Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1585: Hàng Tặng Kèm

Anh nghĩ một lát, nghiêng đầu nói:

- Thấm Lan, đi lấy hai quả táo đến đây.

- Đại nhân, để ta đi lấy.

Cửa Cung điện, Ba Phù ở bên cạnh hô to một tiếng, hào hứng chạy vào Cung điện mang táo đến.

Rất nhanh, tiểu hầu gái cầm quả táo chạy ra, đưa cho Mục Lương.

Anh nhận lấy quả táo, thi triển năng lực mới: Tốc Độ Thoái Hóa Gấp Ba Lần.

Ông~~~

Kỹ năng này tác dụng ở trên quả táo, qua bảy tám phút, quả táo thoạt nhìn cũng không có thay đổi gì.

- Quả táo quá bền bỉ, dù cho thời gian trôi qua nhanh gấp ba lần, thì cũng không nhìn ra thay đổi nhanh như thế được.

Mục Lương hiểu được.

-??

Vẻ mặt của Nguyệt Thấm Lan và An Kiệt Lạp đều là dấu chấm hỏi, đây là muốn làm cái gì?

Mục Lương không nói thêm gì, mà là cắt quả táo ra thành hai miếng, lại thi triển tốc độ gấp ba lên một miếng trong đó.

Lần này, cũng không lâu lắm, mặt cắt ngang được bao phủ bởi Tốc Độ Thoái Hóa Gấp Ba Lần của nửa quả táo kia bắt đầu ố vàng, đó là kết quả oxy hóa.

Mà nửa quả táo kia thoạt nhìn thì rất tươi mới.

- Quả nhiên là có thể dùng được.

Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên.

- Mục Lương, đây là thế nào?

Nguyệt Thấm Lan nghi ngờ hỏi.

Mục Lương giải thích:

- Đây là năng lực mới mà ta lấy được, có thể khiến cho thời gian trôi qua của vật thể nhanh hơn gấp ba lần.

- Nhanh hơn gấp ba lần?

Nguyệt Thấm Lan ngạc nhiên hô lên một tiếng.

- Có muốn thử không?

Mục Lương giơ tay lên, trên mặt mang theo nụ cười nhìn qua cô gái ưu nhã.

Yết hầu của Nguyệt Thấm Lan giật giật, cảnh giác mà hỏi:

- Sẽ như thế nào?

Mục Lương suy nghĩ một chút, tìm từ để giải thích:

- Nói như thế này đi, ta dùng năng lực mới để bao phủ ngươi một năm, người khác là lớn hơn một tuổi, còn ngươi thì là ba tuổi.

Nguyệt Thấm Lan nghe thấy vậy thì đôi mắt xinh đẹp nhất thời trợn tròn lên, vội vàng lùi lại mấy bước, hét to:

- Không được, ngưới cách xa ta một chút!

Mục Lương cười một tiếng, quả nhiên là nữ nhân đều sợ già đi.

- Đừng sợ, ta chỉ là dọa ngươi một chút mà thôi.

Anh vội vàng trấn an nói.

- Vẫn là nên giữ khoảng cách đi.

Nguyệt Thấm Lan lộ ra nụ cười lễ phép, cũng không muốn lại gần nữa.

Anh dở khóc dở cười, đây là quá sợ hãi rồi hay sao.

- Ngao ngao~~~

Lúc Thú Điều Khiển Thời Gian cọ xát vào chân của Mục Lương, phát ra tiếng kêu làm nũng, sau đó ngẩng đầu lên nhìn vào hắn.

- Ngoan.

Mục Lương cúi đầu xuống, xoa xoa đầu nó.

Anh ra lệnh ở trong lòng:

- Hệ thống, tiến hóa Thú Điều Khiển Thời Gian lên cấp tám.

- Keng! Cấp ba tiến hóa đến cấp tám, khấu trừ ** điểm tiến hóa.

- Keng! Thú Điều Khiển Thời Gian tiến hóa lên cấp tám thành công.

- Keng! Có kế thừa Thú Điều Khiển Thời Gian Tám Vằn hay không?

- Thiên phú: Tốc Độ Thoái Hóa Gấp Tám Lần.

- Kế thừa.

Mục Lương gật đầu.

- Keng! Đang trong thay đổi Tốc Độ Thoái Hóa Gấp Tám Lần... Đang thích ứng... Hoàn tất truyền thừa.

Tiếng nhắc nhở của hệ thống rơi xuống, cơ thể của Mục Lương lại nhận được một chút cường hóa, tuy chỉ là một chút nhưng có vẫn còn hơn không.

Cơ thể của Thú Điều Khiển Thời Gian Tám Vằn run rẩy. Cả người tản ra ánh sáng màu vàng, cơ thể mắt thường đã có thể nhìn thấy tốc độ trở nên lớn hơn.

Nó kêu lên một tiếng rống thống khổ, cơ thể từ một mét biến trở thành tám mét, thực lực cũng từ cấp ba tăng lên đến cấp tám. Vốn dĩ chỉ có một đôi tai tinh xảo, sau khi tiến hóa biến thành sáu đôi, trên cơ thể nhiều hơn mấy đường chỉ màu vàng đạo ám vàng lóng lánh, nếu không nhìn kỹ thì sẽ bị bỏ qua.

