Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2524: Lôi Phạt Thần Thánh

Mục Lương vỗ vỗ bả vai của cô bé, hắn chuẩn bị tiến hóa Chim Thánh Lôi ngay bây giờ.

- Hệ thống, tiến hoá Chim Thánh Lôi đến cấp 8.

Hắn thầm ra lệnh hệ thống trong đầu.

- Keng! Chim Thánh Lôi cấp 3 tiến hóa đến cấp 8, trừ **** điểm tiến hóa.

- Keng! Kim Ô Thánh Quang tiến hóa đến cấp 8 thành công.

- Keng! Có muốn kế thừa thiên phú Lôi Phạt Thần Thánh của Kim Ô Thánh Quang hay không?

- Kế thừa.

Mục Lương hơi nhướng mày, tên năng lực mới này có chút thú vị.

- Keng! Lôi Phạt Thần Thánh đang thay đổi..... Đang điều chỉnh… Hoàn tất truyền thừa.

Âm thanh của hệ thống vang lên, trên người của Mục Lương lập tức hiện lên ánh sáng vàng kim, trong cơ thể hắn xuất hiện một dòng nước ấm sau đó cấp tốc lan tỏa khắp cơ thể, thực lực lại được tinh tiến thêm một chút.

- Du du du ~~~

Kim Ô Thánh Quang cũng tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, cơ thể biến lớn với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, tia chớp màu vàng vờn quanh thân nó bắt đầu vụ hóa, cuối cùng biến thành một mảnh kim quang chói lọi.

- Hả?

An Kỳ sợ nhảy dựng, vội vã trốn ra sau lưng Mục Lương.

Mục Lương trấn an nói:

- Không có việc gì đâu, đừng sợ.

- Du du du ~~~

Kim Ô Thánh Quang vẫn còn tiếp tục biến lớn, đôi cánh giang ra từ một mét đã biến thành ba mươi sáu mét, thoạt nhìn vô cùng uy phong.

Nó tốn mất hai tiếng đồng hồ để kết thúc quá trình tiến hóa, kim quang trên người tiêu tan, lộ ra dáng vẻ hiện tại, khác hẳn với dáng vẻ trước khi tiến hóa.

Sau khi tiến hoá, Kim Ô Thánh Quang không chỉ xảy ra biến hoá về hình thể mà cánh cũng đã biến thành hai đôi, phần đuôi mọc ra lông vũ dài, mặt trên có hào quang màu vàng lưu chuyển.

Trên đầu nó có một cái mào màu vàng kim, thoạt nhìn giống như vòng hào quang của thiên sứ, cho người ta một loại cảm giác cao quý và bất khả xâm phạm.

- Du du du ~~~

Kim Ô Thánh Quang run lông vũ trên mình, cúi đầu cọ vào người Mục Lương, phát ra âm thanh làm nũng.

- Ha ha ha, ngoan nào.

Mục Lương xoa đầu Kim Ô Thánh Quang, đút cho nó mười ngàn điểm tiến hóa.

Đôi mắt to tròn của An Kỳ tràn ngập sự kinh ngạc, vội hỏi:

- Mục Lương ca ca, tại sao nó lại đột nhiên biến lớn như vậy?

- Đây là năng lực của ta.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

An Kỳ khẩn trương nhìn Kim Ô Thánh Quang, khiếp đảm hỏi:

- Vậy nó sẽ không tấn công chúng ta chứ?

Mục Lương cười lắc đầu, ôn hòa nói:

- Không đâu, nó đã bị ta thuần hóa rồi, hiện tại là đồng bọn của chúng ta.

- Oa, Mục Lương ca ca thật là lợi hại.

An Kỳ cảm thán một câu.

Nàng thử tới gần Kim Ô Thánh Quang, vươn tay thận trọng sờ lớp lông vũ như kim châm trên người nó, xúc cảm tê tê dại dại, giống như là có dòng điện chảy qua.

- Du du du ~~~

Kim Ô Thánh Quang quay đầu liếc nhìn cô bé một cái, không đẩy An Kỳ ra, mà là tiếp tục tới gần Mục Lương làm nũng.

Mục Lương vỗ đầu Kim Ô Thánh Quang, ôn hòa nói:

- Được rồi, ngươi nghỉ ngơi một hồi đi, một lúc nữa chở chúng ta lên đường.

- Du du du ~~~

Kim Ô Thánh Quang nhân tính hóa gật đầu, ngoan ngoãn nằm bò trên đất nghỉ ngơi.

Mục Lương nhìn An Kỳ, nhẹ giọng hỏi:

- Đói bụng chưa?

- Ta không đói bụng.

An Kỳ thành thật lắc đầu.

- Vậy thì nghỉ ngơi một hồi.

Mục Lương gật đầu, bắt đầu nghiên cứu năng lực mới chiếm được.

Hắn rất tò mò, năng lực tên là Lôi Phạt Thần Thánh này sẽ như thế nào.

Mục Lương nhìn sang một ngọn núi ở phía xa, hơi chuyển động suy nghĩ, thi triển năng lực Lôi Phạt Thần Thánh.

