Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1424: Cha, Rốt Cuộc Ngươi Làm Sao Vậy?



- Cha, chúng ta đang chạy trên trời!

Dụ Phỉ Nhi nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ xe, khuôn mặt xinh đẹp của cô đỏ bừng, hiển nhiên cô lại càng thêm hưng phấn.

- Cẩn thận một chút, đừng có thò đầu ra ngoài.

Dụ Chính cầm lấy tay con gái, miễn cho cô quá mức hưng phấn mà nhảy ra ngoài.

- Cha, không sao đâu.

Lá gan Dụ Phỉ Nhi rất lớn, nửa thân thể cô đều thò ra ngoài cửa sổ xe, tóc bị gió thổi bay tán loạn.

Dụ Chính kinh hãi lá gan của con gái, hắn dùng một tay kéo cô lại:

- Phỉ Nhi, đừng gây chuyện.

Dụ Phỉ Nhi bị ấn ngồi xuống nhưng đôi mắt của cô vẫn nhìn chằm chằm bên ngoài như trước.

Hơn mười phút sau, xe thú đã tới Huyền Không Các, hộ vệ hiệu buôn Dụ Chính cũng thấy nhóm Thành Phòng Quân được vũ trang hạng nặng.

- Đại nhân, phía trước có người.

Hộ vệ cao giọng nói.

Ken két… Cửa thùng xe mở ra, Dụ Chính nhìn về phía phía trước, cũng thấy nhóm Thành Phòng Quân.

………

Tốc độ xe thú dần chậm lại, Dụ Chính thấy nhóm Thành Phòng Quân không hề cử động, cũng không ngăn cản bọn họ tới gần, trong lòng cảm thấy nghi hoặc.

Hắn do dự một chút nhưng vẫn mở miệng hạ lệnh:

- Tiếp tục tiến về phía trước.

- Vâng!

Hộ vệ cắn chặt răng, kiên trì tiếp tục tiến về phía trước.

Xe thú từ từ đi qua cây cầu, cuối cùng dừng lại trên quảng trường phía trước Huyền Không Các.

Ken két...

Dụ Chính và Dụ Phỉ Nhi bước từ trên xe xuống.

Đại An Ti nhìn chăm chú vào hai người vừa bước xuống xe, vẻ mặt cô vẫn lạnh nhạt như trước.

Cô tiến về phía trước hai bước, bình tĩnh hỏi:

- Các ngươi muốn vào thành Huyền Vũ?

-!!

Dụ Chính đánh giá Đại An Ti, nhận ra khôi giáp trên người cô là ma cụ cao cấp, nhất thời kinh hãi không thôi. Hắn nhìn về phía nhóm Thành Phòng Quân khác, cũng nhận ra khôi giáp trên người bọn họ, trang bị thấp nhất cũng là ma cụ sơ cấp.

- Đúng vậy.

Hắn nghiêm mặt gật đầu đáp lại.

Đại An Ti khẽ nâng cằm, lạnh nhạt nói:

- Thành Huyền Vũ cấm mang theo vũ khí đi vào, các ngươi có thể lựa chọn gởi lại, hoặc là rời đi.

Dụ Chính nhướng mày, suy nghĩ một chút rồi quay đầu lại dặn dò:

- Lưu lại hai người trông giữ vũ khí, những người còn lại gửi vũ khí theo ta vào thành.

............

Đại An Ti lộ vẻ mặt kinh ngạc, cô cảm thấy hơi ngoài ý muốn vì Dụ Chính thuận theo như vậy.

Vốn dĩ cô còn tưởng rằng những người của tân đại lục này, sẽ bất mãn khi nghe thấy không được mang vũ khí vào thành, không nghĩ tới Dụ Chính, Dụ Phỉ Nhi chỉ dẫn theo bốn hộ vệ, sau khi lưu lại vũ khí lại đi tới phía trước Huyền Không Các.

- Muốn vào thành, cần phải có Văn Điệp Thông Quan, giá vào thành mỗi người là một viên tinh thạch ma thú cấp hai...

Phía sau quầy, nhân viên công tác thuần thục nói.

Hộ vệ trừng lớn hai mắt, bất mãn nói:

- Vào thành còn phải nộp tinh thạch ma thú?

- Câm miệng.

Dụ Chính nhíu mày, lộ ra vẻ mặt không vui.

- Vâng!

Hộ vệ giật giật khóe miệng.

Dụ Chính xuất ra tinh thạch ma thú đưa cho nhân viên công tác, hắn không muốn lãng phí thời gian ở Huyền Không Các này, thầm nghĩ nên vào thành sớm một chút đi mua lá trà Tinh Thần.

Dụ Phỉ Nhi ngó trái ngó phải, trong đôi mắt của cô tràn đầy tò mò, nhưng một tay cô đã bị cha nắm lấy, không có cách nào chạy loạn ra ngoài được.

- Ta muốn đi dạo.

Nhân viên công tác tiếp nhận tinh thạch ma thú, sau khi kiểm tra một lần đã thu hồi lại, tiếp theo người đó xuất ra Văn Điệp Thông Quan trống, vừa hỏi vừa đăng ký tin tức.

Toàn bộ quá trình, Dụ Chính tỏ ra rất phối hợp, chỉ là trong đáy mắt hắn vẫn ánh lên một tia không kiên nhẫn.

