Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1787: Trốn Thôi, Rời Khỏi Nơi Này



Trong thư phòng, Thanh Vụ đang quét dọn vệ sinh, thấy Mục Lương đột nhiên xuất hiện, vẫn bị sợ hết hồn.

- Thành chủ đại nhân.

Cô vội vã khom lưng hành lễ.

- Ngươi làm việc của ngươi đi.

Mục Lương khoát tay áo, đi tới bàn làm việc, trở tay lấy ra chế tạo TV mấy ngày hôm trước.

Thanh Vụ chớp chớp đôi mắt, cất cây lau nhà cùng thùng nước, lấy khăn lau bắt đầu chà bụi trên giá sách.

Mục Lương giơ tay lên đè tinh thạch ma thú trên tv, đó là phím khởi động, tương đương với nút mở ti vi. \

Ông ~~~

TV thành công khởi động, màn hình lưu ly sáng lên, xuất hiện hình ảnh, vẫn là đầu phim điện ảnh thành Huyền Vũ quen thuộc.

Chỉ là lần này, TV lấy hình ảnh từ tinh thạch ma thú chứa phim điện ảnh, mà là hình ảnh do trực tiếp từ tháp tín hiệu truyền tới.

- Thành công.

Mục Lương cong khóe môi.

Anh bấm tinh thạch ma thú, nội dung trên màn hình lưu ly cũng thay đổi theo, nhảy đến một bộ phim khác.

- Thật thần kỳ!

Thanh Vụ thán phục lên tiếng.

- Nội dung vẫn quá ít.

Mục Lương líu lưỡi nói.

Ở trung tâm máy xử lý, chỉ có hai bộ phim điện ảnh, còn có 6 bộ kịch nói, là dùng máy chụp ảnh quay ở viện Ca Kịch.

Trừ cái đó ra, còn có mười hai video bài hát, cũng tồn tại trong trung tâm máy xử lý, chỉ cần chuyển động tinh thạch ma thú trên Tv, là có thể tự do chọn nội dung.

Mục Lương nói thầm một câu:

- Cũng may phim điện ảnh sắp quay xong rồi.

Hai mắt Thanh Vụ tỏa sáng lấp lánh, trong mắt đầy sự tò mò với máy truyền hình hình ảnh.

- Còn phải thực nghiệm đã.

Mục Lương thu lại TV, biến mất khỏi thư phòng.

Lúc anh xuất hiện lần nữa, đã tới thành Lê Y, thân thể lại chớp động, đi ngang qua thành Lê Y đi tới đỉnh núi khu vực khai thác mỏ xa xa.

Mục Lương đứng vững trên một khối đá lớn, lấy TV ra, màn hình lưu ly vẫn phát hình ảnh.

- Còn có thể đi xa hơn.

Anh hơi chuyển động ý nghĩ một chút, mang theo TV biến mất lần nữa.

Sau hơn vạn lần biến mất, anh đi qua mấy trăm km, lúc lấy TV ra, vẫn phát hình ảnh như bình thường.

Anh đang kiểm tra khoảng cách cực hạn mà tháp tín hiệu truyền, kết quả còn xa hơn so với tưởng tượng của hắn.

- Rất tốt.

Mục Lương thoả mãn gật đầu.

Anh cất TV, chuẩn bị đi hướng ngược lại trên biển để thí nghiệm, xem kết quả có giống hay không.

………….

Trong khu vực khai thác mỏ thép Tím.

Chỗ sâu dưới một ngọn núi cao, có một cái hầm mỏ khổng lồ sâu hơn một trăm thước, bên trong có rất nhiều con đường hầm phức tạp, đây là một cái hầm mỏ đã được khai thác mấy năm.

Ở nơi sâu nhất của hầm mỏ, năm đại hán ngồi trên chiếu, trên đỉnh đầu nạm một viên chiếu minh thạch.

Bọn họ là thuộc hạ của công tước Mạch Tang, cũng là bảo vệ của động hầm mỏ này, thủ hạ quản trên trăm tên nô lệ, phụ trách khai thác động của hầm mỏ này.

- Đại ca, làm sao bây giờ?

Đại hán với sắc mặt âm trầm nói nhỏ.

Năm người là anh em ruột, họ cũng từng là cướp biển. Vào sáu năm trước bởi vì từng đắc tội với công tước Mạch Tang, sau này lại bị ép phải tâm phục khẩu phục cho hắn, nên vào ba năm trước thì họ được phái tới quản lý hầm mỏ.

- Ta cũng không biết.

Lão đại mặt buồn như đưa đám, trong lòng thấy lo lắng.

Bọn họ từng nghe được lời đồn thổi, rằng trong khu vực khai thác mỏ xuất hiện một thế lực không rõ lai lịch nguồn gốc, đang thanh lý những người vốn trong động mỏ. Năm anh em từng phái người tới tìm hiểu tin tức, dù là nô lệ hay người giám công đi chăng nữa thì đều bị một lưới bắt hết, bị mang đi toàn bộ.

Lão tam vội đề nghị:

- Có lẽ chúng ta phải chạy thôi, nếu cứ đợi ở chỗ này rồi bị tìm thấy thì không còn nơi nào để trốn nữa đâu!

Động của hầm mỏ này tuy sâu, ngã ba bên trong động cũng nhiều, nhưng chỉ có một cái cửa ra vào, nếu như bị người ngăn cửa động lại thì bọn họ chỉ có một con đường chết.

Lão tứ nói phụ hoạ thêm:

- Đúng vậy đấy, thừa dịp bọn họ còn chưa kịp tìm đến thì chúng ta phải rời khỏi nơi này mới đúng!

Lão Ngũ nói nhỏ:

- Đi ra ngoài thì dễ bị bắt hơn, hang động ở trong đây phức tạp lắm, bọn họ có tìm chúng ta thì cũng đâu đơn giản vậy.

Lão tứ nói với khuôn mặt nghiêm túc:

- Đây chẳng qua là vấn đề về thời gian thôi, đừng quên chúng ta không có cái ăn, nếu cứ đợi tiếp thì chỉ có thể chết đói.

- Ưm..... Đúng vậy!

Lão đại buồn đến mức tóc còn bạc hơn.

Lão tam quay đầu liếc nhìn ở sâu trong hầm mỏ, nhỏ giọng nói:

- Còn có nhiều nô lệ như vậy, nếu không rời, mọi người cũng phải chết đói.

Lão đại cũng quay đầu nhìn lại, chỗ sâu nhất hầm mỏ đang có rất nhiều nô lệ không nằm thì ngồi, đa số là nam, dù là nam hay nữ thì trạng thái tinh thần đều rất bất ổn, xem ra đã đói bụng từ rất lâu.

Bắt đầu từ ngày hôm qua, thức ăn cũng đã hết.

- Sớm biết thì đã không chia thức ăn cho bọn họ, ít nhất chúng ta còn có thể kiên trì nửa tháng.

Lão Ngũ buồn bực nói.

Lão đại giơ tay lên gõ xuống đầu lão ngũ, tức giận nói:

- Câm miệng, nghĩ làm thế nào cho đúng đi!

- Trốn thôi, rời khỏi nơi này.

Lão tam và lão tứ đồng thời mở miệng.

Lão đại cắn răng, cùng liếc nhìn lão nhị, cùng gật đầu nói:

- Tốt, vậy thì đi.

- Phải đi thật ư?

Lão Ngũ do dự.

- Lão Ngũ, ngươi có thể ở lại chỗ này sao?

Giọng lão tứ ồm ồm hỏi.

Lão Ngũ nhăn mũi lại, nhỏ giọng nói:

- Thôi được rồi, cùng đi đi.

- Đi.

Lão đại đứng lên, vỗ cái quần bẩn dưới thân, cất bước đi ra ngoài. Bốn anh em cũng đứng dậy đuổi theo, trước khi đi còn liếc nhìn nô lệ sâu trong hầm mỏ.

Bịch bịch bịch ~~~

Năm người bước nhẹ, đi qua trong trong động mỏ, thận trong ra khỏi hầm mỏ. Chờ tới khi bọn hắn tới gần cửa ra, bỗng cảnh giác ngừng lại.

- Đại ca, sao không đi nữa?

Lão Ngũ nghi hoặc hỏi.

Lão đại cau mày nói:

- Có dự cảm xấu.

- Ui chao, đại ca à, ngươi nghĩ nhiều rồi, nhanh đi ra ngoài thôi.

Lão tứ vỗ bả vai lão đại, sau đó cất bước đi ra phía ngoài.

Hắn chỉ muốn mau chóng ra khỏi nơi quỷ quái này, sắp chết đói tới nơi rồi.

Lão đại do dự một chút, vẫn theo các anh em đi ra hầm mỏ, nhưng một khắc kia khi đi ra hầm mỏ thì hắn hối hận...

Ngoài hầm mỏ, Ngôn Băng cầm trong tay trường đao, đang lạnh lùng nhìn năm người đi ra từ trong động mỏ.

Cô đứng phía sau 200 Thành Phòng Quân, bọn họ giơ quân nỏ xếp thành hình cung, vây cửa hầm mỏ ở bên trong. Thiếu nữ tóc tím đã vây quanh động hầm mỏ này cả ngày, tình huống trong động cô cũng biết rõ, từng mặc khôi giáp U Linh vào xem.

Đường trong động có phức tạp như nào, thì cũng không ngăn nổi cô vận dụng năng lực, thấy vách động thì trực tiếp xông vào.

- Cuối cùng cũng ra rồi.

Con mắt màu tím của Ngôn Băng lóe ánh sáng lạnh.

- Các ngươi là ai?

Lão đại trừng lớn hai tròng mắt, nhìn từng cái tên nỏ đang loé ánh sáng lạnh, cảm giác yết hầu khô khốc.

Ngôn Băng không trả lời hắn, mà lạnh giọng quát lên:

- Hai tay ôm đầu ngồi xổm xuống, nếu không sẽ loạn tiễn bắn chết!

Bạn cần đăng nhập để bình luận