Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1604: Mục Lương Thật Sự Rất Có Tài

Hai người tới Thiên Điện, đến trước căn phòng mà Bạch Sương từng ở.

Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa phòng ra, nhẹ nhàng nói:

- Đệm chăn và những thứ khác đều giữ nguyên, ngươi ở đây đi, cần cái gì thì có thể nói với các tiểu hầu gái!

- Vâng, cám ơn chị Thấm Lan.

Bạch Sương cười cong mắt, trông giống như một cô em gái nhà bên.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười, ưu nhã nói:

- Ta còn có việc, đi trước đây.

- Vâng.

Bạch Sương vội vàng gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã rời đi, chỉ là sau khi đi ra hành lang thì lại xoay người đến thư phòng.

Cót két ~~~

Cô đẩy cửa đi vào thư phòng rồi trở tay đóng cửa lại.

Mục Lương thấy cô gái ưu nhã trở về, đôi mắt màu đen lập tức tỏa sáng.

Anh hơi nhướng mày, ánh mắt sáng quắc nhìn Nguyệt Thấm Lan.

- Ngươi nhìn cái gì vậy?

Nguyệt Thấm Lan dừng bước, khi nhìn thấy đôi mắt của anh sáng lên, trong nháy mắt cô đã hiểu rõ.

Cô trợn trắng mắt, giận trách:

- Ta có chuyện đứng đắn muốn nói với ngươi.

- Ngươi nói đi.

Trong mắt Mục Lương lộ ra vẻ tiếc nuối, một tay chống cằm.

- Ta cảm thấy Bạch Sương muốn ở đây lâu dài.

Nguyệt Thấm Lan ngồi xuống, thuật lại những gì mình hỏi được.

- Chắc cô ta có mục đích gì đó!

Mục Lương như suy nghĩ gì đó rồi nói.

- Có cần ta bảo A Đát Trúc đi thăm dò một chút không?

Nguyệt Thấm Lan đề nghị.

Mục Lương vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Nguyệt Thấm Lan, ôn hòa nói:

- Đừng nóng vội, có lẽ là do chúng ta suy nghĩ nhiều thôi.

- Cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.

Bên tai Nguyệt Thấm Lan hơi hơi đỏ lên.

- Ở cung điện, cô ta không thể bày trò gì được đâu.

Mục Lương cười nói, sau đó bế ngang Nguyệt Thấm Lan lên.

- A, trời vẫn chưa tối đâu!

Nguyệt Thấm Lan duyên dáng kêu to một tiếng.

- Không quan trọng.

Anh nói với dáng vẻ không để ý chút nào.

Cùm cụp ~~~

Cửa phòng nghỉ đóng lại.

Giản lược mười ngàn chữ.

Bên ngoài thư phòng.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn đứng trông coi, trong tay còn nâng một cuốn sách, đây là kịch bản mới do Mục Lương viết, lúc này, cô đang đọc say sưa ngon lành.

Cộp cộp cộp ~

Mễ Á từ hành lang đi tới, cô muốn tìm Mục Lương để báo cáo công việc.

- Tiểu thư Mễ Á.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn chào hỏi.

- Mục Lương đang bận sao?

Mễ Á nhẹ giọng hỏi.

Tiểu hầu gái canh giữ ở ngoài cửa, vậy nghĩa là trong thư phòng đang có người.

Vệ Ấu Lan gật đầu lia lịa, gương mặt xinh đẹp đỏ lên, ánh mắt có chút lảng tránh:

- Đúng vậy, thành chủ đại nhân đang có chuyện quan trọng, tạm thời không thể bị quấy nhiễu.

- Được, vậy ta chờ thêm một lúc nữa.

Mễ Á mím môi và đứng dựa vào tường.

- Ha ha.

Vệ Ấu Lan thả lại lực chú ý xuống kịch bản, đọc một chút rồi không thể nhịn được mà bật cười.

- Ngươi đang đọc cái gì đấy?

Mễ Á tò mò ló đầu qua.

Vệ Ấu Lan giải thích:

- Đây là kịch bản mới mà thành chủ đại nhân viết, nói là hài kịch.

- Ta xem một chút được chứ.

Mễ Á tiến lại gần, cùng đọc kịch bản mới với tiểu hầu gái.

Mười mấy giây sau, trong hành lang truyền ra tiếng cười như chuông bạc của hai người.

Vệ Ấu Lan cười đến cong lưng, cảm thán một câu:

- Thật thú vị, làm sao mà ngài ấy có thể nghĩ ra những kịch bản này?

Mễ Á cười đến đỏ mặt, trong lòng có loại cảm giác khác thường, Mục Lương thật sự rất có tài.

Vệ Ấu Lan hồn nhiên nói:

- Ngài ấy còn viết rất nhiều kịch bản, sau này đều sẽ quay chụp thành phim điện ảnh và phim truyền hình.

- Ngươi cũng đọc rồi sao?

Trong mắt Mễ Á lộ vẻ kinh ngạc.

- Đúng vậy, ngài ấy còn hỏi cảm nghĩ của ta.

Vệ Ấu Lan gật đầu nói.

