Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1825: Thành Chủ Đại Nhân, Ngài Hãy Mau Tới Đây



Nguyệt Thấm Lan cau mày nói:

- Mục Lương, ngươi định đi phá hủy ổ Hư Quỷ?

- Ừm.

Mục Lương gật đầu, nghiêng đầu dặn dò:

- Ta sẽ đi khoảng hai ngày, ngươi chăm sóc thành Huyền Vũ cho tốt.

- Yên tâm đi, có ta ở đây, thành Huyền Vũ sẽ không có việc gì.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

- Ừm, ta sẽ cố quay về nhanh.

Mục Lương điềm đạm nói.

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi:

- Cần ta đi cùng không?

Mục Lương vỗ bả vai cô gái tóc trắng, ôn hòa bảo:

- Không cần, ta đi sớm về sớm.

- Được, chú ý an toàn.

Môi hồng Ly Nguyệt giật giật.

- Ừm, tạm biệt.

Mục Lương ung dung cười, cơ thể anh dần biến mất ở trong thư phòng.

Ông.

Anh xuất hiện ở trên cao, cảm nhận vị trí của Vua Cá Chuồn, rồi hơi chuyển động suy nghĩ rồi thi triển năng lực Tăng Tốc Gấp Tám Lần, cơ thể của anh bắn ra như đạn pháo.

- Ngày mai thì có thể đến.

Mục Lương thầm tính toán khoảng cách của Vua Cá Chuồn với tốc độ bây giờ, vào hừng đông là có thể đến chỗ của Vua Cá Chuồn.

Anh như một viên sao băng, nhanh chóng xẹt qua bầu trời, trong chớp mắt đã bay hơn mấy trăm mét.

Bên kia, Vua Cá Chuồn bay ở không trung, bên trong khoang thuyền Lưu Ly trên lưng nó, nhóm Trinh Hoán còn chưa tỉnh hồn, đang ngồi yên.

- Làm sao bây giờ?

Chi Lê run giọng hỏi.

Trinh Hoán lạnh lùng nói:

- Chờ thành chủ đại nhân tới đây.

- Chờ ngài ấy qua đây là có thể giải quyết những Hư Quỷ kia rồi hả?

Chi Lê mắt lộ hồ nghi.

Lúc này trong đầu hắn đều là hình ảnh Hư Quỷ lao ra mặt biển, Hư Quỷ dầy đặt chằng chịt, không ngừng kích thích thần kinh hắn.

- Đương nhiên, Thành Chủ Đại Nhân rất lợi hại.

Na An nghiêm túc nói.

Hổ Tây đồng ý gật đầu nói:

- Ừm, nếu thành chủ đại nhân tới đây, vậy thì không cần sợ, Hư Quỷ đều sẽ bị giải quyết hết.

- Thật không?

Trên mặt Chi Lê tràn đầy sự nghi ngờ.

- Hừ, thành chủ đại nhân thổi gió đều có thể chết một đám Hư Quỷ.

Vẻ mặt Na An ngạo nghễ, không cho có người nghi ngờ thành chủ đại nhân.

Hổ Tây ngây thơ nói:

- Các ngươi chưa trải qua thủy triều Hư Quỷ, không tin cũng bình thường.

- Thủy triều Hư Quỷ là cái gì?

Trinh Hoán và Chi Lê sửng sốt.

- Giây phút Trăng Máu hiện lên hết, tất cả Hư Quỷ đều sẽ bò ra ngoài mặt đất, giết hết tất cả sinh mệnh ngoại trừ cây cỏ, đây chính là thủy triều Hư Quỷ.

Hổ Tây giải thích một câu đơn giản.

- Khi Trăng Máu hiện lên hết... Không đúng, Trăng Máu xuất hiện nhiều lần như vậy mà trước đây ta chưa từng thấy Hư Quỷ.

Chi Lêngạc nhiên nói.

- Đó là vì đại lục này không có thủy triều Hư Quỷ.

Na An bĩu môi, đôi mắt âm u lóe lên ánh sáng.

- Có ý gì? Cái gì gọi là đại lục này?

Chi Lê lơ ngơ.

Na An nhẫn nhịn giải thích:

- Ở bên kia kênh Sương Mù còn có vùng hải dương và lục địa khác, thủy triều Hư Quỷ xuất hiện ở nơi đó.

- Chuyện này... Là thật sao?

Chi Lê trừng to đôi mắt, thế giới quan của hắn bị tấn công.

Na An liếc mắt nhìn hắn, không giải thích nhiều, thích tin hay không thì tùy.

Trinh Hoán chớp chớp đôi mắt đẹp, việc này nàng đã biết, nhưng chuyện liên quan tới Hư Quỷ lại có nhiều thứ bên trong như vậy, tới gần Hổ Tây, hạ giọng nói:

- Ta không hiểu nhiều về các đại lục khác, các ngươi chỉ nói cho ta biết thôi.

Hổ Tây do dự rồi thở dài nói:

- Thật ra không có gì đáng nói, đại lục đó rất hoang vu, quanh năm không có ánh nắng chiếu tới, không khí rất kém, sau này thường có mưa axit.

- Thực vật ở bên đó rất hiếm có, một năm người bình thường chưa ăn được loại thực vật nào, nước ngọt cũng rất ít, mỗi ngày đều có người vì không uống được nước mà chết khát...

