Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 835: Liệu Mục Lương Ở Bên Ngoài Sẽ Nhớ Chúng Ta Sao?



Bối Nhĩ Liên bay lên cao, nhưng không chờ cô tới gần thì Ốc Đảo đột nhiên xuất hiện và đập vào mắt cô.

- Xem ra bọn họ đã biết ta trở về.

Khóe môi của Bối Nhĩ Liên hơi cong lên.

Cô thu lại chìa khóa bí mật, khống chế gió nâng cơ thể của mình lên cao, nhẹ nhàng rơi xuống tường thành Ốc Đảo.

- Tam trưởng lão, tại sao ngươi lại đột nhiên trở về?

Bọn người Đại trưởng lão tiến lên chào đón.

- Nói thì rất dài dòng, để ta nghỉ ngơi một chút trước đã.

Bối Nhĩ Liên thở ra một hơi, vươn tay chỉnh sửa quần áo và tóc tai, sử dụng năng lực một thời gian dài khiến cô có chút mệt mỏi.

Cô nhìn Ốc Đảo tồi tàn, như sắp sụp đổ, trên mặt cô lộ ra thần sắc kinh ngạc, gì thế này?

- Tại sao Ốc Đảo lại biến thành như vậy, đã xảy ra chuyện gì?

Bối Nhĩ Liên hỏi, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.

- Trước đó bị Thủy Hung Thú tấn công, mới vừa rồi lại bị một cơn lốc tàn phá.

Sắc mặt của Tứ trưởng lão đen lại trả lời.

Tam trưởng lão sửng sốt, nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.

- Tam trưởng lão, nói chuyện của ngươi đi.

Đại trưởng lão bình tĩnh lên tiếng.

Thần sắc của Bối Nhĩ Liên dần trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói:

- Thành Sơn bị Hư Quỷ tấn công.

- Cái gì? Ta không nghe lầm chứ?

Tứ trưởng lão, Nhị trưởng lão lập tức sửng sốt.

Hai người hoài nghi lỗ tai của mình xảy ra vấn đề.

- Tại sao thành Sơn lại bị Hư Quỷ tấn công?

Đôi mắt của Đại trưởng lão co rụt.

Bối Nhĩ Liên kể vắn tắt:

- Dưới mặt đất thành Sơn có một cái sào huyệt Hư Quỷ, Hư Quỷ bên trong đã thức tỉnh.

- Vậy thành Sơn thế nào rồi?

Nhị trưởng lão truy vấn.

Bối Nhĩ Liên lắc đầu, trầm giọng nói:

- Thương vong thảm trọng, chết hơn bốn vạn người, chỉ có gần bốn, năm ngàn người sống sót.

- Chết nhiều người như vậy sao!!

Tứ trưởng lão và Nhị trưởng lão thốt lên.

Đại trưởng lão cau mày, khó hiểu hỏi:

- Từ giờ cho đến thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ còn có nửa năm, tại sao lại có nhiều Hư Quỷ thức tỉnh như vậy?

- Ta e là Trăng Máu sẽ đến sớm, cho nên mới khiến Hư Quỷ xảy ra dị động.

Nhị trưởng lão lớn gan suy đoán.

Tứ trưởng lão lắc đầu, phản bác:

- Chuyện này không thể nào, chưa từng có ghi chép nào đề cập đến việc Trăng Máu đến sớm.

Bối Nhĩ Liên lắc đầu, nói:

- Chính là vì có tình huống đặc thù cho nên ta mới vội vàng trở về thương nghị đối sách với các ngươi.

- Tam trưởng lão, ý của ngươi muốn mở Hội Nghị Thánh Địa sớm hơn?

Con mắt đục ngầu của Nhị trưởng lão thoáng qua một tia sáng.

- Đúng vậy, cần phải mở Hội Nghị Thánh Địa sớm hơn để mọi người cùng thảo luận chuyện này.

Bối Nhĩ Liên nghiêm túc gật đầu.

- Đúng là cần phải mở Hội Nghị Thánh Địa.

Đại trưởng lão nhận đồng gật đầu.

Tổ chức Hội Nghị Thánh Địa không phải là một chuyện đơn giản.

Riêng việc tập hợp các thành chủ thành phố lớn nhỏ cũng phải hao phí gần hai tháng.

Sau khi tổ chức Hội Nghị Thánh Địa, các thành chủ thành lớn cũng cần thời gian trở về, chuẩn bị nghênh đón Huyết Nguyệt Hư Quỷ triều.

Tứ trưởng lão trầm giọng hỏi:

- Như vậy lần này chúng ta nên lựa chọn nơi nào để mở Hội Nghị Thánh Địa?

- Hội Nghị Thánh Địa lần trước được cử hành ở Ốc Đảo.

Nhị trưởng lão bình tĩnh nói.

Tứ trưởng lão đột nhiên nói:

- Nhị trưởng lão, ngươi cảm thấy Ốc Đảo như bây giờ còn thích hợp mở Hội Nghị Thánh Địa sao?

Nhị trưởng lão nghe vậy quay đầu nhìn Ốc Đảo rách nát, lập tức im lặng không nói lời nào.

Bây giờ, nơi này quá tồi tàn, hiển nhiên không thích hợp mở Hội Nghị Thánh Địa.

- Ta đã đi gặp Đao Khách các hạ.

Bối Nhĩ Liên đột nhiên lên tiếng.

- Ngài ấy nói thế nào?

Đại trưởng lão vội vàng hỏi.

