Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1765: Cuối Cùng Có Thể Trở Về Rồi



Tô Lâm Y Tư nghiêm túc nói:

- Các ngươi nhịn thêm một chút nữa, ngày mai ta sẽ mang các ngươi vào Nội thành.

- Ngày mai sao?

Hai mắt của Ma Pháp Sư hệ Thổ trừng lớn.

- Ừ, sau khi trời sáng.

Tô Lâm Y Tư gật đầu đáp.

Dưới cái nhìn của cô, cuộc chiến trong thành Y Lê chắc sẽ kết thúc sau khi trời sáng, liền nói:

- Triệu tập tất cả mọi người tới đây, ta có việc muốn an bài.

- Vâng.

Tên thuộc hạ kia vội vàng chạy đi, tập hợp những người vẫn luôn ủng hộ Tô Lâm Y Tư.

- Kế hoạch tấn công là như thế này, đồng thời bắt đầu từ rạng sáng.....

Tô Lâm Y Tư xụ mặt, lặp lại kế hoạch của Mục Lương.

Một đám nam nữ mặc áo choàng đen cẩn thận lắng nghe, thỉnh thoảng lại hỏi ra nghi vấn của mình.

Sâu trong quặng mỏ, các nô lệ tụ tập cùng một chỗ, rất hiếu kì đám người Tô Lâm Y Tư đang nói chuyện gì.

Áo Nhĩ Mạn chọc eo của chị gái, hỏi:

- Chị, ngươi nghe thấy bọn hắn đang nói cái gì sao?

- Chớ quấy rầy, ta đang lắng nghe.

Áo Nhĩ Na đánh nhẹ vào bàn tay quấy rối của em gái.

- Ừ ~~~

Áo Nhĩ Mạn phồng má rụt tay lại.

- Rạng sáng, tiến công thành Y Lê... Báo thù...

Đôi mắt đẹp của Áo Nhĩ Na trừng lớn, có vẻ nàng vừa nghe được một bí mật động trời.

- Cái gì cơ?

Áo Nhĩ Mạn vội vàng truy hỏi.

- Ngươi chờ một chút.

Áo Nhĩ Na nhíu mày, tiếp tục nghiêng tai nghe lén.

Nhưng cô lại không thể nghe rõ cuộc hội thoại tiếp theo.

Áo Nhĩ Mạn sốt ruột gãi má, thúc giục:

- Chị, mau nói cho ta biết đi.

- Bọn họ muốn tấn công thành Y Lê vào lúc rạng sáng.

Áo Nhĩ Na hạ giọng nói.

- Cái gì!?

Áo Nhĩ Mạn mở to hai mắt, suýt chút nữa thét lên.

May mà Áo Nhĩ Na nhanh tay bịt miệng em gái lại, ngăn chặn tiếng hét sợ hãi kia ở trong cổ họng.

Áo Nhĩ Na tức giận nói:

- Nhỏ giọng một chút, ngươi muốn chết à?

- Ta sợ.

Áo Nhĩ Mạn nói với sắc mặt trắng bệch, thấp giọng truy hỏi:

- Tại sao bọn hắn lại muốn tấn công thành Y Lê chứ?

- Cái này thì ta không rõ, ta không nghe được câu nói kế tiếp.

Áo Nhĩ Na lắc đầu.

- Vậy chúng ta làm sao bây giờ?

Áo Nhĩ Mạn lo lắng hỏi.

- Cái gì mà làm sao bây giờ?

Áo Nhĩ Na hỏi ngược lại một câu.

Áo Nhĩ Mạn nói với giọng điệu đương nhiên:

- Bọn hắn muốn tấn công thành Y Lê đó, chúng ta phải nghĩ biện pháp truyền tin tức này ra ngoài.

-...Trong thành đều là quý tộc, chuyện này không liên quan tới chúng ta.

Áo Nhĩ Na rũ mắt nói.

Áo Nhĩ Mạn sửng sốt một chút, sau đó mới lấy lại tinh thần.

Đúng vậy, trong thành chỉ toàn là quý tộc, mà các cô chỉ có thể ở Xóm Nghèo, chuyện này xác thực không liên quan quá nhiều tới các cô.

Áo Nhĩ Na hờ hững nói:

- Đừng để tâm tới những chuyện không cần thiết, việc chính là tìm cách thoát khỏi đây.

- Ta đã biết.

Áo Nhĩ Mạn gật đầu.

Hai chị em an tĩnh lại, cuộc thảo luận ở phía bên kia vẫn tiếp tục hai giờ nữa thì mới kết thúc.

Cộp cộp cộp ~~~

Tô Lâm Y Tư kết thúc hội nghị trước chiến tranh của phe mình rồi cất bước đi vào chỗ sâu quặng mỏ, mượn ánh sáng của đá Phát Sáng và nhìn thấy những người nô lệ đang dựa vào nhau.

- Sau khi trời sáng thì các ngươi có thể rời khỏi đây.

Cô đột nhiên lên tiếng.

- Rời đi? Đi nơi nào?

Có người kinh ngạc thốt lên.

- Các ngươi muốn đi đâu thì đi đó.

Tô Lâm Y Tư bỏ lại một câu rồi xoay người đi ra ngoài.

- Chúng ta tự do sao?

