Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2635: Không Thể Rời Giường

- Cộp cộp cộp ~~~~

Một lát sau, tiểu hầu gái đi ra khỏi phòng bếp, tay còn cầm một giỏ trái cây đầy ắp.

- Đi thôi, tiểu thư Phi Nhan.

Tiểu Mật ngoan ngoãn nói.

Nguyệt Phi Nhan liếc nhìn giỏ trái cây với tạo hình tinh xảo trên tay tiểu hầu gái, kinh ngạc hỏi:

- Vừa rồi ngươi loay hoay trong phòng bếp là để chuẩn bị cái này à?

Tiểu Mật gật đầu, ngoan ngoãn nói:

- Đúng vậy, không phải bệ hạ đã nói rồi sao, khi đi thăm người bệnh thì nhất định phải mang theo trái cây.

- Ạch, ra là vậy…

Nguyệt Phi Nhan vươn tay gãi gãi ót, đôi mắt màu đỏ ngó nghiêng khắp nơi.

- Hì hì, tiểu thư Phi Nhan quên rồi đúng không?

Tiểu Mật chớp mắt.

Nguyệt Phi Nhan lập tức sừng sộ, nghiêm trang nói:

- Không thể nào, ta biết ngươi sẽ chuẩn bị cho nên mới không dặn dò thôi.

- Ừ ừ, ta cũng cảm thấy như vậy.

Tiểu Mật cười tươi như hoa gật đầu.

Cô sẽ đi cùng với cô gái tóc đỏ đến thăm Tô Nhi, làm cộng sự với Vệ Ấu Lan lâu như vậy, hai người đã thân nhau như là chị em.

- Đi thôi.

Nguyệt Phi Nhan thúc giục.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiểu Mật cầm giỏ trái cây rời khỏi cung điện cùng với cô gái tóc đỏ, cả hai ngồi lên xe thú chạy về phía Khu dân cư.

Bên trên xe thú, Nguyệt Phi Nhan nhìn giỏ trái cây trên tay tiểu hầu gái, đôi mắt màu đỏ lấp lóe, nếu để mẹ biết mình đi tay không thì có bị ăn đòn không?

Nghĩ tới đây, cô chuyển động suy nghĩ, quay đầu hỏi:

- Tiểu Mật, nếu như mẹ ta hỏi chuyện hai ta đi vấn an mẹ Tiểu Lan thì ngươi sẽ nói thế nào?

Tiểu Mật nghi ngờ quay đầu lại hỏi:

- Tiểu thư Phi Nhan, không phải chúng ta còn chưa gặp mẹ của chị Tiểu Lan sao?

- Khụ khụ, ý của ta là chuyện xảy ra trước đó.

Nguyệt Phi Nhan ho nhẹ vài tiếng, ra hiệu bằng ánh mắt về phía giỏ trái cây.

- Chuyện trước khi xuất phát à…

Tiểu Mật chớp mắt, tâm tư bay xa, nhất thời im lặng không đáp.

Trong mắt Nguyệt Phi Nhan lộ vẻ vui mừng, cô vội vàng hỏi:

- Ngươi rõ chưa?

- Ta… rõ rồi?

Tiểu Mật đáp với giọng điệu không mấy xác định.

Hình như ý của Tiểu thư Phi Nhan là muốn cô hội báo tường tận không sót chi tiết nào với Thấm Lan đại nhân, để ngài ấy khen thưởng tiểu thư?

Tiểu hầu gái nghĩ tới đây chợt bừng tỉnh, sau đó gật đầu một cách khẳng định, nhất định là như vậy rồi, cô không thể phụ sự mong đợi của tiểu thư Phi Nhan.

- Vậy là tốt rồi.

Lúc này, Nguyệt Phi Nhan mới yên lòng lại, vui vẻ ngân nga điệu hát dân gian.

Không lâu sau, xe thú dừng ở bên ngoài tòa nhà nơi Tô Nhi sinh sống.

- Tiểu thư Nguyệt Phi Nhan, đến nơi rồi.

Xa phu nhắc nhở một câu.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Phi Nhan lên tiếng, đẩy cửa xuống xe cùng với Tiểu Mật.

Trong nhà của Tô Nhi.

Vệ Ấu Lan cầm khăn lông ấm cẩn thận lau mồ hôi trên trán của mẹ, chà lau từng vệt máu ứ đọng và vết thương.

Tô Nhi nằm trên giường đắp chăn, vết thương trên mặt thoạt nhìn rất nghiêm trọng, trán và đầu đều sưng phù.

Vệ Ấu Lan rớt nước mắt lã chã, thấp giọng hỏi:

- Mẹ, hôm nay ngươi cảm thấy thế nào rồi?

- Còn tốt, chết không được.

Tô Nhi miễn cưỡng pha trò.

- Mẹ, ta thấy tốt nhất vẫn là gọi cha trở về đi.

Vệ Ấu Lan đột nhiên lên tiếng.

Cơ thể của Tô Nhi run lên, cất cao giọng nói:

- Không được, cha ngươi bận rộn như vậy, loại chuyện nhỏ này không cần làm phiền hắn trở lại.

Vệ Ấu Lan há miệng, vành mắt đỏ hoe, nói:

- Nhưng mà mẹ không thể xuống giường, như vậy đã rất nghiêm trọng rồi.

Tô Nhi miễn cưỡng giơ tay lên, vỗ nhè nhẹ vào mu bàn tay của con gái, trấn an nói:

- Không sao đâu, ta uống bí dược chữa thương rồi mà, nằm mấy ngày là khỏe lại thôi.

Vệ Ấu Lan cắn môi dưới, trầm mặc một lúc rồi tiếp tục nói:

- Mẹ à, bí dược chữa thương không phải thuốc vạn năng, ngươi đã uống hai ngày rồi nhưng mà cơ thể vẫn không khá lên được.

Tô Nhi dùng bí dược chữa thương là loại rất thông thường, chỉ có thể chữa được các chứng bệnh đơn giản như cảm mạo, bong gân.

- Không có việc gì, nói chung là đừng quấy rầy cha ngươi, hắn là người làm đại sự.

Tô Nhi nói với giọng điệu nghiêm túc.

- Tốt, ta không quấy rầy cha.

Vệ Ấu Lan đỏ mắt gật đầu.

Cô suy nghĩ một chút, tiếp tục nói:

- Thế thì ta đi tìm bệ hạ hoặc là Thấm Lan đại nhân, bọn họ nhất định có biện pháp chữa khỏi cho mẹ.

Tô Nhi lắc đầu nói:

- Đừng, loại chuyện này sao có thể làm phiền bệ hạ chứ, đây là chuyện nhà của chúng ta, bệ hạ lại là quốc vương trăm công ngàn việc.

Vệ Ấu Lan nghe vậy không khỏi rớt nước mắt, mẹ lúc nào cũng suy nghĩ vì người khác.

Tô Nhi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, cố giả vờ bình tĩnh nói:

- Tiểu Lan, mẹ không có chuyện gì đâu, ngươi mau trở về công tác đi.

Vệ Ấu Lan vội vàng lắc đầu, nói thần sắc kiên định:

- Thời gian gần đây ta làm việc quá nhiều nên Thấm Lan đại nhân đã phê chuẩn cho ta nghỉ dài hạn rồi, ngài ấy bảo ta phải nghỉ ngơi thật tốt.

Tô Nhi há miệng, gượng cười, chẳng mấy chốc thì không cười được nữa, cơn đau ập tới khiến cô vô cùng khó chịu.

Mấy ngày trước cô không cẩn thận bước hụt té xuống lầu, phần eo đánh mạnh vào cạnh bậc thang gây thương tổn tới xương, hiện tại chỉ có thể nằm ngang, muốn xoay người cũng không làm được.

Vệ Ấu Lan thở dài một tiếng, quyết định một chút nữa lén lút trở về Khu Vực Trung Ương, cầu xin Mục Lương chữa khỏi cho cho mẹ.

Cô không sợ mất mặt, chỉ cần có thể giúp mẹ đứng lên khôi phục dáng vẻ trước kia, vậy thì làm gì đều là đáng giá.

- Cộc cộc cộc ~~~

Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.

Vệ Ấu Lan và Tô Nhi đều là sửng sốt, giờ này ai sẽ tới nhà bọn họ chứ?

- Có khi nào là cha đã trở về không?

Đôi mắt đẹp của Vệ Ấu Lan sáng lên.

Khóe miệng của Tô Nhi mấp máy, nàng than nhẹ một tiếng, nói:

- Ngươi ra mở cửa đi.

- Tốt.

Vệ Ấu Lan vội vàng đứng dậy, buông khăn mặt chạy ra ngoài, nhanh nhẹn kéo cửa phòng ra.

- Cọt kẹt ~~~

Khuôn mặt của cô gái tóc đỏ và Tiểu Mật chiếu vào tầm mắt của thiếu nữ, khiến cho tia vui mừng trong mắt nàng phóng to.

- Tiểu thư Phi Nhan, Tiểu Mật, sao các ngươi lại tới đây?

Vệ Ấu Lan kinh ngạc hỏi.

Nguyệt Phi Nhan thanh thúy nói:

- Tiểu Lan, chúng ta tới thăm dì.

- Đây là quà cho các ngươi.

Tiểu Mật đưa giỏ trái cây tới trước.

Vệ Ấu Lan nhìn thoáng qua, vội vàng nói:

- Những thứ này đều là linh quả, quá quý trọng, ngươi mau lấy về đi.

Cô ở trong cung điện nên đương nhiên là phân biệt được sự khác nhau giữa linh quả và trái cây bình thường, chỉ liếc mắt một cái nhận ra ngay.

- Khó mà làm được, bệ hạ mệnh lệnh chúng ta mang tới nha.

Tiểu Mật cười nhắc tới Mục Lương.

Vệ Ấu Lan sửng sốt một chút, hai mắt hơi ướt, nhỏ giọng nói:

- Bệ hạ thật tốt.

Tiểu Mật đặt giỏ trái cây lên bàn, nhìn một vòng nhưng không thấy ai khác.

- Dì đâu rồi?

Cô thuận miệng hỏi.

Nguyệt Phi Nhan thúc giục:

- Đúng vậy, dì đâu rồi, mau dẫn chúng ta đi gặp nàng ấy đi.

- Mẹ ta đang nằm, không thể rời giường được.

Vệ Ấu Lan nói xong thì dẫn đầu đi về phía phòng của mẹ.

- Gì cơ? Không thể rời giường?

Nguyệt Phi Nhan ngạc nhiên, vội vàng đuổi theo bước chân của Vệ Ấu Lan.

- Tiểu Lan, ai tới đấy?

Giọng nói yếu ớt của Tô Nhi vang lên.

Vệ Ấu Lan nhẹ giọng nói:

- Mẹ, tiểu thư Nguyệt Phi Nhan và Tiểu Mật tới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận