Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1831: Lão Tổ Gia Tộc Dạ Nguyệt Đang Ở Trong Kênh Sương Mù



Nguyệt Thấm Lan chợt nhớ tới cái gì đó, nói:

- Đúng rồi, Hi Bối Kỳ đã rời đi thành Dạ Nguyệt.

- Tìm được lão tổ nhà cô ấy rồi à?

Mục Lương hơi nhướng mày.

- Đáng tiếc là vẫn chưa.

Cô nhún vai.

Anh suy nghĩ một chút, ôn hòa nói:

- Chúng ta có thể nhờ Lạp Nhã hỗ trợ bói toán, chắc cô ấy có thể tính ra.

Anh nhớ ma pháp của Lạp Nhã chính là bói toán, chắc có thể tính ra lão tổ gia tộc Dạ Nguyệt đang ở nơi nào, hoặc biết được đối phương sống hay chết.

- Tốt, ta đi tìm cô ấy.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

- Bảo Lạp Nhã tới đây là được rồi, không cần ngươi phải vất vả như vậy.

Mục Lương bình thản nói.

- Cũng được.

Nguyệt Thấm Lan cười khẽ một tiếng.

Cô xoay người rời đi nhà kho và đến Phòng Liên Lạc, phân phó tiểu hầu gái liên lạc Sơn Hải Quan, gọi Lạp Nhã gọi tới khu Trung Ương.

Nửa giờ sau, Lạp Nhã ngồi Ong Thợ từ trên trời giáng xuống, đáp xuống bên ngoài cổng Trung Ương, sau khi trải qua một loạt kiểm tra của A Thanh và các hộ vệ thì cô mới thành công đi lên tầng tám.

Vệ Ấu Lan tiến lên tiếp đón, thanh thúy nói:

- Tiểu thư Lạp Nhã, đại nhân đang đợi ngươi, mời đi theo ta.

- Được.

Lạp Nhã âm thầm rùng mình, rốt cuộc bọn họ gọi nàng tới đây là để làm gì?

Ánh mắt của cô lóe lên, chẳng lẽ là người của Hắc Phượng Hoàng tới?

Trong đầu Lạp Nhã suy nghĩ miên man, bước chân vẫn luôn đi tới trước, lúc định thần lại thì đã đến bên ngoài thư phòng.

Cộc cộc cộc~~

Tiểu hầu gái gõ cửa thư phòng.

- Đại nhân, tiểu thư Lạp Nhã tới rồi.

- Tiến vào đi.

Giọng nói ôn hòa của Mục Lương truyền ra.

Lúc này, Vệ Ấu Lan mới đẩy cửa ra, sau đó đứng sang một bên để Lạp Nhã đi vào trước.

Trong thư phòng, anh và Nguyệt Thấm Lan đang trò chuyện, hai người liếc nhìn Lạp Nhã sau đó tiếp tục tán gẫu.

Lạp Nhã thức thời không nói chuyện, an tĩnh đứng ở một bên, đôi mắt đẹp quan sát thư phòng.

Hơn mười phút sau, Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan mới kết thúc cuộc trò chuyện và đặt lực chú ý lên người Lạp Nhã.

Anh ôn hòa nói:

- Ta gọi ngươi đến đây là có một việc muốn nhờ ngươi hỗ trợ điều tra.

- Là chuyện gì thế?

Lạp Nhã tò mò hỏi.

- Hỗ trợ tìm một người.

Ngón tay của Mục Lương nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.

- Tìm ai?

Lạp Nhã càng tò mò hơn, chẳng lẽ ngài ấy muốn cô tìm Hắc Phượng Hoàng?

- Lão tổ của gia tộc Dạ Nguyệt.

Nguyệt Thấm Lan cầm một phần tư liệu ở trên mặt bàn và đưa cho Lạp Nhã, đây là thông tin về lão tổ mà cô mới viết xong một giờ trước.

Lạp Nhã đưa tay tiếp nhận rồi đọc kỹ từ đầu tới đuôi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi:

- Ngươi có thể tìm được người này không?

- Cái này ta không chắc, phải thử mới biết được.

Lạp Nhã do dự nói.

- Vậy ngươi thử đi.

Mục Lương hơi giơ cằm lên.

Lạp Nhã nhìn về phía Mục Lương, nhắc nhở:

- Thành chủ đại nhân, tài liệu này quá sơ lược, không đủ cặn kẽ, như vậy cho ra kết quả bói toán sẽ không được chính xác.

- Làm thế nào mới đủ cặn kẽ?

Mục Lương nhíu mày.

- Cần máu hay một bộ phận cơ thể của đối phương, à, máu của thân nhân cũng được.

Lạp Nhã nghiêm mặt nói.

- Máu của người thân sao...?

Mục Lương chậm rãi gật đầu, nghĩ tới cô gái Ma Cà Rồng.

- Hi Bối Kỳ không ở đây.

Nguyệt Thấm Lan tiếc nuối nói.

Mục Lương suy nghĩ một chút, ngước mắt nói:

- Ngươi cứ bói trước đi, khi nào Hi Bối Kỳ trở về thì lại bói một lần nữa.

