Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1822: Tìm Được Rồi



Hổ Tây hồn nhiên nói:

- Đừng lộn xộn nữa, mau chóng tìm vị trí đi, xong việc sớm hơn một chút thì về sớm hơn một chút.

- Biết rồi.

Chi Lê âm thầm thở phào, giơ ống nhòm lên tiếp tục tìm kiếm vị trí.

- Muốn đánh bài không?

Na An cũng ngồi dậy.

Trinh Hoán liền vội vàng khoát tay nói:

- Không đánh nữa, còn đánh nữa thì ta cũng sắp ói ra luôn rồi.

Mấy ngày nay, cô vẫn luôn đánh địa chủ, một ngày đánh tám chín tiếng, còn đánh nữa thì thật sự sẽ ói ra.

- Ta cũng vậy.

Hổ Tây giơ tay lên tỏ thái độ.

- Thật sự là rất nhàm chán.

Na An nhíu đôi mày xinh đẹp lên.

Trong mấy tháng, cô ở thành Huyền Vũ, có thể trải nghiệm được thú vui mà trước giờ chưa từng có, mỗi ngày đều có vui vẻ không giống nhau, thời gian trôi qua cũng rất phong phú.

- Tìm được rồi.

Chi Lê đột nhiên kêu to lên.

Hắn giơ ống nhòm lên, nhìn thấy được đảo linh thú mà trước đây đã tìm kiếm.

Đó là một đảo đá san hô toát ra biển nhỏ, chỉ có thể chứa bốn năm người đứng thẳng, nếu như nước biển nhộn nhạo, thì có thể thôn phệ hết các đảo.

- Chính là chỗ này sao?

Tinh thần của Trinh Hoán chấn động, vội vàng đi đến sát biên giới của bình chướng Lưu Ly, nhìn về phía các đảo không lớn kia. Tốc độ của Vua Cá Chuồn chậm lại, xoay vòng quanh ở trên bầu trời của các đảo.

- Đúng vậy, ta nhớ rất rõ.

Chi Lê tràn đầy tự tin nói.

Trong lòng hắn thở phào, vốn dĩ còn tưởng rằng sẽ không tìm thấy vị trí, không ngờ rằng chớp mắt một cái là liền nhìn thấy.

- Xem ra cũng không có chỗ khác thường gì...?

Na An nói thầm một câu.

- Vậy thì chỉ có thể là ở dưới đáy biển.

Khuôn mặt của Hổ Tây nghiêm túc nói.

Cô đã từng trải qua triều Hư Quỷ, biết Hư Quỷ có thể sống ở dưới đáy biển.

- Vậy thì xuống đáy biển.

Âm thanh thanh thúy của Trinh Hoán nói.

- Muốn xuống biển?

Giọng của Chi Lê run rẩy vang lên.

Trinh Hoán liếc mắt nhìn hắn:

- Đương nhiên rồi.

Hổ Tây cười cợt nói:

- Hì hì, ngươi cũng có thể ở lại bên trên những đảo kia, đợi bọn ta quay lại rồi sẽ đón ngươi.

- Vậy thì... Nó sẽ ở lại ngoài khơi chứ?

Chi Lê chỉ xuống Vua Cá Chuồn ở phía dưới.

- Đương nhiên là sẽ không!

Trinh Hoán lạnh nhạt nói.

-... Ta đi xuống dưới cùng với các ngươi.

Chi Lê không có ý kiến.

- Vậy thì đi xuống thôi.

Trinh Hoán nhấc chân lên nhẹ nhàng đụng vào đầu của Vua Cá Chuồn.

- Hiên ngang ngang~~~

Vua Cá Chuồn phát ra tiếng kêu đặc biệt, một đầu đâm vào trong nước biển, dọc theo các đảo mà bơi về phía biển sâu.

Cô lỗ cô lỗ~~~

Hổ Tây lấy ra mấy con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, để cho chúng nó phát sáng chiếu sáng, chiếu sáng tình hình ở dưới biển sâu. Bọt khí to lớn từ dưới đáy biển thoát lên, đi lên từ phía mặt biển...

Đâm người cảnh giác, đôi mắt ngắm nhìn bốn phía.

Phạm vi chiếu sáng của Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng rất có giới hạn, trừ phi là Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh đến, thì mới có thể chiếu rọi pham vi đáy biển máy ngàn mét.

Yết hầu của Chi Lê giật giật, thấp giọng nói:

- Tối quá đi.

- Đại nam nhân mà sợ tối sao?

Na An liếc mắt qua nhìn hắn.

- Không thể nào.

Chi Lê thở sâu một hơi, cố gắng giả vờ trấn an.

- Bình tĩnh, có ta ở đây, ngươi sẽ rất an toàn.

Trinh Hoán tràn đầy tự tin mà nói.

- Hiên ngang ngang~~~

Vua Cá Chuồn lại kêu lên, tốc độ giảm xuống trở nên chậm rãi.

- Hình như là sắp đến đáy biển.

Đôi mắt xinh đẹp của Na An híp lại, dựa vào ánh sáng của Bọ Cánh Cứng Lồng Đèn mà nhìn thấy được một góc của đáy biển.

Quả nhiên, sau mấy phút, Vua Cá Chuồn đi đến đáy biển, động tác lặn xuống khiến cho đất cát ở đáy biển cuồn cuộn lên.

Trinh Hoán đi vòng quanh bình chướng Lưu Ly một vòng, tầm mắt đều là nước bùn và đất cát, nhỏ giọng nói:

- Không nhìn thấy được có gì khác thường.

Hổ Tây đề nghị:

- Đi qua chỗ xa hơn một chút xem sao.

- Ừm, đi vòng quanh các đảo một chút.

Trinh Hoán lại vỗ vào đầu của Vua Cá Chuồn.

Hiên ngang ngang~~~

Vua Cá Chuồn vỗ vây cá, chậm rãi vòng quanh các đảo.

Bên trong bình chướng Lưu Ly, đám người mở to hai tròng mắt, không buông tha một chút khác thường nào ở đáy biển.

Chi Lê đột nhiên hô lên:

- Hả, chỗ đó không phải là có cái động sao?

- Động sao?

Cơ thể của Na An run lên.

Hổ Tây cũng trợn to hai mắt, cùng Naan liếc nhì nhau.

Hai người đều là người của Đại lục cũ, đã từng trải qua triều Hư Quỷ, biết rõ đặc thù của sào huyệt Hư Quỷ.

- Đến gần xem thử.

Đôi mắt xinh đẹp của Trinh Hoán híp lại.

Hiên ngang ngang~~~

Vua Cá Chuồn vỗ vây cá, đi đến gần huyệt động đen nhánh dưới đáy biển.

Đợi đến lúc các cô đã đến gần, thì mới biết được huyệt động ở dưới đáy biển kia có bao lớn, cửa đông vượt qua cả đường kính 50m.

- Huyệt động thật là lớn.

Chi Lê nói thầm một câu.

Trinh Hoán nghiêng đầu, nhẹ giọng nói:

- Là sào huyệt của Ma thú biển sao? Hay là...?

- Ta hy vọng là sào huyệt của Ma thú biển.

Yết hầu của Na An giật giật.

Giọng của Hổ Tây rung rung nói:

- Đúng vậy đó, hy vọng không phải là sào huyệt của Hư Quỷ.

- Sào huyệt của Hư Quỷ?

Chân mày của Trinh Hoán hơi nhăn lại, nghiêng đầu nhìn về phía Hổ Tây và Naan.

- Hư Quỷ, đó là cái gì?

Chi Lê lơ ngơ mà hỏi.

………….

Hổ Tây nhìn về phía Chi Lê, lập lờ nước đôi trả lời:

- Một loại sinh vật rất đáng sợ.

Chi Lê nghe thấy vậy thì đồng tử liền trợn to, hậu tri hậu giác hỏi:

- Chúng ta xuống đây, là vì tìm Hư Quỷ sao?

- Không phải, chỉ là xác định ở chỗ này có hay không mà thôi.

Hổ Tây nhún vai.

- Tốt nhất là không có.

Khuôn mặt của Na An nghiêm túc nói.

Trinh Hoán giơ hai tay lên vỗ, giọng nhẹ nhàng nói:

- Bình tĩnh, đừng tự mình dọa mình.

- Ừm, đợi sau khi xâc định tình huống ở hang động phía dưới rồi hẵng tính tiếp.

Hổ Tây chậm rãi gật đầu.

- Chẳng lẽ muốn đi xuống sao?

Chi Lê sợ hãi mà lùi lại một bước.

- Ừm, đương nhiên là phải xuống phía dưới rồi.

Trinh Hoán một tay thì nắm chặt lấy Phương Thiên Họa Kích, một tay thì lấy ra bình Trân Châu Phú Năng.

Chi Lê cười gượng vài tiếng:

- Ta cũng không cần phải đi xuống dưới chứ?

- Được, ngươi hãy ở lại chỗ này đi.

Trinh Hoán cười lạnh một tiếng.

Hổ Tây và Na An liếc nhìn nhau, hai người thở dài, lấy trân châu có thể tăng phúc ra, chuẩn bị dùng.

- Hổ Tây theo ta xuống phía dưới là được rồi, Na An ở lại chỗ này.

Trinh Hoán đột nhiên nói một câu.

- Hả?

Na An sửng sốt một chút.

Trinh Hoán nửa đùa nửa thật nói:

- Hai người thì sẽ trốn nhẹ nhàng hơn là ba người.

Hổ Tây hồn nhiên nói:

- Ta mang theo một người quay về thì tương đối dễ dàng.

Cô có thể mang theo người thi triển Bước Nhảy Không Gian, một người thì sẽ rất ung dung, hai người thì cũng được, nhưng mà sẽ phí rất nhiều sức lực.

- Được thôi, vậy hai người nhớ chú ý an toàn.

Khuôn mặt của Na An nghiêm túc nói.

Cô biết năng lực giác tỉnh của Hổ Tây, vậy nên cũng không kiên trì nói muốn đi, hoặc trong lòng cũng thở phào.

Bạn cần đăng nhập để bình luận