Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1156: Thành Chủ Đại Nhân, Ta Có Một Thứ Này Muốn Đưa Cho Ngươi



Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

- Hả?

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt màu tím, không ai tới bắt cô, chẳng lẽ là cô quá lo lắng rồi? Cô quay đầu lại đưa mắt nhìn tường thành, sau đó xoay người bỏ chạy, dọc theo thân cây cứ vậy mà chạy như điên về phía trước. Không biết đã chạy bao lâu, thẳng cho đến khi ma dược ẩn thân hết tách dụng, thân hình cô cũng lộ ra ngoài.

- Xem ra chỉ là mình sợ bóng sợ gió một hồi mà thôi.

Bạch Sương yên lòng.



Cô lại quay đầu nhìn về phía Úng Thành, hiện giờ trong tầm mắt của cô Úng Thành chỉ còn là một cái bóng mờ.

Nhờ lĩnh vực Sinh Mệnh chiếu sáng cả thành Huyền Vũ, lúc này cô mới nhìn rõ được cảnh vật xung quanh.

- Hòn đảo này thật lớn!

Bạch Sương thẳng lưng lên, cô rướn người lên muốn nhìn về phía trước, nhưng vẫn không nhìn thấy điểm cuối.

- Nhưng có lớn hơn nữa cũng vẫn không lớn bằng vương quốc Hải Đinh!

Cô tràn đầy tự tin.

Cô gái tóc tím tiếp tục đi về phía trước, lần này tốc độ của cô chậm hơn rất nhiều. Trong lòng cô cảm thấy nghi hoặc, ánh sáng bao phủ lúc nãy là cái gì nhỉ?

Cô gái tóc tím đi được gần một giờ, mới nhớ ta hình như mình đã quên cái gì đó.

- Đúng rồi, Kim Bỉ Khâu đâu?

Bạch Sương ngừng chân lại, có chút mờ mịt nhìn quanh bốn phía. Chung quanh đều trống không, căn bản không thấy thân ảnh Kim Bỉ Khâu.

Ở bên kia, hai thân ảnh từ trên trời giáng xuống, dừng ở tầng tám khu Trung Ương.

- Đã trở lại.

Hổ Tây buông tay xuống, cô quay đầu nhìn về phía Hạ Lạc đang thu lại đôi cánh.

- Chúng ta đi gặp đại nhân thôi.

Hạ Lạc trong trẻo nói.

Hai người vừa từ bên ngoài trở về, nhiệm vụ mà Mục Lương giao cho các cô, chính là tới những hải đảo xung quanh tìm xem có người hay không.

- Vừa vặn mang con vật nhỏ này cho thành chủ đại nhân.

Hổ Tây cúi đầu, bên hông cô có một sinh vật màu vàng đang bị trói bằng tơ nhện.

Đây là con vật cô tò mò bắt được trên không trung khi cùng Hạ Lạc bay qua Úng Thành. Hoàn toàn có thể nói là hung thú tự mình đưa đến cửa.

- Chỉ là không biết đại nhân đã ngủ chưa?

Hạ Lạc ngẩng đầu nhìn về hướng Trà Thụ Sinh Mệnh.

- Đi xem rồi sẽ biết.

Hổ Tây xách Kim Bỉ Khâu, đi vào bên trong Cung điện.

……..

Hổ Tây và Hạ Lạc đi lên cây Trà Thụ Sinh Mệnh, bước nhanh đi đến cung điện Lưu Ly.

Lúc này, đêm đã khuya, bên trong cung điện mới thật im lặng.

Đạp đạp đạp......

Hai người đi vào cung điện, nhìn thấy Vân Hân với Tiểu Mật đang dựa vào tường, cúi đầu ngủ gà ngủ gật. Hổ Tây chớp chớp con ngươi màu quất, từ trong đáy mắt hiện lên một tia giảo hoạt.

Cô bước thật nhẹ, đi vào trước mặt tiểu hầu gái, bấm tay búng vào trán hai cô.

A!

Hai người đột nhiên bừng tỉnh.

Hổ Tây trêu chọc nói:

- Hay nha, các ngươi đang ngủ gật sao?

- Không có, ngài nhìn nhầm rồi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Vân Hân ửng đỏ, cô bé lập tức phủ nhận.

Đôi tay nhỏ bé của Tiểu Mật nắm ống tay áo, cô yếu ớt hỏi:

- Hai vị muốn tìm thành chủ đại nhân sao?

- Ừ, đại nhân đã ngủ chưa?

Hạ Lạc trong trẻo hỏi.

- Chưa đâu, mấy ngày nay, đại nhân đều ngủ rất ít.

Vân Hân trả lời, sau đó cô bé lại nhẹ giọng nói:

- Ta đi thông báo trước một tiếng.

Tiểu hầu gái bước nhẹ, đi tới thư phòng.

Không bao lâu sau, Vân Hân đã trở lại, ngây thơ nói:

- Thành chủ đại nhân đang chờ các ngươi.

- Vậy đi thôi.

Hổ Tây xoay người đi về hướng thư phòng.

Cộc cộc cộc…

Cô nhẹ nhàng gõ cửa phòng, sau đó mới đẩy cửa đi vào.

- Các ngươi đã trở lại!

Ở phía sau bàn công tác, Mục Lương ngước mắt lên, bình tĩnh hỏi:

- Tình huống thế nào?

Hổ Tây đưa khuỷ tay nhẹ nhàng huých cô gái tóc màu cam.

Hạ Lạc do dự một chút, mới cung kính nói:

- Đại nhân, chúng ta đã bay rất xa, cũng tìm khắp khu vực biển xung quanh này rồi nhưng vẫn không tìm thấy người nào.

- Như vậy... Cũng không còn cách nào.

Ngón tay Mục Lương nhẹ nhàng gõ, anh ngước mắt bình thản nói:

- Vất vả cho các ngươi rồi, các ngươi đi về nghỉ ngơi trước đi.

Anh nhớ tới đảo Hải Điệp, hy vọng Hải Điệp sẽ quyết định đưa đảo Hải Điệp gia nhập vào thành Huyền Vũ.

- Thành chủ đại nhân, ta có một thứ này muốn đưa cho ngươi.

Hổ Tây đi lên phía trước, cô xách Kim Bỉ Khâu mang tới trước mặt Mục Lương.

- Đây là…?

Mục Lương nhướng mày, anh dùng ý niệm khống chế Kim Bỉ Khâu bay lên, lơ lửng tới trước mặt anh.

- Đây là con vật chúng ta bắt được trên đường tới đây, lúc ấy nó đang bay trên bầu trời Úng Thành.

Hổ Tây giải thích.

- Ừm, các ngươi về trước đi.

Mục Lương thuận miệng nói một tiếng.

- Được.

Hổ Tây, Hạ Lạc nâng tay cúi chào, xoay người chuẩn bị rời đi.

- Đúng rồi, ngày mai là nghi thức duyệt binh, đừng quên tham gia.

Mục Lương dặn dò.

Nghi thức duyệt binh sẽ diễn ra sau khi bình minh, từ chín giờ liên tục tới mười hai giờ.

- Vâng, chúng ta nhất định sẽ tham gia.

Hổ Tây và Hạ Lạc lần thứ hai cung kính hành lễ.

Ken két… Hai người rời khỏi thư phòng, và nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.

Lúc này, Mục Lương mới tiếp tục đưa mắt nhìn vào sinh vật trước mặt, bề ngoài nó toàn một màu vàng, rất giống một con cá nóc có nhiều lông.

- Ta cứ cảm thấy ngươi có chút quen thuộc...

Anh đưa tay nhẹ vuốt lớp lông trên người Kim Bỉ Khâu, cảm thấy mềm mại bất ngờ.

[Đinh! Kiểm tra đo lường thấy sinh mệnh cấp ba, có thuần hóa hay không?]

Hệ thống vang lên âm thanh nhắc nhở.

Mục Lương do dự một chút, đột nhiên anh nhớ tới hung thú trước mặt anh.

Trong đầu anh hiện lên một thân ảnh. Dáng người yêu kiều, một thân váy dài làm bằng những lớp vảy màu bạc, còn có mái tóc dài màu tím và khuôn mặt giảo hoạt kia.

- Chúng ta đã gặp nhau rồi, đúng không?

Mục Lương búng tay một cái, tơ nhện trên người Kim Bỉ Khâu phân giải rồi biến mất.

- Bỉ khâu…

Kim Bỉ Khâu vỗ đôi cánh nhỏ, khiến cho nó bay lên.

Nó trừng đôi mắt thú tròn trịa nhìn về phía Mục Lương, giống như đang tỏ ra không hài lòng.

Thú vị, còn rất đáng yêu.

Khóe môi Mục Lương cong lên.

Anh đưa tay búng lên đầu Kim Bỉ Khâu, làm cho nó lộn mấy vòng trên không trung rồi lung lay lảo đảo rơi xuống.

- Bỉ khâu...

Kim Bỉ Khâu ủy khuất, bộ lông màu vàng trên người nó nổ tung, nó đang muốn thay đổi phương hướng rồi trốn đi.

- Muốn đi đâu?

Mục Lương cười khẽ vài tiếng.

Ngón tay của anh cong lên một cái, thân thể của Kim Bỉ Khâu đột nhiên không chịu khống chế bay ngược trở về, lại tới trước mặt anh.

- Bỉ khâu...

Cả người Kim Bỉ Khâu lạnh run, giống như nó rất sợ hãi Mục Lương.

- Yên tâm, ta sẽ không ăn ngươi.

Mục Lương khẽ mỉm cười.

Anh vươn tay, đầu ngón tay ngưng tụ ra một viên nguyên tố sinh mệnh, đưa đến trước mặt Kim Bỉ Khâu.

Đôi mắt Kim Bỉ Khâu tỏa sáng, nó vỗ đôi cánh nhỏ đi tới trước mặt Mục Lương, há mồm cắn nuốt nguyên tố sinh mệnh.

- Chủ nhân của ngươi đâu?

Mục Lương ôn hoà hỏi.

- Bỉ e…

Kim Bỉ Khâu nuốt xuống nguyên tố sinh mệnh, đáng yêu khua cánh, lại truyền ra tin tức.

-...

Mục Lương híp mắt, nếu Na An ở đây thì tốt rồi, cô ấy có thể nghe hiểu được nhóc con kia đang muốn nói gì.

Năng lực thức tỉnh của cô gái Người Cá chính là nghe hiểu tiếng nói của hung thú.

- Thôi, ngươi trở về đi.

Mục Lương vung tay lên, cửa sổ thư phòng không tiếng động đã mở ra.

Bạn cần đăng nhập để bình luận