- Ông ~~~

Gợn sóng vô hình khuếch tán, một cột ánh sáng có sấm sét quấn quanh từ trên trời giáng xuống, tinh chuẩn rơi ở trên đỉnh núi xa xa, tiếng nổ mạnh ầm ầm vang lên.

- Chỉ đâu đánh đó sao?

Mục Lương hơi nhướng mày, có chút không xác định.

Hắn nghĩ ngợi, trong đầu hơi chuyển động suy nghĩ, một cột sấm sét lập tức đánh vào đỉnh núi ở nơi xa hơn.

- Ầm ầm ~~~

Đỉnh núi kia bị san bằng, tiếng gầm rú vang vọng phía chân trời.

Mục Lương như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu:

- Nơi tầm mắt đạt tới đều có thể thi triển Lôi Phạt Thần Thánh, không tệ.

- Mục Lương ca ca.

An Kỳ có chút sợ hãi.

Mục Lương trấn an:

- Đừng lo lắng, vừa rồi là ta đang thực nghiệm năng lực mới thôi.

An Kỳ nhìn hắn với ánh mắt sùng bái, cảm thán nói:

- Thật là lợi hại ~~~

- Khụ khụ ~~~

Mục Lương ho nhẹ vài tiếng, được người khác khen vẫn làm hắn có chút ngượng ngùng.

Hắn xoa đầu cô bé, mỉm cười nói:

- Chỉ cần ngươi nỗ lực, sau này cũng sẽ trở nên rất mạnh.

- Ừ ừ, ta sẽ cố gắng.

An Kỳ gật đầu thật mạnh.

- Du du du ~~~

Kim Ô Thánh Quang thức tỉnh, được nguyên tố sinh mệnh của Mục Lương hỗ trợ, cơ thể chồng chất vết thương sau khi tiến hóa đã nhanh chóng khôi phục.

- Đi thôi.

Mục Lương nắm tay cô bé, nhẹ nhàng nhảy lên đứng trên lưng Kim Ô Thánh Quang.

- Du du du ~~~

Kim Ô Thánh Quang kêu một tiếng, vỗ cánh bay lên trên cao, hướng về phía đường chân trời xa xa.

Bên trong cung điện Khu Vực Trung Ương.

Nguyệt Phi Nhan đi vào cung điện, cởi Khôi Giáp Chu Tước ra rồi nằm giang tay giang chân trên ghế sô pha.

Cô quay đầu nhìn Ly Nguyệt đang đi tới, lầm bầm:

- A, sao Mục Lương vẫn chưa trở về nữa, ta nhớ hắn quá đi~

Ly Nguyệt vừa trở về từ sân huấn luyện Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, nghe vậy tháo mũ giáp xuống nói:

- Vẫn còn chưa tìm được hai con Vua Hư Quỷ, hắn phải bận rộn thêm một thời gian mới có thể trở về.

Nguyệt Phi Nhan ngáp một cái nói:

- Đành vậy thôi ~~~

- Hai ngày này mệt lắm phải không?

Ly Nguyệt ngồi xuống, áo giáp trên người dán chặt cơ thể.

Nguyệt Phi Nhan lắc đầu, uể oải đáp:

- Ta vẫn ổn, chỉ là rất lâu rồi chưa gặp Mục Lương nên có chút không quen.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lóe lên, gật đầu nói:

- Lần này Mục Lương rời đi rất lâu.

- Ngươi cũng rất nhớ Mục Lương sao?

Nguyệt Phi Nhan nói với giọng điệu bâng quơ.

- Ừm.

Hai vành tai của Ly Nguyệt ửng đỏ, cuối cùng vẫn thoải mái gật đầu.

- Tất cả mọi người đều nhớ hắn.

Nguyệt Phi Nhan lẩm bẩm.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lấp lóe, trên thực tế trong khoảng thời gian này, bầu không khí ở nhà ăn không còn sinh động như trước nữa, người tới nhà ăn dùng cơm cũng ít hơn.

Lúc trước, khi Mục Lương ở đây, mọi người dù bận rộn cách mấy thì cũng sẽ dành thời gian trở lại cung điện dùng cơm với nhau, bầu không khí mỗi bữa ăn đều là vui sướng và thả lỏng.

Nguyệt Phi Nhan nói đùa:

- Mục Lương vừa đi vài ngày thì bên cạnh đã có thêm một nữ nhân tên An Kỳ, không biết nếu một tháng sau hắn trở về lại mang theo ai nữa.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lấp lóe, vẻ mặt không cảm xúc nhìn về phía cô gái tóc đỏ.

- Ta nói giỡn thôi, chớ coi là thật.

Nguyệt Phi Nhan vội vàng xua tay.

- Không sao, ta đi tắm, cả người toàn là mồ hôi.

Ly Nguyệt mỉm cười gật đầu, đứng dậy đi về phía Thiên Điện.

Nguyệt Phi Nhan ngồi dậy, nghi ngờ nói:

- Thoạt nhìn Ly Nguyệt hôm nay không mấy vui vẻ thì phải?

- Bởi vì ngày mai là sinh nhật của chị Ly Nguyệt nha.

Một giọng nói ngây thơ vang lên, Mễ Nặc cất bước đi tới gần sô pha.

Bạn cần đăng nhập để bình luận