Áo Nhĩ Na kích động truy hỏi.

- Ừ, tự do.

Tô Lâm Y Tư đáp mà không quay đầu lại.

Rạng sáng bọn họ sẽ tiến đánh thành Y Lê, những nô lệ này tự nhiên là vô dụng, cô cũng không cần phải lo lắng về việc kế hoạch bị rò rỉ ra ngoài, cho nên có thể thả một con đường sống cho bọn họ.

Áo Nhĩ Mạn ngẩn ra một chút:

- Chuyện gì xảy ra?

- Lương tâm trỗi dậy?

Có người kích động suy đoán.

Tô Lâm Y Tư chợt dừng bước, nàng quay đầu nhìn lại, lạnh lùng nói:

- Nếu không nhờ ta thì bây giờ các ngươi vẫn còn đang khai thác quặng, thậm chí có lẽ đã bị đám người của quý tộc đánh chết rồi.

-...

Các nô lệ lập tức im lặng, không dám nhiều lời nữa.

- Những tên ngu ngốc này.

Áo Nhĩ Na liếc tên nô lệ nói lỡ lời kia.

- Cuối cùng có thể trở về rồi.

Hai mắt của Áo Nhĩ Mạn đỏ hoe, cô thật sự quá nôn nóng muốn rời khỏi nơi này.

Cổ họng của Áo Nhĩ Na nhấp nhô, thấp giọng lẩm bẩm:

- Mẹ, chúng ta sẽ về nhà sớm thôi....!

Hai chị em tựa vào nhau, kích động chờ đợi hừng đông.

Tô Lâm Y Tư triệu tập tất cả thuộc hạ, nương theo bóng đêm để rời đi quặng mỏ, mò mẫm chạy về phía thành Y Lê.

Rạng sáng sắp đến rồi.

……………

Đêm đã khuya, còn nửa tiếng nữa là hừng đông.

Bên ngoài thành Huyền Vũ, phía dưới tường thành cao vút là chỗ của Quân Doanh.

Cầm Vũ mặc khôi giáp Lôi Đình màu tím, bên cạnh là nhóm người Thái Căn, trước mặt là sáu ngàn Thành Phòng Quân chờ xuất phát.

Cầm Vũ nhìn thời gian, tiếp đó lớn tiếng ra lệnh:

- Năm phút, tất cả mọi người kiểm tra trang bị của mình.

- Vâng.

Nhóm Thành Phòng Quân đồng thanh đáp lại, nhao nhao bắt đầu kiểm tra trang bị.

Bên trong sáu ngàn Thành Phòng Quân có một ngàn kỵ binh hạng nặng, một ngàn kỵ binh hạng nhẹ, ba trăm lính quân y, hai trăm tay bắn tỉa, còn lại đều là bộ binh.

Các loại vũ khí mà họ được trang bị bao gồm nỏ quân dụng, nỏ quân dụng liên xạ, trường cung, trường mâu, khiên tròn, đạn nổ, v.v.…

Cầm Vũ yên tĩnh quan sát, bên trên sân huấn luyện rộng lớn truyền đến tiếng trang bị va chạm nhau.

Sau năm phút, các binh sĩ thu hồi vũ khí và trang bị, điều chỉnh độ căng chùng của khôi giáp trên người và đứng nghiêm lần nữa.

- Còn hai mươi phút nữa thì diễn luyện thực chiến sẽ bắt đầu, đây là một cơ hội tốt để kiếm lấy quân công.

Giọng của Cầm Vũ lạnh lẽo vang lên.

- Nhớ kỹ, mặc dù quân công tốt, nhưng tuyệt đối không cho phép bởi vì quân công mà không nghe chỉ lệnh và sắp xếp.

Các binh sĩ lộ ra biểu cảm nghiêm túc, ghi tạc lời của Cầm Vũ vào đầu.

- Trong các ngươi có rất nhiều người lần đầu tiên lên chiến trường, khẩn trương là chuyện bình thường, nhưng không được sợ hãi, bởi vì nó sẽ khiến ngươi mất mạng.

Cầm Vũ tiếp tục buổi nói chuyện trước khi chiến đấu.

- Các ngươi chuẩn bị xong hết chưa?

Cô lớn tiếng hỏi.

- Đã chuẩn bị xong!

Sáu ngàn Thành Phòng Quân dùng hết toàn lực hò hét.

- Rất tốt, bây giờ xuất phát.

Đôi mắt đẹp của Cầm Vũ biến thành màu tím, đưa tay lên không trung và bắn ra một tia sét.

Ầm ầm ~~~

Phi thuyền vận chuyển xuất hiện, chậm rãi hạ xuống bên trên sân huấn luyện.

- Lên thuyền.

Cầm Vũ ra lệnh.

Các cửa khoang trên phi thuyền vận chuyển đồng loạt mở ra, nhóm binh sĩ nhanh chóng tiến vào khoang thuyền với tốc độ nhanh nhất.

Rùa Đen cách bờ biển một đoạn xa, chỉ có thể dựa vào phi thuyền.

Hai mươi phút sau, phi thuyền vận chuyển chở đầy Thành Phòng Quân vững vàng cất cánh và bay về phía bờ biển.

Bạn cần đăng nhập để bình luận