Bối Nhĩ Liên đáp:

- Ngài ấy bảo chúng ta quyết định địa điểm mở Hội Nghị Thánh Địa, còn lão thì đi liên lạc hai vị đại nhân khác.

- Vậy à...?

Trưởng lão chậm rãi gật đầu.

- Đại trưởng lão, ngươi muốn cử hành Hội Nghị Thánh Địa ở nơi nào?

Tứ trưởng lão và Nhị trưởng lão cùng nhìn về phía Đại trưởng lão.

- Đi thành Huyền Vũ.

Đại trưởng lão đột nhiên nói.

So với Ốc Đảo, thành Huyền Vũ có ăn có uống, các phương diện đều tốt hơn Ốc Đảo không biết bao nhiêu lần.

- Tổ chức Hội Nghị Thánh Địa ở thành Huyền Vũ?

Tứ trưởng lão và Nhị trưởng lão liếc nhau.

- Thành Huyền Vũ là lựa chọn không tồi, nhưng phải được Mục Lương đồng ý mới được.

Bối Nhĩ Liên như suy nghĩ gì đó rồi nói.

-....

Tứ trưởng lão há to miệng, nhưng không thể nghĩ ra địa điểm nào thích hợp hơn thành Huyền Vũ.

- Lần này tới thành Huyền Vũ thương lượng một chút với Mục Lương đi.

Đại trưởng lão bình tĩnh nói:

- Nếu có thể thuyết phục Mục Lương, vậy thì Hội Nghị Thánh Địa sẽ được tổ chức ngay ở thành Huyền Vũ.

- Tốt.

Ba vị trưởng lão khác chỉ có thể gật đầu đồng ý.

……….

Thành Huyền Vũ, khu vực Trung Ương, Cung điện.

Nguyệt Thấm Lan đi ra Phòng Liên Lạc, cô vừa báo cáo công tác ngày hôm qua cho Mục Lương, bây giờ chuẩn bị đi ăn điểm tâm.

Trong phòng ăn, Ngôn Băng, Hồ Tiên và những người khác đang ngồi quanh bàn lớn, vừa ăn cháo vừa trò chuyện.

- Hôm qua, Phố Buôn Bán giao dịch thế nào rồi?

Ngôn Băng nhẹ giọng hỏi.

- Cũng tạm được, nhưng không tốt bằng những ngày trước đó.

Hồ Tiên chống cằm, đôi mắt đỏ rực của cô nhìn chằm chằm chén cháo đến xuất thần.

Đã có hơn bảy phần người dân thành Ngự Thổ tới Phố Buôn Bán làm giao dịch.

Sau đó bọn họ sẽ bán lại hàng hóa cho các bộ lạc và thành nhỏ xung quanh, nhưng như vậy thì lượng giao dịch hàng ngày của Phố Buôn Bán sẽ sụt giảm.

Nguyệt Thấm Lan đi tới bên cạnh Hồ Tiên rồi ngồi xuống, tò mò hỏi:

- Ngươi đang nghĩ gì thế?

- Ta đang suy nghĩ, liệu Mục Lương ở bên ngoài sẽ nhớ chúng ta không?

Hồ Tiên cười quyến rũ nói.

-...

Nghe được lời này, các cô gái đang ngồi ở đây đều nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly.

- Chắc là sẽ nhớ....

Hai má của Mễ Nặc phồng lên như bánh bao, cúi đầu ăn cháo.

Nguyệt Thấm Lan cười một tiếng, ưu nhã nói:

- Đúng vậy, vừa rồi anh ấy có nói, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì năm ngày sau sẽ trở lại.

- Vẫn còn tận năm ngày...

Mễ Nặc bĩu môi rầu rĩ.

- Năm ngày trôi qua rất nhanh.

Nguyệt Thấm Lan xoa đầu cô gái tai thỏ để trấn an.

Cầm Vũ bình tĩnh ăn bữa sáng, cô không quá quan tâm khi nào Mục Lương sẽ trở về, chỉ cần làm tốt công việc của mình, ngài ấy trở về vừa lòng là được.

- Ta ăn no rồi, đi Sơn Hải Quan.

Đại An Ti đứng lên, đặt khăn lau miệng xuống bàn, quay người rời đi nhà ăn.

Có quá nhiều đạo tặc tìm cách lẻn vào thành, cho nên cô phải đích thân tọa trấn tam quan cứ điểm.

Hơn nữa trong đám đạo tặc đó luôn có một nhóm cực kỳ không an phận.

Có quá nhiều người tới Phố Buôn Bán để giao dịch trái cây và rau xanh, nhưng vừa rời đi thành Huyền Vũ không bao xa thì đã bị các đạo tặc khác cướp đoạt.

Đối với loại sự chuyện này thì thành Ngự Thổ sẽ mặc kệ không quản.

Nhưng đối với thành Huyền Vũ thì khác, cái mà thành Huyền Vũ cần là một chiến lược phát triển bền vững.

Những người giao dịch sẽ sợ hãi bị cướp bóc, sau đó không dám đến Phố Buôn Bán, hơn nữa rất có khả năng sẽ học theo những tên đạo tặc khác đi đoạt hàng hóa của người khác.

Theo thời gian, người tới giao dịch Phố Buôn Bán sẽ càng ngày càng ít.

Cho nên việc mà Đại An Ti muốn làm chính là thanh lý đám đạo tặc trộm cướp kia, một khi bị phát hiện thì sẽ lập tức bắt vào Ngục Giam nửa tháng, trong thời gian này bọn họ sẽ phải đi đào quặng, lao động nuôi sống bản thân.

Bạn cần đăng nhập để bình luận