Năm phút đồng hồ sau, mấy người bọn họ cầm Văn Điệp Thông Quan xuyên qua Huyền Không Các, đạp lên cầu thang thật dài đi vào phía trước Sơn Hải Quan.

- Còn một cổng thành nữa!

Khóe mắt Dụ Chính giật giật.

- Cha, chúng ta mau qua đi.

Dụ Phỉ Nhi tỏ ra vô cùng kiên nhẫn, cô bé lôi kéo tay cha kích động đi về phía trước.

Dụ Chính nhìn vẻ mặt vừa ngây thơ vừa hưng phấn của con gái, sự không kiên nhẫn trong lòng cũng biến mất không còn nữa. Hắn không muốn nổi giận trước mặt con gái, dù sao cũng nên duy trì hình tượng người cha hiền lành ở trước mặt con gái của mình.

- Sơn Hải Quan.

Dụ Chính đánh giá Sơn Hải Quan.

Nhưng đập vào mặt hắn là một trận khí huyết sát, giống như trước mặt hắn không phải một bức tường thành mà chính là một ngọn núi cao vạn trượng, có cảm giác hô hấp không còn dễ dàng nữa.

Hộ vệ bên cạnh đã phát hiện ra sự khác thường của Dụ Chính, hắn vội vàng lên tiếng hỏi:

- Đại nhân, ngài làm sao vậy?

- Cha?

Dụ Phỉ Nhi dùng sức lôi kéo tay cha.

Dụ Chính phục hồi lại tinh thần, cả người hắn bị mồ hôi lạnh làm ướt nhẹp, sắc mặt hắn tái nhợt không màu sắc, vẫn đắm chìm vào những hình ảnh vừa nhìn thấy, không cách nào thoát ra được.

- Ta không sao.

Hắn cất giọng khàn khàn, như người bệnh nặng mới khỏi.

Hắn nhìn thấy hư quỷ đầy trời, có con còn lớn như người khổng lồ, dường như có một câu chuyện vừa quay chậm lại ngay trước mắt hắn.

- Ngươi không sao chứ?

Vệ Cảnh bước nhanh tới, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Dụ Chính.

- Ta...

Dụ Chính há miệng thở dốc, hiện giờ hắn cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, cực kỳ khó nói nên lời.

Vệ Cảnh nghiêm mặt dặn dò:

- Nhớ kỹ, đừng nhìn chằm chằm vào Sơn Hải Quan, rất dễ dàng bị khí tức huyết sát ảnh hưởng.

Trong lòng hắn lại đang nghĩ tới một chuyện khác, có lẽ nên đi báo cáo chuyện này cho tổng trưởng ba quan ải, phải dựng một tấm bảng ở ngay trước Huyền Không Các, cảnh báo cho người ngoài đừng nhìn chăm chú vào Sơn Hải Quan trong thời gian quá dài.

Dụ Chính vội vàng hỏi:

- Những cảnh ta vừa nhìn thấy, thực sự đã diễn ra sao?

- Đương nhiên.

Vệ Cảnh biết Dụ Chính hỏi khung cảnh nào, dù sao thuỷ triều hư quỷ cũng vừa đi qua không lâu.

Dụ Chính gấp giọng nói:

- Những thứ đó là ma thú gì, tại sao lại có nhiều như vậy?

Vệ Cảnh đánh giá Dụ Chính, chỉ nói cho có lệ.

- Chúng là hư quỷ, không phải ma thú, ngươi không cần biết thêm đâu, mau vào thành đi.

Dụ Chính còn muốn hỏi cái gì nữa nhưng Vệ Cảnh đã xoay người rời đi vào bên trong Sơn Hải Quan, không quay đầu lại.

- Cha, rốt cuộc ngươi làm sao vậy?

Dụ Phỉ Nhi quan tâm hỏi.

- Không sao đâu, đừng lo lắng.

Dụ Chính cố gắng nặn ra một nụ cười, đưa tay vỗ bả vai con gái. Tâm tình hắn hơi trầm trọng, qua một màn này, hắn đã có nhận thức mới về thành Huyền Vũ, nơi này không thể khinh thường được.

Dụ Chính nâng tay lau mồ hôi trên trán, rồi nắm tay con gái đi về hướng Sơn Hải Quan. Sau khi Thành Phòng Quân kiểm tra Văn Điệp Thông Quan, sáu người được cho đi, thành công tiến vào Phố Buôn Bán.

- Thật là sạch sẽ.

Đây là câu đầu tiên Dụ Phỉ Nhi nói khi đi vào Phố Buôn Bán.

- Đúng là rất sạch sẽ.

Dụ Chính từ tốn gật đầu.

Đôi mắt hắn đang tò mò đánh giá bốn phía, hắn phát hiện kiến trúc của nơi này hoàn toàn khác biệt so với thành Tát Luận. Có thể nói kiến trúc nơi này rất có quy tắc, không có vẻ lộn xộn như thành Tát Luận.

- Cha, đây là mùi hương gì vậy? Thơm quá...

Dụ Phỉ Nhi chun cái mũi xinh xắn, ngửi hương thơm đang toả ra trong không khí.

- Đại nhân, mùi từ bên kia bay tới.

Hộ vệ nâng ngón tay chỉ về phía trước bên tay trái.

- Qua đó nhìn.

Dụ Chính không chút do dự, kéo con gái đi qua bên đó.

Bạn cần đăng nhập để bình luận