Hổ Tây nhớ lại chuyện xưa, trong đôi mắt hiện lên tia hoài niệm, cô từ từ nói về chuyện của đại lục cũ.

Trinh Hoán và Chi Lê nghe chăm chú, lúc hai người nghe chuyện làm người ta không thể tưởng tượng được thì trên mặt đều là vẻ khó tin.

Na An lạnh lùng nói:

- Có cơ hội các ngươi có thể đi tới kênh Sương Mù nhìn thử.

- Không thể nào, không có ai mà tiến vào kênh Sương Mù còn có thể sống được.

Chi Lê vô thức phản bác.

- Đồ ngốc, chúng ta đi tới đây từ kênh Sương Mù.

Hổ Tây tức giận liếc mắt.

Na An lấy tay chống gò má, nói lầm bầm:

- Đại nhân mở ra một con đường trong kênh Sương Mù, ngay cả Vùng Nước Mặn và biển lớn bên này đã chuẩn bị mở đường đối ngoại.

- Chờ đã, chờ đã, để ta tiêu hóa...

Vẻ mặt Chi Lê ngây ngốc nói. Thế giới quan của hắn lại bị đổi mới lần thứ hai, hắn bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

- Có cơ hội thì mau tới xem.

Trinh Hoán nghiêng đầu nhìn ra xa xa, đó là vị trí kênh Sương Mù.

Hổ Tây đứng lên, nhìn về phía mặt biển xa xa, không thấy sự tồn tại của Hư Quỷ, thở phào nói:

- Hư Quỷ không đuổi theo, có thể nghỉ ngơi một lát.

- Ô ô ô.

Vua Cá Chuồn kêu vài tiếng, nó bay tới, dựa vào sức gió nổi bồng bềnh giữa không trung.

Cô lỗ cô lỗ.

- Đều đói rồi.

Hổ Tây chép miệng nói.

Trinh Hoán hạ giọng nói:

- Vậy ăn vài thứ nào đó đi.

Na An nghe tiếng túi da thú được mở ra, lấy ra nồi, khoai lang, đồ gia vị, thịt và nguyên liệu nấu ăn, bắt đầu nấu ăn.

Khi các cô ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, thì có thể xin mang nồi từ bên ngoài, nồi nhiệt cung cấp từ trung tâm.

Chi Lê còn đang hoài nghi nhân sinh, rất khó tiếp nhận chân tướng rằng bên kia kênh Sương Mù còn có lục địa khác.

Hổ Tây đột nhiên hỏi:

- Lát nữa chúng ta phải quay lại quan sát sao?

Na An trừng to đôi mắt đẹp:

- Ngươi không muốn sống nữa?

- Ta chỉ là muốn đi xác nhận, Hư Quỷ có quay lại đáy biển không?

Hổ Tây nói thầm một câu.

- Vậy cũng quá nguy hiểm, lỡ như gặp phải Hư Quỷ cấp cao biết bay, như vậy ngươi nhất định sẽ chết.

Na An nghiêm túc nói.

- Hay là chờ thành chủ đại nhân đến đây đi.

Trinh Hoán khoát tay áo nói.

- Cũng được.

Hổ Tây không có kiên trì nữa.

Cô lỗ cô lỗ.

Rất nhanh nguyên liệu nấu ăn trong nồi nhiệt sôi lên, mùi hương tràn ngập toàn bộ bức tường lưu ly.

Hổ Tây vội vàng nuốt vào một viên Phú Năng Trân Châu, sau đó xé ra một lỗ trên bức tường lưu ly để hơi nước có thể thoát ra.

Chi Lê ngửi được mùi hương vị cũng đừng nghĩ lại, hắn nhìn thấy thức ăn, nuốt nước bọt “ừng ực” thì cái bụng không chịu thua kém cũng kêu lên.

- Ăn trước đã.

Na An lấy ra chén đũa phân phát cho đám người.

Hổ Tây cầm đũa lên kẹp một miếng khoai lang, dùng sức thổi thổi, mới đưa vào trong miệng nhai nuốt.

Chi Lê nhìn thấy đồ ăn nổi trên nước mà không nhịn được vươn chiếc đũa, bắt đầu há to miệng ăn vào. Khi mọi người ăn uống no đủ thì trời đã tối.

Vua Cá Chuồn hạ xuống từ không trung, nổi lềnh bềnh trên mặt biển, yên tĩnh chờ Mục Lương đến.

- Các ngươi nghỉ ngơi đi, ta trực đêm.

Trinh Hoán bình tĩnh nói.

Hổ Tây ngây thơ nói:

- Vẫn làm thay phiên nhau, sau nửa đêm gọi ta dậy.

- Cũng được, ngủ đi.

Trinh Hoán không thèm để ý khoát tay áo, ôm Phương Thiên Họa Kích nhìn về phía sóng gợn lăn tăn ở ngoài khơi.

Ngày hôm nay ánh trăng rất tròn, ánh trăng chiếu xuống ngoài biển khơi, có thể chứng kiến ba động vằn nước.

Đám người Hổ Tây ngủ rồi, xung quanh nhanh chóng yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng hít thở của mấy người.

- Hô hô hô.

- Thành chủ đại nhân, ngài hãy mau tới đây.

Trinh Hoán hạ giọng lầm bầm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận