Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1987: Thư Ký Đại Nhân, Việc Ta Muốn Nói Có Quan Hệ Với Hắc Phượng Hoàng



Cầm Phi Nhi ngây thơ nói:

- Có, đêm qua ngươi treo mì sợi trên râu mép, còn để cả một đêm.

- Khụ khụ, cái này không quan trọng.

Già Lực Lỗ vô ý thức giơ tay vuốt râu mép, phát hiện không có gì cả, vội vã ho khan hai tiếng để che giấu sự xấu hổ.

- Ông nội, nếu có việc gì thì có thể nói cho ta nha, ta cũng có thể giúp một tay.

Cầm Phi Nhi phồng má nói, nghiêm túc nói:

- Có phải chúng ta không có tiền? Phải dọn ra ngoài thành không?

Già Lực Lỗ buồn cười nói:

- Không phải, tiền vẫn còn đủ, nhà xưởng cũng sắp phát lương rồi.

Cầm Phi Nhi đặt đũa xuống, cau mày nhìn chăm chú vào ông nội, hỏi với dáng vẻ ông cụ non:

- Vậy thì ngươi phiền lòng vì chuyện gì chứ?

- Ngươi còn nhỏ, không cần biết.

Già Lực Lỗ nói nghiêm túc.

Cầm Phi Nhi bĩu môi nói:

- Ông nội, ngươi coi ta là người ngoài.

- Sao ngươi lại nói như thế?

Già Lực Lỗ sửng sốt một chút.

- Lão sư từng nói, thân nhân sẽ không giấu giếm chuyện gì với nhau, như vậy mới không có ngăn cách.

Cầm Phi Nhi nghiêm mặt bịa chuyện.

Già Lực Lỗ ngạc nhiên hỏi:

- Lão sư các ngươi còn dạy cái này nữa sao?

- Đúng vậy.

Cầm Phi Nhi có chút chột dạ mà nhìn khắp nơi, nhưng giọng điệu vẫn kiên định như trước.

Già Lực Lồ giận quá hóa cười, giơ tay vỗ vào đầu cháu gái, buồn cười nói:

- Ông nội ta còn không ngốc đến mức để bị ngươi gạt đâu.

- Ai da! Không thể đánh vào đầu, sẽ biến thành đồ ngốc.

Cầm Phi Nhi ôm đầu dưa nói.

- Được rồi, mau ăn đi.

Già Lực Lỗ tức giận nói.

- Ta biết rồi.

Cầm Phi Nhi lập tức vùi đầu xì xụp ăn mì.

Mì sợi là do chính tay Già Lực Lỗ làm, tuy độ dài và phẩm chất không đồng nhất nhưng mùi vị còn tính không tồi.

Già Lực Lỗ thả lỏng bả vai, trong lòng đã có quyết đoán.

Cầm Phi Nhi ngước mắt, chưa từ bỏ ý định mà hỏi:

- Ông nội, ngươi thật sự không cần ta giúp đỡ sao?

- Không cần, ta đã biết phải làm thế nào rồi, ngươi mau ăn đi, ăn xong ta đưa ngươi đến Trường Học.

Già Lực Lỗ lắc đầu nói.

- Vâng.

Cầm Phi Nhi tiếp tục ăn hết mì trong chén.

Nửa giờ sau, Già Lực Lỗ đưa cháu gái ra cửa, đi dọc theo con phố chính của Vệ Thành để đến Trường Học.

Cầm Phi Nhi nhìn xe đạp tới lui trên đường, hai mắt lộ vẻ ước ao.

Sau khi Vệ Thành được xây dựng mở rộng thêm, mỗi ngày cô và ông nội từ nhà đến Trường Học phải mất nửa giờ đi bộ, nếu như có xe đạp thì chỉ cần mười phút là tới nơi, cô bé ngẩng đầu hỏi:

- Ông nội, lúc nào chúng ta mua một chiếc xe đạp vậy?

Già Lực Lỗ suy nghĩ một chút, hiện tại xe đạp không tính mắc, tốn hai tháng lương là có thể mua được, rồi xoa đầu cháu gái, ôn hòa nói:

- Tháng sau là có thể mua rồi.

- Vâng.

Đôi mắt đẹp của Cầm Phi Nhi sáng lên, nở nụ cười lộ ra hai cái má lúm đồng tiền.

Già Lực Lỗ nói nghiêm túc:

- Ngươi phải đi học cho giỏi, không được để ông nội thất vọng.

Cầm Phi Nhi gật đầu thật mạnh, đảm bảo:

- Vâng, lần trước ta kiểm tra được hạng nhất trong lớp, lão sư còn khen ta.

- Rất tốt, tiếp tục cố gắng.

Già Lực Lỗ hài lòng nói.

Sau khi đi tới Vệ Thành thì lão mới rõ ràng tầm quan trọng của việc biết chữ và kiến thức, đó là thứ giúp mọi người có được cuộc sống thoải mái ở Vệ Thành.

Nửa giờ sau, Già Lực Lỗ đưa cháu gái vào Trường Học, vẫy tay nhìn cô bé tiến vào lớp học sau đó mới xoay người đi tới Cục Quản Lý Vệ Thành.

Hôm nay là ngày nghỉ của lão, nhưng lão còn có chuyện khác muốn làm.

Cục Quản Lý Vệ Thành ở hướng ngược lại Trường Học, đi qua đó phải mất hơn nửa giờ.

Trên đường đi, trong lòng lão vẫn luôn suy tính muốn thế nào để nói về chuyện Hắc Phượng Hoàng, không biết người quản lý Vệ Thành có tin tưởng hay không?

Khi lão đi tới ngoài cửa Cục Quản lý Vệ Thành thì lại nhìn thấy một con Ong Thợ cấp 7 từ trên trời giáng xuống và hạ cánh trước cửa Cục Quản Lý.

- Ong ong ong ~~~

Nguyệt Thấm Lan bước xuống Ong Thợ, phía sau còn có hai gã hộ vệ Trung Ương đi theo là A Thanh và A Mạn.

Hôm nay, cô tới đây để thị sát mỗi tòa Vệ Thành, bắt đầu từ nơi gần nhất là Vệ Thành Số Một.

- Thư ký đại nhân.

Bảo vệ cung kính thăm hỏi.

- Thư ký!

Già Lực Lỗ mừng rỡ, người trước mắt có thể tiếp xúc thành chủ thành Huyền Vũ, nói với cô gái này tốt hơn nói với người quản lý Vệ Thành nhiều.

Nghĩ tới đây, lão vội vàng chạy lên.

- Ai đó?

A Mạn thấy Già Lực Lỗ xông lên, lập tức rút trường đao chặn lại.

A Thanh đứng trước mặt Nguyệt Thấm Lan, quân nỏ trong tay đã lên dây và nhắm ngay Già Lực Lỗ.

Già Lực Lỗ ngừng bước, sốt ruột nói:

- Thư ký đại nhân, ta có việc muốn bẩm báo.

- Có chuyện gì thì đến Cục Quản Lý Vệ Thành để đăng báo.

A Mạn lạnh giọng quát lên.

Nguyệt Thấm Lan quét nhìn lão một cái, xoay người tiếp tục đi vào trong Cục Quản Lý.

Già Lực Lỗ vội vàng nói:

- Thư ký đại nhân, việc ta muốn nói có quan hệ với Hắc Phượng Hoàng.

Nguyệt Thấm Lan dừng bước, lạnh mặt quay đầu nhìn về phía Già Lực Lỗ:

- Ngươi nói cái gì?

Cô đã sắp quên chuyện của Hắc Phượng Hoàng, bây giờ nghe được ba chữ “Hắc Phượng Hoàng” thì lập tức nghĩ tới.

- Nơi đây không tiện để nói...

Già Lực Lỗ ngắm nhìn bốn phía, người xung quanh đang xem kịch vui.

Nguyệt Thấm Lan đè nén sự nghi ngờ trong lòng xuống, quét mắt đám người vây xem, lạnh nhạt nói:

- Tất cả giải tán đi.

- Vâng.

Các dân chúng nghe lời tan đi.

Già Lực Lỗ thấp thỏm nhìn Nguyệt Thấm Lan, trên mặt mang theo sự bất an.

- Đi vào trong với ta.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn hắn, cất bước đi vào Cục Quản Lý Vệ Thành.

- Ừ.

Nghe vậy, tảng đá trong lòng Già Lực Lỗ rơi xuống phân nửa.

A Thanh và A Mạn vẫn giữ thần sắc nghiêm túc mà nhìn chằm chằm Già Lực Lỗ, linh khí trong tay hơi buông xuống, chỉ cần cần một lời không hợp là lập tức ra tay.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đám người đi vào Cục Quản Lý Vệ Thành, nhân viên phục vụ đều cung kính vấn an Nguyệt Thấm Lan.

- Thư ký đại nhân!

- Ừm.

Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh gật đầu đáp lại, tiếp tục đi lên lầu ba Cục Quản Lý.

Một gã phó thủ vội vã tới nghênh đón, cung kính nói:

- Thư ký đại nhân, đại nhân Trịnh An không có ở bên trong Cục Quản Lý.

- Hắn đi đâu rồi?

Nguyệt Thấm Lan thanh lãnh hỏi.

Trịnh An là người quản lý Vệ Thành Số Một, đồng thời là tộc trưởng tộc Người Cá.

Phó thủ cung kính giải thích:

- Thư ký đại nhân, đại nhân Trịnh An đi dò xét khu vực mới trong Vệ Thành, buổi chiều mới có thể trở về.

- Biết rồi, ngươi đi xuống đi.

Nguyệt Thấm Lan phất tay.

- Vâng.

Phó thủ cung kính hành lễ, xoay người rời đi phòng làm việc, tiện tay khép cửa phòng lại.

……….

Nguyệt Thấm Lan tựa lưng vào ghế dựa, đôi chân thon dài bắt chéo dưới bàn công tác, tư thái ưu nhã nhìn chằm chằm Già Lực Lỗ.

A Thanh và A Mạn liếc nhau, một người canh giữ ở ngoài phòng, một người đứng bên cạnh Già Lực Lỗ đề phòng phát sinh bất ngờ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận