Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2347: Tiết Lộ Nội Dung Trên Bia Đá.

Lai Vu nhàn nhạt hỏi:

- Vậy thì Ngải Luân đâu?

- Ngải Luân...?

Bọn đạo tặc canh thuyền đưa mắt nhìn nhau.

- Nói.

Lai Vu cau mày lại.

Ngải Luân là đồng bọn đi theo cô sớm nhất, thậm chí còn lâu hơn cả Đại La.

Một tên đạo tặc nhỏ giọng nói:

- Người của vương thất Hải Đinh đuổi tới đây, Ngải Luân muốn đi báo tin cho các ngươi, nhưng vừa mới rời thuyền không bao lâu thì gặp phải đám người kia, bọn hắn còn mang theo Phất Thất...

Một tên đạo tặc khác nói bổ sung:

- Sau đó, hai bên nổi lên xung đột rồi bị người của vương quốc Huyền Vũ bắt đi.

- Ngải Luân bị bắt đi!

Hai mắt của Đại La trừng lớn.

- Đúng vậy.

Bọn đạo tặc canh thuyền hậm hực gật đầu.

Lai Vu híp mắt lại:

- Cho nên từ đầu tới cuối các ngươi chỉ khoanh tay đứng nhìn?

Bọn đạo tặc vội giải thích:

- Không phải đâu đại tỷ, chúng ta cũng muốn đi cứu hắn, nhưng người của vương quốc Huyền Vũ không dễ chọc, bọn hắn đều cầm ma cụ công kích cự ly xa, ngay cả công chúa và hoàng tử vương thất Hải Đinh cũng bị mang đi mà!

Một tên đạo tặc khác nhỏ giọng nói:

- Chuyện này còn kinh động cả Thánh Thú Hộ Quốc ở cảng biển, đây chính là ma thú thực lực cấp Vương đó!

Lai Vu lạnh mặt, xoay người đi mấy bước rồi nhẹ nhàng nhảy lên vòng bảo hộ, mượn lực nhảy xuống rồi đi về phía Hải Quan xa xa.

- Đại tỷ, chờ ta một chút!

Đại La vội vàng đuổi theo.

- Ngươi đi theo ta làm cái gì?

Lai Vu quay đầu lạnh giọng hỏi.

Đại La nghiêm túc nói:

- Không phải ngươi muốn đi cứu Ngải Luân sao, ta đi giúp ngươi, nếu không chỉ dựa vào một mình ngươi thì cướp ngục rất khó.

Lai Vu trợn trắng mắt, tức giận nói:

- Ai nói ta muốn đi cướp ngục hả?

- A, không phải đại tỷ muốn đi cướp ngục cứu Ngải Luân sao?

Đại La ngạc nhiên hỏi.

Lai Vu nhìn Đại La như thể nhìn thấy một tên ngốc, nàng gằn từng chữ:

- Cướp ngục ở vương quốc Huyền Vũ là ngại sống quá lâu phải không?

- Cũng đúng ha.

Đại La hàm hậu gãi ót.

Hắn phục hồi tinh thần lại, hỏi tới:

- Vậy thì đại tỷ muốn đi đâu?

Lai Vu lạnh nhạt nói:

- Đi tìm Hồ Tiên, cô ấy quen biết quốc vương, có thể thông qua cô ấy để chuộc Ngải Luân ra ngoài.

- Ồ, ra là vậy, thế thì ta đi với ngươi.

Đại La vội vàng nói.

- Tùy ngươi thôi, chớ cản trở chuyện của ta là tốt rồi.

Lai Vu lạnh lùng nói.

Đại La cười ngây ngô nói:

- Đương nhiên là không rồi, đại tỷ yên tâm!

- Cộp cộp cộp ~~~

Hai người đi tới Hải Quan, chuẩn bị trở về Trân Bảo Lâu tìm Hồ Tiên.

Bên kia, Mục Lương mang theo Hồ Tiên trở lại bên trong phòng làm việc Trân Bảo Lâu.

- Ngươi phải đi về sao?

Hồ Tiên buông tay ra khỏi eo của anh, đôi mắt đỏ rực lóe sáng.

Mục Lương gật đầu nói:

- Ừm, Thấm Di vẫn còn ở khu Trung Ương, ta trở về nhờ cô ấy hỗ trợ phiên dịch văn tự cổ đại trên tấm bia đá.

- Được rồi, vậy ngươi trở về đi.

Hồ Tiên nhẹ nhàng lắc lư đuôi hồ ly, lùi về phía sau một bước.

- Hôm nay ngươi có bận lắm không?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Có một chút.

Hồ Tiên liếc nhìn văn kiện và đơn đặt hàng trên mặt bàn rồi gật đầu.

Anh tiếc nuối nói:

- Vậy thì tối nay gặp.

Hồ Tiên chớp chớp đôi mắt màu đỏ rực, quyến rũ hỏi:

- Tối nay ngươi tới đón ta trở về Trung Ương sao?

- Có thể.

Mục Lương cúi đầu, lưu lại một nụ hôn ở trên trán cô gái đuôi hồ ly.

- Mau đi đi.

Mặt mày của Hồ Tiên hiện ra ý cười, bàn tay dán trên ngực Mục Lương rồi nhẹ nhàng đẩy anh ra.