………

- Được.

Lạp Nhã hít một hơi thật sâu, khoanh chân ngồi dưới đất, chuẩn bị vẽ ma pháp trận.

- Chờ một chút.

Mục Lương ngăn cản.

- Có chuyện gì vậy?

Lạp Nhã chợt dừng tay, nghiêng đầu nhìn anh.

Mục Lương không có đáp lời, mà đứng dậy đi tới trước mặt Lạp Nhã, sau đó đặt tay lên đỉnh đầu cô, để cho May Mắn Che Chở bao phủ ở trên người đối phương, như vậy có thể gia tăng xác xuất xem bói thành công.

- Tiếp tục đi.

Anh thu tay về, xoay người ngồi trở lại long ỷ.

Lạp Nhã lấy lại bình tĩnh, tiếp tục vẽ ma pháp trận bói toán, sau đó lấy ra vài viên tinh thạch ma thú mang theo bên người và đặt lên ma pháp trận.

Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan an tĩnh quan sát, chờ đợi kết quả của bói toán.

Lúc này, Lạp Nhã đã nhắm mắt lại, một cỗ khí lưu quanh quẩn cơ thể, nguyên tố ma pháp cũng nhảy lên.

Vù vù vù ~~~

Mục Lương giơ tay lên ngăn chặn văn kiện mặt bàn, không cho khí lưu cuốn đi.

Thời gian chậm rãi trôi qua, sắc mặt Lạp Nhã bắt đầu trở nên trắng bệch, trên trán ứa ra mồ hôi lạnh.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng hỏi:

- Lâu như vậy sao?

- Chờ một chút.

Mục Lương tỉnh táo quan sát.

Anh không quá hiểu biết về ma pháp dự ngôn, cho nên không rõ tình huống hiện tại của Lạp Nhã là như thế nào.

Khái khái ~~~

Lại qua thêm vài phút đồng hồ, Lạp Nhã đột nhiên mở mắt ra, tinh thạch ma thú đang xoay tròn trước mặt rơi xuống đất phát ra tiếng lạch cạch.

- Ngươi không sao chứ?

Nguyệt Thấm Lan đứng dậy đi lên đỡ Lạp Nhã.

- Ta không sao, chỉ là tiêu hao ma lực quá lớn mà thôi.

Lạp Nhã đứng lên, nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Mục Lương giơ tay ngưng tụ một đoàn nguyên tố Sinh Mệnh, nhẹ nhàng rót vào trong cơ thể của Lạp Nhã.

A~~~

Cơ thể của Lạp Nhã run lên, thoải mái khẽ kêu một tiếng.

Sắc mặt của Mục Lương vẫn không dao động, bình tĩnh hỏi:

- Kết quả thế nào rồi?

Yết hầu của Lạp Nhã khẽ nhấp nhô, nàng nhàn nhạt trả lời:

- Tìm được rồi, lão đang ở bên trong kênh Sương Mù.

- Ở bên trong Kênh Sương Mù!

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc thốt lên.

Mục Lương trầm tư một chút, vì để đột phá, lão tổ gia tộc Dạ Nguyệt lựa chọn tiến vào kênh Sương Mù tìm kiếm cơ hội?

Anh ngước mắt hỏi thêm một câu:

- Sống hay chết?

- Còn sống.

Lạp Nhã gật đầu đáp.

Mục Lương nhướng mày, lão tổ gia tộc Dạ Nguyệt biến mất nhiều năm như vậy, lại còn đi kênh Sương Mù, không ngờ đối phương vẫn còn sống.

- Ngươi biết lão đang ở nơi nào trong kênh Sương Mù không?

Anh bình tĩnh hỏi.

Lạp Nhã lắc đầu trả lời:

- Ta không biết, rất khó tính ra, trừ phi có được máu của thân nhân người này.

- Vậy thì chờ Hi Bối Kỳ trở về vậy, lúc đó lại bói toán lần nữa.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Được.

Lạp Nhã ậm ừ đáp.

Mục Lương liếc nhìn Lạp Nhã, nói:

- Ngươi trở về nghỉ ngơi đi.

- Vâng.

Lạp Nhã giơ tay lên hành lễ, xoay người chuẩn bị rời đi.

Mục Lương đột nhiên lên tiếng hỏi:

- Chờ đã, người của Hắc Phượng Hoàng đã liên lạc với ngươi chưa?

Cơ thể của Lạp Nhã run lên, thành thật đáp:

- Không có.

- Ừm, đi đi.

Mục Lương phất tay.

Lạp Nhã cất bước rời khỏi thư phòng, lúc đến cũng như lúc đi, tay không trở về Sơn Hải Quan.

Nguyệt Thấm Lan trăm mối không lời giải, nói:

- Ta thật không ngờ lão tổ của gia tộc Dạ Nguyệt sẽ đi kênh Sương Mù, tại sao lão lại đến đó chứ?

- Ai biết được, có thể là đi tìm kiếm kích thích.

Mục Lương nhún vai.

Bạn cần đăng nhập để bình luận