Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 196: Một Bảo Đảm Vô Hình

Cô bưng chén trà tinh xảo lên, mấp máy miệng nhỏ, vị hơi đắng lại mang theo chút ngọt lập tức tràn đầy khoang miệng.
Mấy ngày qua, Y Lệ Y lo lắng công việc, nơi ở, vấn đề thức ăn, khiến cho đầu có chút nặng nề.
Lúc này, sự căng thẳng đã hoàn toàn được giảm bớt.
Cô chớp chớp cặp mắt màu xanh lục, thở dài nói:
- Trà này rất ngon.
- Mễ Nặc gói cho tiểu thư Y Lệ Y một ít trà Tinh Thần.
Mục Lương nhẹ giọng phân phó nói.
- Được.
Mễ Nặc gật đầu.
- Thành Chủ Đại Nhân, chuyện ấy cũng không cần.
Y Lệ Y cả kinh, hốt hoảng cự tuyệt nói.
Cô không tin trên đời này có thứ gì cho không, lấy đồ không là phải trả giá rất đắt.
- Yên tâm, ta tìm ngươi tới không phải để ngươi làm chuyện gì xấu.
Mục Lương ôn hòa trấn an nói.
- Ta cần giúp anh làm chuyện gì?
Y Lệ Y thẳng thắn nói.
Phần lớn nguyên nhân cô có thể đến đây gặp mặt, chính là ân huệ mà Mục Lương lúc ở thành Thập Lâu yểm hộ họ rời đi.
Đương nhiên, phần còn lại chính là uy thế của Thành Huyền Vũ.
- Ta nghe nói sau khi các ngươi đi tới Thành Thánh Dương, thời gian qua cuộc sống cũng không tốt?
Mục Lương đi thẳng vào vấn đề hỏi.
Ly Nguyệt nói cho hắn một ít thông tin về Y Lệ Y, cô sống trong một xóm nghèo ở ngoại thành, đường đường là thiếu lâu chủ còn phải đi tìm việc làm.
- Chuyện ấy...
Y Lệ Y hơi cúi đầu ngượng ngùng.
- Ở chỗ ta có một việc, nếu như ngươi có thể làm xong.
Mục Lương đặt chén trà xuống, thản nhiên nói:
- Ta có thể suy nghĩ cho các ngươi gia nhập thành Huyền Vũ.
Trên thực tế, anh cũng muốn nhân cơ hội này gia tăng nhân khẩu thành Huyền Vũ, mà nhóm người Y Lệ Y chính là lựa chọn tốt nhất.
- Để cho ta... Chúng ta gia nhập thành Huyền Vũ sao?
Y Lệ Y bỗng nhiên đứng thẳng lên, hai tay đè ở trên bàn sách, thân thể nghiêng về trước.
Cô khó có thể tin hỏi:
- Là tất cả chúng ta sao?
- Đúng vậy.
Hai tay lớn của Mục Lương đan lại đặt trên bàn.
Sau khi có Khế Ước Ong Chúa, anh có thể yên tâm để người khác gia nhập Thành Huyền Vũ.
Chỉ cần một số người có chức vụ quan trọng gia hạn khế ước, là có thể cam đoan thành Huyền Vũ an toàn.
Còn như cư dân bình thường nha, điểm ấy ngược lại là không sao cả.
- Hơn năm trăm người đấy?
Y Lệ Y nhỏ giọng nhắc nhở.
- Một ngàn người cũng ở được.
Mục Lương thản nhiên nói.
Bây giờ, thành Huyền Vũ cũng không phải như trước kia, diện tích một trăm vạn mét vuông chỉ nhỏ hơn một chút so với bốn sân vận động lớn mà thôi.
Hơn nữa, nếu thành Huyền Vũ sắp xếp nhà ở hợp lý, hoàn toàn có thể ở hơn năm trăm người, chen chúc một chút, một ngàn người cũng đều có thể ở.
Nếu không phải có nhiều khu vực được phân chia để làm xưởng, Phố Buôn Bán, đồng ruộng, thậm chí có thể ở được người nhiều hơn.
Mục Lương truy cầu là sự hài lòng của người dân, cũng còn muốn thoải mái một chút, nếu không ở thêm mấy ngàn người cũng không có vấn đề gì.
- Anh nói đi, cần ta làm gì?
Y Lệ Y một lần nữa ngồi xuống ghế, nghiêm túc nói:
- Chỉ cần ta có thể làm được, ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực.
Cô biết đây là một cơ hội, nếu như mọi người có thể gia nhập thành Huyền Vũ mà nói, công việc, thức ăn, nơi ở cũng không cần phải quan tâm nữa.
- Ta cần ngươi làm cái này...
Mục Lương từ trong ngăn kéo lấy ra một tờ giấy được viết sẵn từ trước, đưa tới trước mặt Y Lệ Y.
- Hử? Chỉ như vậy thôi sao?
Y Lệ Y nhìn kế hoạch trên giấy, kinh ngạc phát hiện chuyện cũng không khó.
- Như vậy là được rồi.
Mục Lương gật đầu nhẹ một cái.
- Giao cho ta đi!
Y Lệ Y nắm chặt lấy trang giấy.
- Đi thôi, ngày mai chờ tin tức tốt của ngươi.
Mục Lương mỉm cười nói.
- Vâng, sẽ không để cho anh thất vọng.
Y Lệ Y đứng dậy.
Cuối cùng, cô cũng tìm được một nơi tốt đẹp để dừng chân, hoặc có thể nói là giúp mọi người tìm được một đối tượng tốt để trung thành.
Trước kia Y Lệ Y cảm thấy gia nhập vào thành Thánh Dương có thể được đối xử tốt, nhưng hiện thực đã cho cô một cái tát.
Bây giờ, có một sự tồn tại hoàn toàn không kém thành Thánh Dương chút nào, vươn tay chào mời mình, cũng không thể có quá nhiều do dự rồi.
- Tiểu Lan, mang tiểu thư Y Lệ Y đi ăn một vài món, lát nữa cô ấy sẽ rời đi rồi.
Mục Lương quay đầu phân phó với cô hầu gái nhỏ.
- Vâng.
Vệ Ấu Lan cung kính đáp.
Cô mang theo Y Lệ Y rời khỏi thư phòng, mang cô đi đến nhà hàng.
Nguyệt Thấm Lam bưng chén trà, ưu nhã hỏi:
- Đột nhiên nhiều người gia nhập vào như vậy, thực sự không sao chứ?
Cô có chút lo lắng thêm vào nhiều người như vậy sẽ có chuyện, như vậy sẽ phá hư thế cục đang tốt đẹp của thành Huyền Vũ.
- Không có vấn đề gì.
Mục Lương lắc đầu.
Anh không nói chuyện Khế Ước Ong Chúa, cũng không có ý định nói rõ, năng lực của phần khế ước đó là một bảo đảm vô hình.
Hơn nữa, nếu như kế hoạch của Phố Buôn Bán thành công, tinh thạch hung thú sẽ tăng lên nhanh chóng, cách tiến hóa cho Tiểu Huyền Vũ lên cấp 8 cũng sẽ không còn quá xa.
Đến lúc đó đừng nói năm trăm người, một vạn người cũng đều có thể ở được.
Ly Nguyệt mang theo Ngôn Băng, Ny Cát Sa đi được nửa đường, lại gặp Y Lệ Y, Vệ Ấu Lan.
- Các ngươi đang đi đâu vậy?
Ly Nguyệt hiếu kỳ hỏi.
- Ly Nguyệt đại nhân, ta đưa tiểu thư Y Lệ Y đi dùng cơm.
Vệ Ấu Lan cung kính nói.
- Đi thôi, tối nay ta sẽ đưa ngươi xuống dưới.
Ly Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu một cái, mang theo hai người đi thư phòng trước.
- Được.
Y Lệ Y mỉm cười nói.
Lúc này, cô tràn đầy chờ mong đối với tương lai.
Trên đường đi đến thư phòng.
- Các ngươi gia nhập Thành Huyền Vũ từ lúc nào?
Ny Cát Sa hiếu kỳ hỏi.
- Ta gia nhập được một thời gian rồi.
Ly Nguyệt thản nhiên nói.
Còn quá trình cô gia nhập, không muốn nói cho người khác nghe.
- Ngày hôm nay ta mới gia nhập.
Ngôn Băng lạnh lùng nói.
- Tại sao thời gian gia nhập của các ngươi lại không giống nhau?
Ny Cát Sa kinh ngạc nhìn hai người.
Không phải cùng một tiểu đội sao? Tại sao lại từng nhóm gia nhập vào một thế lực?
Ngôn Băng nghiêng đầu sang chỗ khác, không muốn mặt đối với vấn đề ấy, như vậy sẽ khiến cho cô nhớ tới việc ngốc nghếch muốn Tự Nguyện Hi Sinh lúc trước.
- Đừng hỏi nữa, sau này ngươi sẽ biết rõ.
Ly Nguyệt lắc đầu.
Thành Huyền Vũ mới thành lập không bao lâu, chuyện ấy phải đợi sau khi Ny Cát Sa gia nhập, mới có thể nói cho cô ấy biết.
- Được rồi.
Ny Cát Sa bất đắc dĩ gật đầu.
Cô vốn còn muốn hỏi một chút chuyện của Phố Buôn Bán, thật sự là đường phố kia rất hấp dẫn người.
- Đến rồi.
Ly Nguyệt nhìn thấy cửa thư phòng không đóng, gõ nhẹ khung cửa một cái.
- Mời vào.
Mục Lương nhìn mấy người ngoài cửa nói.
Ly Nguyệt đưa hai người đi vào, sau đó đứng sang bên cạnh.
Một vài việc cô không thể nói nhiều, phải để cho Ny Cát Sa nói với Mục Lương.
- Ngươi chính là Ny Cát Sa?
Mục Lương nhàn nhạt hỏi.
Anh nhìn cô gái che mặt trước đó, Ny Cát Sa có mái tóc dài cuộn sóng màu xanh.
- Phải, thành chủ Thành Huyền Vũ, chúng ta lại gặp mặt.
Ny Cát Sa cung kính nói.
- Ngồi xuống rồi nói.
Mục Lương mỉm cười nói.
- Vâng.
Ny Cát Sa ngồi sang ghế bên cạnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận