Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2389: Câu Trả Lời Này Còn Không Bằng Không Trả Lời Đâu!

Vưu Phi Nhi quay đầu nhìn lại, đôi mắt màu vàng óng lập tức sáng ngời, nhỏ giọng nói:

- Lục Nghiên, ta tới đây để tìm ngươi nha!

- Tìm ta à?

Lục Nghiên có chút kinh ngạc chỉ vào bản thân.

Cô và Vưu Phi Nhi không phải rất quen thuộc, cô chỉ gặp cô gái tóc vàng tại hội nghị ở trong cung điện, cả hai biết tên lẫn nhau nhưng cũng chỉ dừng lại trình độ biết tên biết mặt mà thôi, ngày thường sẽ không xuất hiện cùng lúc.

Lục Nghiên đi tới trước mặt cô gái cột tóc hai chùm, hỏi:

- Ngươi tìm ta có chuyện gì?

Vưu Phi Nhi gật đầu nói:

- Chuyện là thế này, ta nghiên cứu ra bí dược mới, cần tìm người mắc cảm nhiễm Hư Quỷ để thí nghiệm hiệu quả của thuốc.

Lục Nghiên nghe vậy cau mày lại, lo lắng nói:

- Nếu uống sẽ có nguy hiểm gì không?

- Chắc không có, ta đã nếm thử rồi, không có độc.

Vưu Phi Nhi nghiêng đầu nói.

- Như vậy à.....?

Lục Nghiên trầm tư một chút.

Vưu Phi Nhi thúc giục:

- Ngươi đừng lãng phí thời gian nữa, nếu như bí dược mới có hiệu quả thì nó sẽ chữa trị khỏi Hư Quỷ Cảm Nhiễm đấy!

Lục Nghiên nghe vậy đôi mắt đẹp sáng lên, lập tức gật đầu không chút do dự, hỏi:

- Khi nào thì bắt đầu?

- Hiện tại nha, ngươi tìm giúp ta ba người là đủ rồi.

Vưu Phi Nhi thanh thúy nói.

- Ba người à.....?

Lục Nghiên suy nghĩ một chút rồi gật đầu đáp ứng, xoay người nói:

- Ngươi đi theo ta đến phòng làm việc.

- Được!

Vưu Phi Nhi cất bước đuổi theo.

Hai người tới lầu ba Cục Quản Lý Vệ Thành, phòng làm việc của Lục Nghiên là gian phòng đầu tiên.

Trong phòng làm việc, trợ thủ của Lục Nghiên đang sắp xếp văn kiện trên giá sách, thấy hai người tiến vào thì quay đầu lại chào hỏi một tiếng.

- Ngồi đi.

Lục Nghiên hơi nâng cằm ra hiệu.

Vưu Phi Nhi không hề có khách khí, lập tức đặt mông ngồi trên ghế sa lon mềm mại.

Trợ thủ của Lục Nghiên tiến tới rót một ly trà nóng rồi đặt trước mặt cô gái tóc vàng, mềm nhẹ nói:

- Tiểu thư Vưu Phi Nhi, mời dùng trà.

- Cảm ơn!

Vưu Phi Nhi ngây thơ lên tiếng.

Lục Nghiên dặn dò:

- Ngọc Nhi, ngươi đi gọi Bạch Lan, Ngải Ni và Đề Đề đến đây, nói là ta có việc cần gặp bọn hắn.

- Vâng.

Trợ thủ Ngọc Nhi ngoan ngoãn gật đầu rồi xoay người rời đi phòng làm việc.

Không bao lâu, Ngọc Nhi mang theo ba thiếu nữ trở lại phòng làm việc, xếp thành một hàng ngang ở trước mặt Lục Nghiên.

- Cởi áo ra.

Lục Nghiên hơi nâng cằm ra hiệu.

- A?

Ba người Bạch Lan sửng sốt, khuôn mặt xinh đẹp dần trở nên đỏ bừng với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.

Lục Nghiên buồn cười nói:

- Nơi đây đều là nữ nhân, có gì mà phải xấu hổ chứ?

Bạch Lan liếc nhìn cô gái cột tóc hai chùm, bắt gặp ánh mắt sáng lấp lánh của đối phương, lập tức cảm thấy toàn thân chỗ nào cũng không tốt, không nhịn được hỏi:

- Lục Nghiên đại nhân, ngài gọi chúng ta tới đây là muốn làm gì vậy?

- Còn bắt chúng ta cởi quần áo, vừa nghe đã cảm thấy không đứng đắn chút nào.

Ngải Ni đỏ mặt ngượng ngập nói.

Đề Đề thì trợn tròn mắt, hoảng sợ nhìn về phía Vưu Phi Nhi, lắp bắp nói:

- Chẳng lẽ, chẳng lẽ ngài định làm gì xấu xa với chúng ta?

Lục Nghiên trợn trắng mắt với ba cô gái, giải thích:

- Các ngươi nghĩ bậy bạ gì vậy hả? Ta bảo cởi áo là để tiểu thư Vưu Phi Nhi đây nhìn thấy hoa văn đỏ đen trên người các ngươi thôi.

Ba người nghe vậy mới thở phào một hơi, nhìn về phía cô gái cột tóc hai chùm với ánh mắt mang theo tia xin lỗi.

- Mau cởi đi!

Vưu Phi Nhi nôn nóng thúc giục.

Nhưng giọng điệu không dằn nổi của cô khiến cho sắc mặt của ba người lại trở nên cổ quái.

Lục Nghiên giơ tay lên nâng trán, lên tiếng giải thích:

- Tiểu thư Vưu Phi Nhi là người bên cạnh bệ hạ, cô ấy phụ trách nghiên cứu các loại bí dược, lần này mang theo bí dược mới qua đây, cần các ngươi phối hợp để thực nghiệm hiệu quả của thuốc.

- Đó là bí dược gì vậy?

Đề Đề nghe vậy trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ tột độ, chẳng lẽ bọn họ muốn bắt các nàng để làm chuột bạch thí nghiệm?

Vưu Phi Nhi giải thích:

- Bí dược trị liệu cảm nhiễm Hư Quỷ, cam đoan không độc không có hại.

- A, thật vậy chăng?

Ba cô gái đồng thời kinh ngạc thốt lên.

- Đương nhiên rồi, cho nên các ngươi mau cởi quần áo ra đi!

Vưu Phi Nhi lại thúc giục lần nữa.

Ba người Đề Đề liếc nhìn nhau, ánh mắt dần trở nên kiên nghị, vẻ mặt kia giống như sắp lên chiến trường anh dũng chịu chết.

Ba người chậm rãi cởi nút buộc trên đồng phục làm việc, lộ ra hoa văn đỏ đen bị phủ ở dưới vải dệt.

………

Vưu Phi Nhi đứng lên, đi tới trước mặt Đề Đề, Bạch Lan và Ngải Ni, kiểm tra cẩn thận hoa văn đỏ đen trên người các nàng.

Ba cô gái đều là người của Đảo Ngọc và từng là thuộc hạ của Lục Nghiên, bây giờ là nhân viên công vụ của Cục Quản Lý Vệ Thành.

Sau khi các nàng cô nhập vương quốc Huyền Vũ thì cũng đã uống bí dược kiềm chế cảm nhiễm Hư Quỷ trong cơ thể chuyển biến xấu, chờ đợi bí dược chữa trị hoàn toàn cảm nhiễm Hư Quỷ xuất hiện.

- Màu sắc hơi nhạt.

Vưu Phi Nhi nói thầm một tiếng.

Đề Đề đỏ mặt, khẩn trương nhìn cô gái tóc vàng.

Vưu Phi Nhi lướt tay qua ma cụ không gian chứa đựng bên hông, lấy ra bí dược đưa cho ba cô gái:

- Nào, đây là bí dược ta vừa mới nghiên cứu, thoa một ít trên hoa văn đỏ đen, phần còn lại thì uống hết đi.

Ba cô gái nhìn chất lỏng đặc sệt và đen thùi lùi ở trong bình lưu ly, đột nhiên cảm thấy yết hầu khô khốc.

- Cái này có thể uống thật sao?

Trên mặt của Đề Đề tràn đầy vẻ nghi ngờ.

Vưu Phi Nhi thúc giục:

- Đương nhiên là có thể, ta đã uống rồi, không độc, các ngươi mau uống đi!

- Khụ khụ ~~~

Lục Nghiên ho nhẹ vài tiếng, nhíu mày nhìn ba người.

- Vâng!

Đề Đề nhận mệnh mà thở dài một hơi, ngón tay vét một chút bí dược rồi thoa lên hoa văn đỏ đen bên trên xương quai xanh.

Bạch Lan và Ngải Ni đều làm theo, chẳng mấy chốc thì hoa văn đỏ đen trên người đã bị bí dược đen nhẻm bao trùm, trong bình chỉ còn dư lại hơn phân nửa bí dược.

- Các ngươi uống hết chỗ còn lại đi.

Vưu Phi Nhi ngây thơ thúc giục.

- Ta biết rồi.

Đề Đề lên tiếng, vét một chút bí dược đen, nhắm mắt lại cho vào trong miệng.

- Ực ực~

Hai cô gái khác thấy thế nuốt nước bọt, cuối cùng vẫn là nhận mệnh chia đều chỗ bí dược còn lại.

- Đắng quá đi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Đề Đề nhăn thành một nắm, ủy khuất nhìn về phía Lục Nghiên.

Lục Nghiên nhịn cười nói:

- Ngươi chịu đựng một chút.

- Nôn ~~~

Ngải Ni phồng má rồi nôn khan vài cái, gắng gượng nuốt xuống bí dược trong cổ họng.

- Rất tốt, kế tiếp chờ bí dược có hiệu lực là được.

Vưu Phi Nhi nói với ánh mắt đầy mong đợi.

Ba người Đề Đề nhìn nhau, mọi người đều lưu ý biến hóa cơ thể của đối phương, trong lòng rất là khẩn trương, cả ba đều hy vọng bí dược mà cô gái cột tóc hai chùm mang tới thật sự có hiệu quả.

Lục Nghiên tò mò hỏi:

- Tiểu thư Vưu Phi Nhi, bí dược này bao lâu mới có hiệu lực?

Vưu Phi Nhi lắc đầu, nói một cách đương nhiên:

- Ta không biết nha, cho nên mới cần các ngươi giúp làm thực nghiệm.

-...

Ba người Đề Đề nghe vậy lập tức cảm thấy cả người không tốt, câu trả lời này còn không bằng không trả lời đâu!

Bạn cần đăng nhập để bình luận