Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1486: Ngươi Rất Có Thiên Phú



Hi Bối Kỳ, Nguyệt Phi Nhan vẫn đang đi chơi ở thành Tát Luận với Ngải Lỵ Na, an toàn vẫn được đảm bảo.

- Vâng.

Tiểu Tử và các tỳ nữ khác ngoan ngoãn đáp lại.

Nguyệt Thấm Lan đi theo Mục Lương đến phòng làm việc, hai người đang thảo luận với nhau về việc xây dựng nhà máy tại Thành Tát Luận.

- Mục Lương, nếu chúng ta muốn xây dựng một nhà máy, vậy chúng ta cần phải thuê hoặc mua đất.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng nói.

Mục Lương quay đầu lại hỏi:

- Vậy ngươi nói xem, chúng ta nên thuê hay mua thì tốt hơn?

Nguyệt Thấm Lan nghiêm mặt:

- Nếu mà mua được thì tất nhiên là tốt hơn đi thuê rồi. E rằng đất không dễ mua đâu.

Khóe môi Mục Lương nhếch lên, lạnh nhạt nói:

- Không khó, không có chuyện gì mà tiền không giải quyết được cả. Nếu không được thì chắc là tiền vẫn chưa đủ. Thêm vào cho đến khi đủ thì thôi. Nếu vẫn không được thì đổi địa điểm.

Tất nhiên, nếu ai đó bảo hắn là coi tiền như rác, thì hắn cũng không ngại ban đêm đi gặp người ta đàm đạo nói lý chút chuyện đâu.

- Chẹp, cũng đúng.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan hiện lên tia cười, cũng chỉ có Mục Lương mới nói được những lời như vậy.

Mục Lương bình tĩnh:

- Chuyện xây dựng xưởng, ngươi với Bối Vi Nhân đi xử lý đi. Nếu ngươi không tiện làm thì bảo Bối Vi Nhân đi.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng gật đầu.

Mục Lương đẩy cửa phòng làm việc, dặn dò:

- Ngươi lại cử thêm người đi xem nơi nào ở Vương Quốc Hải Đinh có nhiều hoa quả, sau đó thương lượng giá mua.

- Biết rồi.

Nguyệt Thấm Lan lại gật đầu.

Mục Lương nhìn lại Nguyệt Thấm Lan, nói rõ ràng:

- Ừm, về Trung tâm Huyền Vũ, ngươi cũng giúp ta để mắt tới nhé, để người chỗ xưởng trang trí hoàn thành trang trí càng sớm càng tốt.

- Cái này thì ngươi yên tâm, ta sẽ thu xếp ổn thỏa.

Khóe môi Nguyệt Thấm Lan nhếch lên, cô nhớ in lời nói của Mục Lương trong lòng.

- Ừm, ngươi lại vất vả rồi.

Mục Lương nhẹ giọng nói.

- Không vất vả, ta đi có việc đây.

Đôi mắt xanh biếc như nước của Nguyệt Thấm Lan mỉm cười rồi quay người rời đi. Mục Lương nhìn cô rời đi, trong lòng nảy sinh ra một ý tưởng.

- Quên đi, sau này làm doanh giáp cũng được. Trước tiên làm cho Thấm Lan món quà đi.

Anh khẽ lẩm bẩm. Mục Lương đứng yên trước bàn làm việc, đưa tay rút một tờ giấy, cầm bút chì lên và bắt đầu thiết kế.

Anh muốn làm một chiếc váy mới cho Nguyệt Thấm Lan để làm cho cô vui vẻ chút.

Soạt soạt soạt ~~~ Đầu bút chì lướt nhanh trên mặt giấy, để lại một đường kẻ.

Đây không phải là lần đầu tiên Mục Lương may váy. Một lần lạ, hai lần quen, bản thảo thiết kế một giờ sau đã hoàn thành rồi, kiếp trước anh là người hiện đại, đã từng thấy nhiều bộ quần áo khiến người ta tán thưởng. Chỉ cần nhớ lại chút rồi sửa đổi thì liền rất phù hợp với Nguyệt Thấm Lan.

Bản thảo thiết kế đã xong, bước tiếp theo là may quần áo.

Mục Lương lấy ít vảy của Thủy Tinh Ngư, Băng Minh Xà và Rồng Biển, cắt chúng thành hình mong muốn, sau đó xử lý để sau này sử dụng.

- Vẫn nên là lấy tằm bảy màu làm váy may bên trong đi.

Mục Lương quay người gọi hầu gái đến, hướng dẫn cô ấy đến xưởng dệt trên tầng bảy của khu Trung Ương lấy một số vải lụa sặc sỡ về.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn đáp lại, quay lưng rời khỏi cung điện.

Không lâu sau, cô hầu gái nhỏ trở lại với một tấm vải lụa bảy màu trên tay.

Đại nhân, từng này đủ chưa?

Ba Phù rõ ràng hỏi.

- Ừm, đủ rồi.

Mục Lương đáp.

Anh đưa tay rút một tấm vải lụa 7 màu dài hai thước, cắt ra theo bản thiết kế, dán lên tấm vải lụa bảy màu, sau đó bắt đầu cắt vải theo bản vẽ.

Ba Phù tò mò theo dõi, cô bé rất hứng thú với việc may quần áo.

Mục Lương không bảo cô bé rời đi, một người làm một người xem, phòng làm việc quay im lặng. Sau khi cắt hết vải, lại được dùng tơ nhện nối lại với nhau.

Sau khi làm xong, Mục Lương dùng lụa bảy màu nối những miếng vảy mới xử lý, rồi cố định chúng trên chiếc váy dài, những mép vảy xếp chồng lên nhau, giống như thác nước chảy.

Vảy của Băng Minh Xà có màu trắng như băng, vảy của cá pha lê có màu xanh lam nhạt, trong khi vảy của Rồng Biển có màu xanh nước biển đậm.

Ba vảy có màu sắc khác nhau được kết hợp với nhau, nhưng chúng lại phù hợp một cách đáng ngạc nhiên. Hai tay Mục Lương không ngừng di chuyển, những chiếc vảy đã được cố định.

Ba Phù mơ hồ đoán được điều gì đó, trong lòng rất hâm mộ.

Cô bé nhẹ nhàng hỏi:

- Đại nhân, ngài có khát không?

- Một chút.

Mục Lương tiện miệng đáp.

- Ta đi pha trà.

Ba Phù ngoan ngoãn nói.

Mục Lương mơ hồ trả lời, lực chú ý vẫn luôn ở chiếc váy trước mặt.

Tiểu hầu gái rời đi, lúc trở lại mang theo trà nóng cùng đồ ăn nhẹ đặt ở trên bàn làm việc.

- Ba Phù, có hứng thú với may quần áo không?

Mục Lương nhấp một ngụm trà nóng, thản nhiên hỏi một câu.

- Thành chủ đại nhân, ta rất hứng thú ạ.

Ba Phù yếu ớt đáp trả.

Mục Lương nâng cằm ra hiệu:

- Ừm, đây có giấy có bút. Ngươi vẽ vài kiểu quần áo cho ta xem xem.

- Được ạ.

Ba Phùy mắt sáng lên, cầm bút chì và tờ trắng, đứng trong góc bắt đầu vẽ. Mục Lương nhìn một cái rồi tiếp tục làm áo dài ma cụ.

Tiểu hầu gái rất nghiêm túc, mỗi nét bút đều cẩn thận từng li từng tí, vẽ ra những hình mẫu trong tâm trí cô bé.

Một giờ sau, trên tờ giấy nhỏ đã vẽ ra ba bộ quần áo, mỗi bộ quần áo đều khác nhau, một chiếc váy dài, một chiếc váy ngắn và một chiếc áo khoác.

- Đại nhân, ta vẽ xong rồi.

Ba Phù nhẹ nhàng nói.

- Mang đây cho ta xem.

Mục Lương nhướng mắt nhìn cô tỳ nữ nhỏ.

- Đại nhân, ta vẽ không giỏi lắm...

Ba Phù bước tới, hai tay đưa về phía trước.

Mục Lương không nói chuyện, cầm lấy tờ giấy nhìn xuống, nhìn thấy ba bộ quần áo do tiểu hầu gái vẽ ra, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc.

Váy dài đến đầu gối, là kiểu váy xếp ly, tuy rằng vẽ không đẹp lắm, nhưng có thể thấy được tiểu hầu gái này rất có sáng tạo.

Váy ngắn là một chiếc váy ngắn chữ A với đường xẻ ở một bên, quần còn có băng đai.

Mục Lương khen:

- Không tồi đâu, gửi đến xưởng mặc cho thợ may hai mẫu xem trước, thấy đẹp thì sản xuất hàng loạt.

- Ô, thật sao?

Ba Phù sửng sốt.

Cô bé cảm thấy có chút chân thật, quần áo do mình thiết kế có thể sản xuất hàng loạt?

Mục Lương nhẹ nhàng nói:

- Ngươi rất có thiên phú, lúc rảnh thì có thể vẽ nhiều lên, đến lúc đó sẽ được thưởng.

Thành Huyền Vũ có loại vải rất tốt, nhưng không có nhiều kiểu quần áo.

Ở vùng đất mới có rất nhiều quý tộc, người giàu có, không thiếu tiền vàng và tinh thạch ma thú, vì vậy họ sẽ theo đuổi một cuộc sống chất lượng cao.

Ngoài việc nước hoa là tiêu chuẩn của quý tộc, quần áo đẹp cũng là thứ không thể thiếu, Mục Lương dự định sẽ bắt đầu từ điểm này.

- Vâng, đại nhân, ta sẽ cố gắng hết sức.

Ba Phù gật đầu lia lịa, gương mặt xinh đẹp của cô bé ửng hồng.

Mục Lương cười cười, cúi đầu tiếp tục chế tạo linh khí.

………

Tùng tùng tùng~

Tiếng chuông du dương vang lên ở thành Huyền Vũ, sau sáu âm vẫn còn văng vẳng bên tai người dân thành.

Hắt xì~ Trong thiên điện, cửa phòng làm việc bị đẩy ra, Mục Lương vặn cổ bước ra khỏi phòng làm việc.

- Đã sáu giờ rồi.

Anh ngáp dài một cái nhìn sắc trời xa xa, bầu trời cũng đã tối dần.

- Thời gian trôi nhanh quá.

Mục Lương thở một hơi nhẹ nhõm, không ý thức đã ở trong phòng làm việc cả một buổi chiều.

Bạn cần đăng nhập để bình luận