Cô bé nghiêng đầu, trong lòng đếm kỹ, bẻ ngón tay nói:

- Kịch bản đã viết xong vẫn còn ba quyển nữa, tất cả đều rất hay!

- Thật là làm cho người ta chờ mong.

Mễ Á nói khẽ.

Vệ Ấu Lan hồn nhiên hỏi:

- Tiểu thư Mễ Á, ngươi đã đi xem phim do tiểu thư Thấm Di đóng chưa?

- Ta chưa có dịp xem.

Mễ Á chậm rãi lắc đầu.

- Nó rất hay, tiểu thư Mễ Á có rảnh thì nên đi xem thử nha.

Vệ Ấu Lan đề cử.

- Ừ, ta biết rồi.

Mễ Á gật đầu.

Cô nhẹ giọng hỏi:

- Ngươi ngưng kết vòng xoáy ma lực được chưa?

- Vẫn chưa....

Vệ Ấu Lan thở dài, trong lòng có chút mất mát.

Trong nhóm tiểu hầu gái, hiện giờ chỉ có Ba Phù là thành công ngưng tụ vòng xoáy ma lực.

- Từ từ rồi sẽ được.

Mễ Á nhẹ giọng an ủi.

……….

- A ha ~

Mặc Liên mở mắt ra, cô dụi mắt ngồi dậy rồi há miệng ngáp một cái.

- Ngủ thật là thoải mái.

Cô đưa tay lên xoa xoa mái tóc dài rối bù của mình, tiếp đó là duỗi lưng một cái.

Lộc cộc...

Mặc Liên chợt khựng lại một chút, bụng bắt đầu biểu tình.

- Đói quá, hôm nay nên ăn cái gì đây?

Cô chép miệng, chống tay đi xuống giường, lanh lẹ mặc quần áo rồi cất bước đi vào phòng tắm.

Kể từ khi đi tới thành Huyền Vũ, cô đã hình thành thói quen đánh răng và rửa mặt lúc sáng sớm.

Ục ục ục ~

Mặc Liên ngậm một ngụm nước lớn rồi súc miệng, sau đó mới tiến hành đánh răng, phun nước ra, làm ướt hai tay rồi vuốt mái tóc xù ch cho phẳng lại.

- Ra ngoài thôi.

Mặc Liên lau tay sạch sẽ rồi xoay người rời khỏi phòng.

Cộp cộp cộp ~

Cô đi xuống lầu và chạm mặt Tiểu Bội phía sau quầy.

- Chào buổi sáng, tiểu thư Mặc Liên.

Tiểu Bội nở một nụ cười lễ phép.

Khí chất và dáng vẻ của Mặc Liên rất xuất sắc, cô ấy vừa vào ở ngày đầu tiên đã khiến nhân viên phục vụ nhớ kỹ dáng dấp và tên.

- Chào.

Mặc Liên lại phủ thêm lớp ngụy trang lần nữa, nhàn nhạt gật đầu.

Tiểu Bội không thèm để ý, cô đã quen với việc đối phương giữ dáng vẻ lạnh như băng kia.

Mặc Liên cất bước đi ra ngoài, rời khỏi Tam Tinh Lâu, đi vào Phố Buôn Bán náo nhiệt.

- Thơm quá đi!

Mũi của cô giật giật, ngửi thấy mùi thơm mê người.

Mặc Liên đi tản bộ trên đường cái, chiều cao một mét tám và cặp chân dài, phối hợp với khuôn mặt người khác chớ tiến lại gần kia vô cùng thu hút sự chú ý của người khác.

Mặc Liên không thèm để ý tới những ánh mắt tò mò kia, thản nhiên đi vào Tiệm Mì.

Giống như ngày thường, cô gọi hai bát bún chua cay và một phần ăn vặt là trứng luộc nước trà và xúc xích.

Xì xụp~~~

Cô xì xụp hút bún, cắn một cái hết nửa quả trứng luộc nước trà, một bữa sáng tốn hết mười viên tinh thạch ma thú cấp 1.

Nửa giờ sau, Mặc Liên rời đi Tiệm Mì, bụng hơi phồng lên, rõ ràng là đã ăn no căng.

- Kế tiếp nên tiếp tục tìm hiểu tin tức về Hồng chấp sự đại nhân.

Cô nhẹ giọng lẩm bẩm, cất bước đi thẳng về trước.

Mặc Liên cố gắng không ợ giữa đường, đi dọc theo con phố dài.

- Chúng ta đi xem phim đi!

Ven đường có hai cô gái đang bàn luận về bộ phim chiếu rạp hai ngày trước.

- Ngươi đã xem ba lần rồi, bây giờ vẫn còn muốn xem nữa sao?

- Xem một lần nữa thôi, đây là lần cuối, ta bảo đảm.

- Được rồi, thật ra ta cũng muốn xem.

- Phim điện ảnh là cái gì?

Mặc Liên chớp chớp đôi mắt, nghi ngờ đi theo hai cô gái kia.

Hai ngày qua, cô vẫn luôn tìm hiểu tin tức về Hồng chấp sự, không có lưu ý đến sự biến hóa ở Phố Buôn Bán.

Bạn cần đăng nhập để bình luận