- A liệt, thoáng cái mà đã lớn như thế rồi.

Mục Lương nhìn vào Thú Điều Khiển Thời Gian vẫn đáng yêu như cũ.

- Ô ô~~~

Nó cúi đầu xuống, làm nũng giống như là một đứa trẻ như lúc trước.

- Ngoan, tự mình đi chơi đi.

Mục Lương giơ tay ra, nhẹ nhàng đặt lên trên người của Thú Điều Khiển Thời Gian Tám Vằn, cho nó ăn 1000 điểm tiến hóa.

Nó ăn xong mới thỏa mãn, ôm đuôi co rúc ở bẻn cạnh quảng trường.

- Đi lên cây đi.

Mục Lương khoát tay.

Nó nghe thấy lời nói liền đứng lên, cơ thể nhảy lên một cú, bắt lấy thân cây của Trà Thụ Sinh Mệnh, sau đó liên tục leo lên các tán cây to lớn, trốn vào trong cành lá rậm rạp.

- Tốc Độ Thoái Hóa Gấp Tám Lần...

Mục Lương cầm lấy một quả táo khác, cắt thành hai miếng, tác dụng tốc độ tám lần lên một trong nửa quả đó.

Ông~~~

Trôi qua mấy phút, nửa quả táo bị tốc độ tám lần bao phủ lên đã trở thành màu vàng nghệ, tốc độ oxy hóa nhanh gấp tám lần.

- Nếu như là thi triển với một người khác một năm, thì sẽ tăng lên tám tuổi.

Mục Lương vừa nói vừa nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.

- Ngươi không nên qua đây.

Cơ thể của cô hơi run lên, lại lùi về sau mấy bước.

- Yên tâm đi, ta sẽ không sử dụng năng lực này đối với ngươi đâu.

Mục Lương dở khóc dở cười, Nguyệt Thấm Lan quá cảnh giác rồi, không thể làm gì khác hơn là vội vàng mở miệng bảo đảm.

Ánh mắt của cô lộ vẻ nghi ngờ, vẫy tay nói:

- Ngươi đến xem con Ma thú khác đi.

- Được thôi.

Mục Lương nhún vai.

Anh nhìn về phía một chiếc lồng sắt khác, Ma thú ở bên trong đã tỉnh lại, có lẽ là do Thú Điều Khiển Thời Gian Tám Vằn tiến hóa lúc nãy đã đánh thức nó.

Đây là một con Ma thú toàn thân trắng như tuyết, dáng dấp cũng rất đáng yêu, giống như một quả cầu lông có hai cây xúc giác, chiều cao chỉ có ba mươi mấy cm.

Mục Lương nhìn về phía An Kiệt Lạp, ánh mắt mang theo ý hỏi:

- Đây là Ma thú gì?

Ánh mắt của An Kiệt Lạp cổ quái, lắc đầu nói:

- Chuyện này thì người bán cũng không biết, chỉ cho nó một cái tên, gọi là Bạch Cầu.

- Bạch Cầu... Cũng rất biết đặt tên đó.

Mục Lương khẽ cười một tiếng.

Ma thú trước mắt toàn thân đều trắng như tuyết, giống như một quả cầu, không phải chính là quả cầu trắng sao.

- Làm thế nào để giao dịch về thế?

Mục Lương tò mò hỏi.

- Bạch Cầu này là do lúc mua Thú Điều Khiển Thời Gian được tặng kèm.

Ánh mắt An Kiệt Lạp có chút cổ quái nói.

- Bạch Cầu là tặng kèm sao?

Mục Lương nhếch mép lên, không biết nên nói cái gì cho phải.

Nguyệt Thấm Lan nghe thấy vậy liền cau mày hỏi:

- An Kiệt Lạp, nếu như Bạch Cầu là được tặng kèm, thì còn có một con Ma thú khác nữa mới đúng, đã xảy ra chuyện gì?

Cô nhớ rõ lúc thăm dò tin tức, đối phương có hai con Ma thú đặc biệt muốn giao dịch ra bên ngoài, tại sao bây giờ lại trở thành mua một tặng một rồi?

- Là như thế này, lúc ta đi, một con Ma thú khác đã bị người ta mua đi rồi.

An Kiệt Lạp giải thích nói.

- Ai mua đi?

Nguyệt Thấm Lan hỏi đến.

An Kiệt Lạp áy náy nói:

- Chỉ biết đối phương là một người đàn ông khoảng chừng bốn mươi tuổi, không thể thăm dò thân phận cụ thể, là ta vô dụng.

- Thôi vậy, tùy duyên đi.

Mục Lương vẫy vẫy tay, sức chú ý lại quay về trên người Bạch Cầu.

- Không được, phải phái người đi kiểm tra một chút, xem thử xem là có thể giao dịch lại hay không?

Nguyệt Thấm Lan lạnh nhạt nói tiếp.

Cô biết rõ tầm quan trọng của Ma thú đối với Mục Lương, không muốn dễ dàng buông bỏ.

- Vâng.

An Kiệt Lạp đồng ý.

Bạn cần đăng nhập để bình luận