Mục Lương khẽ cười một tiếng, chớp mắt một cái đã biến mất không thấy đâu.

Anh trở lại cung điện khu Trung Ương, vừa đi vào chính sảnh thì thấy Nguyệt Thấm Di đi ra từ phòng bếp, trong tay còn cầm một ly trà sữa.

- Trở về rồi à?!

Nguyệt Thấm Di giơ tay lên ra hiệu ly trà sữa trong tay.

- Ta mang bia đá về rồi.

Mục Lương nói thẳng.

Nguyệt Thấm Di nghe vậy đôi mắt màu xanh nước biển lập tức sáng ngời, vội vàng nói:

- Ở đâu? Ngươi mau lấy ra đi.

Mục Lương vung tay lên, lấy ra sáu tấm bia đá từ trong không gian tùy thân rồi xếp chỉnh tề ở trong chính sảnh.

Nguyệt Thấm Di đặt ly trà sữa lên trên bàn, đi tới gần bắt đầu phiên dịch tấm bia đá thứ nhất, nhẹ giọng đọc hàng chữ đầu tiên trên bia:

- Ta tên là Hải Đinh, tám mươi năm trước băng qua kênh Sương Mù đi tới mảnh đại lục này….

- A, hắn là người từ đại lục cũ vượt qua kênh Sương Mù tới đại lục mới!

Nguyệt Thấm Di kinh ngạc thốt lên.

- Người đọc tiếp đi.

Mục Lương thúc giục.

- Ừm.

Nguyệt Thấm Di gật đầu, tiếp tục phiên dịch dòng văn tự cổ đại tiếp theo, kinh ngạc đọc:

- Tổ phụ ta là Ác Cơ Tử, là thành chủ của thành Kiều Tây Khắc, cũng là giáo chủ của Thiên Hư Giáo, đồng thời là tội nhân của đại lục...

Mục Lương hơi nhướng mày:

- Xem ra người tên Hải Đinh này là hậu bối của Ác Cơ Tử, hắn không có bị La Y giết chết mà may mắn trốn thoát được.

Nguyệt Thấm Di kinh ngạc nói:

- Như vậy mấy tấm bia đá này đã có niên đại mấy nghìn năm, thậm chí là mười ngàn năm!

- Ừm, chắc vậy rồi.

Mục Lương gật đầu nhận đồng.

Nguyệt Thấm Di tiếp tục nhìn xuống, đọc tiếp:

- Khi ta gần đất xa trời, trong lòng hổ thẹn, không dám nói với hậu thế, chỉ có thể khắc vào những tấm bia đá, để bí mật này không bị chôn vùi cùng với ta…

Nội dung của đoạn này giống với nội dung trong tấm da thú sao chép.

Cô tiếp tục đọc:

- Vì dục vọng bản thân mà lão tổ của ta đã tiến hành thực nghiệm trên cơ thể người, sai khiến Thiên Hư Giáo nghiên cứu ra Hư Huyết...

Mục Lương đảo mắt một vòng, đoạn nội dung này giống với những gì mà Hư Bát Vương kể, giảng thuật việc đại lục cũ từ phồn hoa đi hướng hủy diệt như thế nào.

- Nhân loại và Hư Tộc tranh đấu tám trăm năm, ông ta, cha ta và các bậc tiền bối ôm hổ thẹn chết ở trên chiến trường, nhưng vẫn không tài nào bù đắp được sai lầm mà lão tổ phạm phải.

Nguyệt Thấm Di tiếp tục nhìn xuống:

- Vì sống sót, ta mang theo tộc nhân lênh đênh trên biển rộng, đi đến kênh Sương Mù, tìm kiếm hy vọng sót.

- Cuối cùng, chúng ta rất may mắn vượt qua kênh Sương Mù đi tới mảnh đại lục này, nơi đây không có Hư Tộc, sau đó chúng ta định cư ở chỗ này, bắt đầu kiến thành sinh sống một lần nữa...

Nguyệt Thấm Di đang nói chợt dừng lại, như nghĩ tới điều gì đó, ngước mắt nhìn về phía Mục Lương:

- Người này tên là Hải Đinh, chẳng lẽ hắn là người thành lập vương quốc Hải Đinh sao?

Mục Lương híp mắt lại, nhàn nhạt nói:

- Nếu hắn là người thành lập vương quốc Hải Đinh, vậy thì chuyện này thú vị rồi đây.

Anh nghĩ tới quốc vương Hải Đinh, hắn ta biết chuyện này sao?

- Ta vẫn luôn nhớ đến cố hương ở xa bên kia, nhưng không dám trở về, Hư Tộc quá mạnh mẽ, hy vọng nhân loại trong tương lai có thể chiến thắng Hư Tộc, đoạt lại nơi ở của chúng ta.

Nguyệt Thấm Di phiên dịch xong tấm bia đá cuối cùng rồi im lặng.

- Hết rồi à?

Mục Lương hơi nhướng mày.

- Ừm, hết rồi.

Nguyệt Thấm Di gật đầu một cái.

Mục Lương rơi vào trầm tư, không ngờ lão tổ vương thất Hải Đinh lại là người tới từ đại lục cũ.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiểu Tử đi vào trong cung điện, cung kính nói:

- Bệ hạ, tiểu thư Bạch Sương tới rồi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận