mọi người rất thích ngươi.
Mục Lương đưa tay bế cô gái tai thỏ, vỗ nhè nhẹ vào phía sau lưng cô, ôn nhu trấn an.

- Lúc đầu, ta rất khẩn trương.
Lỗ tai thỏ của cô cụp xuống, ủy khuất làm nũng.
Mục Lương nhịn không được cười lên, ôn hòa nói:

- Thả lỏng, ngươi đã thành công bước ra bước thứ nhất.

- Hôm nay còn phải hát thêm ba lần, nhưng ta vẫn rất lo lắng.
Mễ Nặc ngẩng đầu, mong chờ nhìn chằm chằm Mục Lương.

- Vậy ngươi có thể làm được không?
Anh đưa tay vuốt xuôi mũi của cô.

- Có thể, ta phải kiên trì.
Mễ Nặc dùng sức gật đầu, trong con mắt màu xanh lam thoáng qua vẻ kiên định.

- Rất tốt.
Anh cười, xoa xoa đầu cô gái tai thỏ.
Hi Bối Kỳ tiến tới góp mặt, hưng phấn khen ngợi:

- Mễ Nặc, ngươi hát thật êm tai.

- Rất hay!
Nguyệt Thấm Lan dịu dàng nhận xét.

- Ta thấy ngươi hát rất tốt.
Hồ Tiên mở lời khen ngợi.
Cô vốn muốn cùng cô ấy lên sân khấu cùng nhau biểu diễn, nhưng về sau bị thiếu nữ tai thỏ từ chối uyển chuyển, muốn dựa vào chính mình vượt qua khó khăn.

- Trên sân khấu, ta sợ đến nỗi nói không nên lời.
Mễ Nặc cười ngượng ngùng.
Thiếu nữ tai thỏ quay đầu nhìn về phía Mục Lương, nhờ có anh, mới có thể tiến hành thuận lợi như vậy, không làm hư vở đầu tiên.
Mễ Nặc yếu ớt nói:

- Ta muốn đi chuẩn bị cho vở tiếp theo.

- Ừm, đi đi.
Mục Lương mỉm cười ra hiệu.
Mễ Nặc chớp chớp con mắt màu xanh lam, ngửa đầu hôn bên mặt Mục Lương một cái, sau đó như chạy trốn.
Lông mi thon dài của Nguyệt Thấm Lan hơi nhíu, trong lòng hơi khác thường.

- Đi thôi, trở về thôi.
Mục Lương lạnh nhạt nói.

- Vâng.
Các cô gái đáp lại lời anh, đi xung quanh anh cùng nhau rời đi.
Bên ngoài Viện Ca Kịch.
Lý Tiểu Cốt khoanh tay trước người, cảm thán nói:

- Công chúa Bạch Tuyết thật là xinh đẹp, ta còn muốn xem thêm một lần nữa.

- Tiểu thư, tinh thạch hung thú còn phải dùng để giao dịch hàng hóa.
Hộ vệ nhịn không được mở miệng nhắc nhở.
Lý Nhị Cốt lo con gái làm loạn, lúc này mới căn dặn hộ vệ phải luôn giám sát, khi thích hợp thì lên tiếng nhắc nhở.
- Ta biết rồi, ngày mai ta lại đến.
Lý Tiểu Cốt nũng nịu nhẹ nói.
Hai tên hộ vệ liếc nhau, nhún nhún vai biểu thị phải nhịn.
- A, cửa hàng mới mở.
Lý Tiểu Cốt đang định rời đi thì dừng bước lại, nàng nhìn thấy cửa hàng buôn bán đối diện Viện Ca Kịch.
- Tiệm Trang Phục và Vải?
Cô nhỏ giọng lầm bầm, bán quần áo sao?

- Vào xem nào.
Lý Tiểu Cốt cất bước đi về phía cửa hàng Trang Phục, hộ vệ không thể làm gì khác hơn là vội vàng đuổi theo.
Ba người đi vào cửa hàng, lọt vào trong tầm mắt là quần áo treo đầy tường.
- Hoan nghênh quý khách đã đến.
Nhân viên bán hàng nhiệt tình chào đón.
- A, đây không phải là quần áo mà công chúa Bạch Tuyết mặc sao?
Đôi mắt đẹp của Lý Tiểu Cốt toả sáng, cô thấy đồ treo trên tường rất giống với quần áo diễn xuất.
- Đúng vậy, những quần áo này cùng kiểu với kịch nói 'Công chúa Bạch Tuyết'.
Nhân viên bán hàng mỉm cười giới thiệu.
- Ta có thể thử một chút không?
Lý Tiểu Cốt kích động hỏi.

- Có thể.
Nhân viên này đi tới bên tường, gỡ bộ váy đang treo xuống.
Cô ấy đưa tay ý bảo phòng thử quần áo ở góc cửa hàng:

- Tiểu thư, có thể thử quần áo bên trong này.

- Được.
Lý Tiểu Cốt ôm quần áo đi vào phòng thử quần áo, đóng cửa gỗ rồi bắt đầu thử đồ.
Hộ vệ canh giữ ở bên ngoài, đôi mắt quan sát những bộ quần áo khác trong tiệm.
Bọn hắn kinh ngạc phát hiện, vậy mà những bộ quần áo này không phải dùng lông thú làm thành, màu sắc tươi đẹp hiếm thấy giống như tác phẩm nghệ thuật vậy.
Cót két...
Cửa phòng thử quần áo bị đẩy ra.
Lý Tiểu Cốt thay quần áo xong đi ra, xoay một vòng tại chỗ, làm cho quần áo bay lên.
- Đẹp không?
Cô cười khanh khách nhìn về phía nhân viên bán hàng.
- Nhìn rất đẹp.
Trong mắt nhân viên này hiện lên một tia kinh diễm.
Sau khi thay váy, khí chất của Lý Tiểu Cốt không giống với lúc trước, lộ chút vẻ ưu nhã.
- Quần áo sờ lên thật thoải mái, làm từ nguyên liệu gì vậy?
Lý Tiểu Cốt hiếu kỳ hỏi.
- Đây là chiếc váy làm từ vải thường, thoải mái hơn áo da thú rất nhiều.
Nhân viên này mỉm cười giới thiệu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận