Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 499: Quyết Đấu

- Hi Bối Kỳ!
Tiếng quở trách nghiến răng nghiến lợi truyền đến.
Phất Âu Nạp đen mặt lại, hắn mới từ Sơn Hải Quan đi vào Phố Buôn Bán thì thấy Hi Bối Kỳ bị người khác ôm vào trong ngực.
Hắn tới để quan sát Phố Buôn Bán, muốn nhìn có thể trở về thành Dạ Nguyệt ‘khôi phục’ lại hay không, nhưng hắn lại không nghĩ rằng sẽ thấy cảnh này.
Dáng vẻ của cô gái nhỏ kia thực sự quá kích thích tinh thần của hắn.
- Phất Âu Nạp.
Hi Bối Kỳ nghe được giọng nói quen thuộc, vội vàng ngẩng đầu lên.
Mục Lương xiết chặt phanh lại, một chân chống đất, nghiêng đầu nhìn về phía vẻ mặt tràn đầy tức giận của Phất Âu Nạp.
Hắn chớp mắt, cúi đầu kinh ngạc hỏi:
- Vị hôn phu của ngươi à?
- Hắn không phải, không có, ta không có đồng ý.
Hi Bối Kỳ vội vàng lắc đầu, phủ nhận ba lần liên tiếp.
Không biết bởi vì sao, cô không muốn để cho Mục Lương hiểu lầm.
Biểu hiện của cô gái Ma Cà Rồng khiến cho Phất Âu Nạp càng thêm tức giận.
- Hi Bối Kỳ, ngươi chính là vị hôn thê của ta.
Sắc mặt của hắn âm trầm, cất bước đi về phía cô gái Ma Cà Rồng.
Hi Bối Kỳ nhíu lông mày nhỏ nhắn, thở phì phò nói:
- Ta đã nói rồi, ta sẽ không đồng ý.
- Ngươi từ chối cũng vô dụng.
Phất Âu Nạp buồn rười rượi nói.
- Ngươi…
Hi Bối Kỳ tức giận đến mức nâng mặt lên.
- Ngươi là ai?
Phất Âu Nạp nhìn về phía Mục Lương, giọng nói lành lạnh mang theo sát ý.
Có thể hắn cũng không biết thành chủ thành Huyền Vũ là ai, hoặc có lẽ Mục Lương chỉ toàn ở trong Khu Trung Ương, nhiều người ở Phố Buôn Bán không biết anh chính là thành chủ.
- Mục Lương.
Mục Lương bình chân như vại, vẻ mặt bình tĩnh đạm nhiên.
- Mục Lương?
Phất Âu Nạp cau mày, chưa từng nghe qua cái tên này.
Hắn dùng giọng ra lệnh nói:
- Buông tay ngươi ra, cô ấy là vị hôn thê của ta.
- Không phải Hi Bối Kỳ đã từ chối rồi sao?
Mục Lương đạm mạc nói.
- Không sai, ta đã từ chối ngươi.
Hi Bối Kỳ lại nhấn mạnh lần nữa.
Phất Âu Nạp nghiến răng nghiến lợi, ngay trước người xa lạ lại bị từ chối lần nữa, điều này làm cho hắn càng ngày càng tức giận.
Hắn chỉ một ngón tay về phía Mục Lương, lãnh đạm nói:
- Tới quyết đấu, người thua phải rời khỏi Hi Bối Kỳ.
- Cùng ta quyết đấu?
Sắc mặt của Mục Lương cổ quái.
Hi Bối Kỳ đảo đôi mắt màu trắng dễ thương, âm thanh nhẹ nhàng cảnh cáo nói:
- Phất Âu Nạp, ta khuyên ngươi không nên tìm chết.
- Đây là quyết đấu giữa nam nhân, ngươi câm miệng cho ta.
Phất Âu Nạp lên tiếng quát lớn.
- Cùm cụp !
- Không vấn đề gì.
Mục Lương giật giật lỗ tai.
Anh đưa tay ra về ghế sau xe đạp, ngăn cản động tác chuẩn bị xuất thủ của Ngải Lỵ Na.
Mục Lương híp mắt, nhìn Phất Âu Nạp, thản nhiên hỏi:
- Ngươi muốn quyết đấu với ta?
- Bớt nói nhiều lời, có dám hay không?
Phất Âu Nạp cao ngạo hất cằm.
Ánh mắt của Mục Lương lạnh lùng quan sát Âu Nạp, bình tĩnh nói:
- Quyết đấu có thể, chỉ là ngươi dùng Hi Bối Kỳ làm tiền đặt cuộc, có phần đàn bà quá?
Sắc mặt Phất Âu Nạp biến đổi, không tìm được lời phản bác.
Mục Lương thản nhiên nói:
- Như vậy đi, hai bên cầm 1 vạn viên tinh thạch hung sơ cấp trung đẳng thú làm tiền đặt cuộc, như thế nào?
Phất Âu Nạp nghe vậy lập tức trong lòng dâng lên cảnh giác.
Một vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, với hắn mà nói cũng không phải số lượng nhỏ, gia tộc Lộ Pháp cũng giống như thế.
Trong lòng của hắn bắt đầu nghi ngờ, đối phương dám dùng số tiền lớn như vậy đặt cược, chứng minh là có thế lực.
Con ngươi của Hi Bối Kỳ đảo một vòng, nhếch miệng lên, lộ ra một nụ cười giảo hoạt.
Cô cố gắng cau mày, ra vẻ khẩn trương khuyên can:
- Mục Lương, đừng tìm hắn quyết đấu, ngươi sẽ bị thương.
Mục Lương liếc cô gái Ma Cà Rồng một cái, trong chốc lát đã hiểu ý của cô, đây là muốn phối hợp với mình hố người.
Sắc mặt của anh nghiêm túc, vẻ mặt cứng rắn, chân thành nói:
- Không có việc gì, ta rất mạnh.
- Vậy ngươi cũng đánh không lại Phất Âu Nạp đâu.
Hi Bối Kỳ lắc đầu, ra vẻ vội vàng nói:
- Hắn là Ma Cà Rồng, nếu hắn sử dụng sức mạnh huyết mạch, thực lực có thể tăng gấp bội.
- Mạnh như vậy sao?
Mục Lương kinh ngạc hô to.
- Cho nên ngươi vẫn không nên quyết đấu với hắn, ta không muốn ngươi bị thương.
Hi Bối Kỳ giả bộ nói.
Dù sao, một tên Biến Dị giả cấp 5 nho nhỏ làm sao có thể đánh thắng được cường giả cấp 8.
- Miễn cho hắn lại quấn lấy ngươi, nên trận quyết đấu này ta phải đồng ý.
Mục Lương khống chế cảm xúc trên mặt, nhếch miệng lên.
Gương mặt xinh đẹp của Hi Bối Kỳ phiếm hồng, mặc dù biết Mục Lương đang diễn trò, nhưng trong lòng vẫn đang rung động.
- Kẽo kẹt......
Phất Âu Nạp nghiến răng nghiến lợi, nhìn hai người diễn kịch, hai má kéo căng, tức giận trợn mắt.
- Còn dám quyết đấu không?
Mục Lương bĩu môi khinh thường.
Hai người đã đào xong cái hố, bây giờ chỉ nhìn Phất Âu Nạp có nhảy vào hay không!
- Hừ, ngươi lấy ra được 1 vạn viên tinh thạch hung thú sao?
Phất Âu Nạp giễu cợt nói.
- Ta thứ khác không có, tinh thạch hung thú lại có rất nhiều.
Mục Lương kiêu ngạo nói:
- Một vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, vẫn lấy ra được.
Anh lại đổi giọng trêu đùa nói:
- Chỉ sợ ngươi không lấy ra được.
- Một vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, ta vẫn có.
Phất Âu Nạp tức giận nói.
- Mục Lương, không cần như vậy.
Hi Bối Kỳ bối rối khuyên.
Cô sợ Phất Âu Nạp hối hận nhìn ra cái gì, nên vẫn tiếp tục đóng kịch.
- Ngươi đừng nói nữa, đây là hắn tự đồng ý.
Mục Lương khoát tay một cái nói.
Phất Âu Nạp nhìn hai người, cười lạnh một tiếng nói:
- Một vạn viên tinh thạch hung thú còn chưa đủ, Hi Bối Kỳ còn phải cùng ta trở về, tổ chức hôn lễ.
- Có thể.
Hi Bối Kỳ không chút do dự gật đầu chấp nhận.
- ......
Phất Âu Nạp sửng sốt một chút, đồng ý nhanh như vậy sao?
- Ta sẽ làm chứng.
Âm thanh quyến rũ truyền đến, Hồ Tiên bước uốn éo đi tới.
Cô đã đến một lúc, đều nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ.
Con ngươi của Phất Âu Nạp mở to, con mắt chằm chằm Hồ Tiên, miệng mở rộng thất thần.
- Muốn chết phải không?
Hồ Tiên phát ra khí thế của bản thân.
Cơ thể của hắn theo bản năng run rẩy lấy, đáy mắt thoáng qua vẻ hoảng sợ, hoàn toàn tỉnh táo lại.
- Ngươi là ai?
Nhịp tim của hắn đập rất nhanh, dung nhan của Hồ Tiên tuyệt mỹ khiến cho hắn say mê.
- Người quản lý Phố Buôn Bán.
Hồ Tiên lạnh nhạt nói.
- Người của thành Huyền V!
Trong lòng của Phất Âu Nạprun lên, nghi ngờ nói:
- Ta dựa vào cái gì tin ngươi?
Hồ Tiên mắt nhìn Mục Lương, quyết định phối hợp diễn kịch.
Cô nâng cái cằm lên, ngạo nghễ nói:
- Đây là Phố Buôn Bán, do ta quản lý, không có lệnh của ta, các ngươi cũng không cách nào ở đây quyết đấu.
- Hừ!
Phất Âu Nạp không cam lòng hừ lạnh một tiếng.
Đạp đạp đạp !
Tiếng bước chân vội vã truyền đến, A Thanh mang theo hộ vệ Khu Trung ương đuổi tới.
- Đi, để bọn họ đừng đến đây bại lộ kế hoạch.
Miệng của Mục Lương nhẹ mở ra nói nhỏ.
- Được.
Âm thanh nhẹ nhàng tiến vào trong lỗ tai Mục Lương.
Ngải Lỵ Na đang trong trạng thái ẩn thân, vô thanh vô tức rời đi.
- Ta là người của thành Huyền Vũ , ta tới làm người chứng kiến, rất công bằng.
Hai tay của Hồ Tiên bắt chéo trước người, đuôi cáo nhẹ nhàng lắc lư.
- Có thể.
Mục Lương gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận