Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2442: Như Vậy Mà Cũng Có Thể Nói Được À?

Trong tiếng đáp lại của các quý tộc và phú thương, tiệc trà xã giao kết thúc một cách hoàn mỹ.

Tuyết Diệp thở phào một hơi, lần lộ diện này nàng không làm hư, khi trở lại Chủ Thành có thể bắt được một khoản lương thưởng.

Sau màn trình diễn “Lơ đãng” của các người mẫu, sau này bán đấu giá lễ phục cao cấp định chế sẽ rất tốt, đồng thời các loại đồ trang điểm, lá trà, bánh ngọt càng là bán nhiều hơn.

Hồ Tiên rất hài lòng với bữa tiệc lần này, không có uổng phí những nỗ lực của nàng trong khoảng thời gian này, mọi việc đều là đáng giá.

- Nơi đây giao cho ngươi, ta đi về trước.

Mục Lương đứng dậy nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly.

- Được rồi.

Hồ Tiên vẫy tay.

Anh mỉm cười gật đầu:

- Buổi tối gặp lại.

Hồ Tiên nhún vai, quyến rũ nói:

- Đêm nay đại khái không thể quay về rồi, ta đoán một chút nữa sẽ có rất nhiều người tới đặt hàng.

- Được rồi, vậy ngươi nhớ chú ý nghỉ ngơi.

Mục Lương ôn hòa dặn dò.

- Ta biết rồi.

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên mang theo ý cười.

- Ừm.

Mục Lương nhẹ nhàng gật đầu, xoay người đi về phía cửa chính.

- Vất vả cho ngươi.

Trước khi rời đi, Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng ôm lấy cô gái đuôi hồ ly.

Hồ Tiên thấp giọng dịu dàng nói:

- Chiếu cố tốt Mục Lương đó.

- Yên tâm đi.

Nguyệt Thấm Lan đáp lại bằng một nụ cười, sau đó xoay người rời đi.

Ly Nguyệt và Diêu Nhi vội vàng đuổi theo, rời đi trong ánh mắt soi mói của các vị khách.

- Hả? Đi rồi à?

Khi Lam Khê phản ứng lại thì đám người Mục Lương đã rời đi, chỉ còn lại các vị khách đang lục tục rời đi hội trường.

- Chết, ta quên mất chuyện quan trọng rồi!

Cô nắm tóc, vẻ mặt tràn đầy phiền muộn.

Mục đích chính mà cô tới tham gia tiệc trà xã giao là bàn chuyện xây phân hội Hiệp Hội Ma Pháp Sư ở đây với quốc vương vương quốc Huyền Vũ.

Hồ Tiên liếc nhìn Lam Khê, nhìn dáng vẻ của đối phương, trong ánh mắt chứa một tia suy tư.

Cô đi lên trước, thanh thúy hỏi:

- Các hạ gặp vấn đề gì à?

- Hồ Tiên!

Đôi mắt đẹp của Lam Khê lập tức sáng lên.

Nếu không thể bàn chuyện với quốc vương vương quốc Huyền Vũ thì bàn với Hồ Tiên chắc cũng giống như nhau, dù sao cô ấy là cũng người quản lý của Thành Buôn Bán Sơn Hải.

Hồ Tiên bình tĩnh nhìn nữ nhân trước mặt, chờ đợi cô ta nói tiếp.

Lam Khê vươn tay, nhiệt tình nói:

- Xin chào, ta tên là Lam Khê, thuộc Hiệp Hội Ma Pháp Sư.

- Quả nhiên.

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên hơi lóe sáng.

Vừa rồi cô đã lưu ý đến màu tóc và tướng mạo của Lam Khê, rất giống với mô tả của công tước Bá Lệ về vị Ma Pháp Sư hệ Không Gian kia.

Cô bất động thanh sắc hỏi:

- Lam Khê các hạ, ngươi có chuyện gì muốn nói với ta à?

Lam Khê mặt dày hỏi:

- Chuyện là như vậy, ta muốn thuê nơi đây, tiền thuê có thể giảm bớt một chút không, hoặc cho ta miễn tiền thuê càng tốt?

Hồ Tiên sửng sốt, miễn tiền thuê? Như vậy mà cũng có thể nói được à?

Cô nhàn nhạt hỏi:

- Các hạ là người của Hiệp Hội Ma Pháp Sư, làm sao lại muốn ta muốn miễn tiền thuê chứ?

Lam Khê ho nhẹ vài tiếng, hậm hực nói:

- Khụ khụ, mặc dù ta là một trong số các Phó hội trưởng, nhưng tiền thuê nơi này quá đắt, ta không có quyền quyết định nha.

Hồ Tiên hơi nâng cằm lên, tỏ vẻ hứng thú hỏi:

- Ta rất ngạc nhiên, tại sao ngươi lại muốn thuê nơi đây?

Lam Khê đáp với thần sắc nghiêm túc:

- Hiệp Hội Ma Pháp Sư chúng ta quyết định thành lập phân hội ở vương quốc Huyền Vũ các ngươi, ta đã lựa chọn rất nhiều nơi, cảm thấy nơi đây dùng để xây phân hội là thích hợp nhất.

Ánh mắt của Hồ Tiên chậm rãi lạnh xuống, giọng điệu vẫn không thay đổi, hỏi:

- Ai cho phép Hiệp Hội Ma Pháp Sư các ngươi xây phân hội ở vương quốc Huyền Vũ?

Lam Khê sửng sốt một chút, nói với giọng điệu đương nhiên:

- Chuyện này không cần ai cho phép, Hiệp Hội Ma Pháp Sư tạo phúc toàn bộ Ma Pháp Sư, đây là chuyện tốt, còn có thể đề cao tính an toàn cho nơi có phân hội.

- Không cần, vương quốc Huyền Vũ đã đủ an toàn rồi, chí ít là còn an toàn hơn so với tòa thành trụ sở Hiệp Hội Ma Pháp Sư của các ngươi.

Hồ Tiên lạnh nhạt đáp.

Lam Khê xua tay, tự tin nói:

- Điều này sao có thể chứ, vương quốc Huyền Vũ lớn như vậy, còn có nhiều quý tộc đến từ các vương quốc khác, chắc chắn sẽ không thiếu phân tranh.

- Xem ra các hạ vẫn chưa hiểu rõ về vương quốc Huyền Vũ rồi, ta kiến nghị ngươi đi tìm hiểu nhiều một chút rồi lại tới đây nói với ta lời này.

Hồ Tiên nhàn nhạt nói.

- Ta hiểu đã đủ nhiều rồi.

Lam Khê vội vàng trả lời, nói sang vấn đề khác, tiếp tục nói:

- Hiệp Hội Ma Pháp Sư tương đương với nhà của toàn bộ Ma Pháp Sư, chúng ta có thể cung cấp rất nhiều trợ giúp cho bọn hắn, vương quốc Huyền Vũ cũng cần hiệp hội chúng ta.

Hồ Tiên nói với ánh mắt lạnh lẽo:

- Không phải, Hiệp Hội Ma Pháp Sư đối với vương quốc Huyền Vũ mà nói chính là thế lực xâm lấn, hơn nữa còn không thể cung cấp trợ giúp hữu hiệu.

- Huống hồ, Hiệp Hội Ma Pháp Sư lớn như vậy, muốn xây phân hội ở vương quốc Huyền Vũ lại không lấy ra nổi tiền thuê.

Hồ Tiên quay đầu.

Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lam Khê, nhấn mạnh từng câu từng chữ:

- Nghèo như vậy làm sao có thể tạo phúc cho toàn bộ Ma Pháp Sư chứ?

- ... Đây là có nguyên nhân.

Lam Khê há miệng, suýt nữa á khẩu không nói được lời nào.

- Nguyên nhân gì thì cũng không sửa đổi được sự thật này.

Hồ Tiên lạnh lùng nói.

- ....

Đôi mắt của Lam Khê trợn to, không biết nên đáp lại như thế nào.

Hồ Tiên hất cằm lên, ngạo nghễ nói:

- Tốt nhất là ngươi nên từ bỏ ý niệm này đi, nơi đây không có chỗ để Hiệp Hội Ma Pháp Sư các ngươi thuê đâu, huống chi coi như thuê được thì các ngươi cũng không lấy ra được tiền thuê.

Lam Khê đỏ mặt, biết lời của cô gái đuôi hồ ly là thật, mà như vậy mới càng đả thương người.

- Một cái Hiệp Hội Ma Pháp Sư to như vậy....

Hồ Tiên cười lắc đầu, mặc dù chưa nói xong nhưng lại làm cho Lam Khê cảm nhận được sự khinh bỉ của đối phương.

Lam Khê nghiến răng nghiến lợi nói:

- Ta muốn gặp bệ hạ của các ngươi!

- Bệ hạ của chúng ta không phải ai muốn gặp cũng được.

Hồ Tiên lạnh nhạt nói.

Cô nghĩ tới điều gì đó, chợt nói:

- Nhưng ngươi muốn gặp cũng được thôi, chỉ là kết quả sẽ không thay đổi.

- Để ta gặp hắn.

Lam Khê kiên trì nói.

Ánh mắt của Hồ Tiên lấp lóe, mỉm cười nói:

- Đương nhiên là được rồi, ta sẽ cho người dẫn ngươi đến khuTrung Ương.

Lam Khê là người mà Mục Lương muốn tìm, vẫn là đồng bọn trợ giúp Bá Lệ trộm cướp Thép Tím, hiện tại người tự động dâng tới cửa, Hồ Tiên đương nhiên là thỏa mãn yêu cầu của cô ta.

- Thật sao?

Lam Khê nhìn cô gái đuôi hồ ly với vẻ mặt nghi ngờ.

- Đương nhiên rồi, nhưng ngươi phải chờ ta một chút, chuyện nơi đây còn chưa làm xong.

Hồ Tiên lạnh nhạt nói.

Lam Khê biết ma pháp không gian, cô gái đuôi hồ ly lo lắng không bắt được cô, cho nên chỉ có thể phân phó thuộc hạ đưa cô đến khu vực Trung Ương, đến khi gặp được Mục Lương thì cô ta muốn chạy trốn cũng trốn không thoát.

- Được rồi, ta chờ ngươi.

Lam Khê không suy nghĩ nhiều, tìm một chỗ ngồi xuống.

Hồ Tiên nhìn cô một cái rồi bắt đầu làm việc của mình.

Bạn cần đăng nhập để bình luận