Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2773: Giao Lưu “Hữu Hảo”

Diêu Nhi cười tươi như hoa, thanh thúy hỏi:

- Tiểu thư Ly Nguyệt tìm bệ hạ có chuyện gì sao?

Ly Nguyệt nói:

- Xảy ra chút sự tình, một số người tiếp viện bên đại lục mới phái tới đây đã chạy trốn.

- Chạy trốn bao nhiêu người?

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng đột nhiên vang lên, Nguyệt Thấm Lan ló đầu ra khỏi ghế sô pha.

Ly Nguyệt sửng sốt một chút:

- Chị Thấm Lan ở đây lúc nào thế?

- Ta vẫn luôn ở đây, nhưng nằm trên ghế sô pha chợp mắt một hồi, các ngươi không thấy được mà thôi.

Nguyệt Thấm Lan ngồi dậy, lười biếng vươn vai.

- Ta cũng không phát hiện.

Diêu Nhi cười nói.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi lại:

- Có bao nhiêu người tiếp viện chạy trốn?

Ly Nguyệt đáp với giọng điệu nghiêm túc:

- Tính tổng số người mà bốn chiếc phi thuyền vận chuyển mang tới là năm mươi hai.

Nguyệt Thấm Lan suy nghĩ một chút, ưu nhã nói:

- Năm mươi hai người à, vậy phái người đi tìm kiếm bọn hắn, bắt nộp phạt tiền rồi lại đuổi ra vương quốc Huyền Vũ, cho vào sổ đen.

- Không cần xin chỉ thị của Mục Lương sao?

Ly Nguyệt dịu dàng hỏi.

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu, nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Không cần, xin chỉ thị cũng là kết quả này thôi, ta có thể làm chủ.

Ly Nguyệt suy nghĩ một chút, đúng là Mục Lương sẽ làm như vậy, vì vậy gật đầu đáp một tiếng.

Nguyệt Thấm Lan đột nhiên nói:

- Người tiếp viện chắc có thể đến đại lục cũ trong hôm nay chứ?

- Vẫn chưa có tin tức truyền về, nhưng tính toán thời gian thì cũng sắp rồi.

Ly Nguyệt gật đầu nói.

Trên phi thuyền vận chuyển có ma pháp trận không gian truyền tống, thân thuyền còn được gia cố ma pháp trận tăng tốc gấp tám lần, một ngày đã đủ từ vương quốc Huyền Vũ đến đại lục cũ.

Đáy mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên tia lạnh lẽo, nhìn về phía cô gái tóc trắng, nói với giọng hoà hoãn:

- Được, đưa danh sách tên những người chạy trốn cho ta, ta tự mình đi đàm luận với quốc vương của bọn hắn.

- Đây, ta đã sửa sang lại rồi.

Ly Nguyệt lấy ra một xấp giấy từ trong ma cụ không gian chứa đựng.

Nguyệt Thấm Lan tiếp nhận và nhìn thoáng qua, thấy được vài cái tên quen thuộc của mấy vị vương quốc trên giấy.

- Trong Hội Nghị Thánh Địa đáp ứng rất sảng khoái, lúc này thiếu mấy người thì sau này phải tăng gấp bội để bù lại.

Cô bĩu môi, thong thả đứng dậy.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lóe lên, có Nguyệt Thấm Lan ra tay, nói không chừng số người đi trợ giúp đại lục cũ sẽ tăng lên gấp bội.

Nguyệt Thấm Lan chợt nhớ ra cái gì đó, quay đầu hỏi:

- Đúng rồi, nhóm tiếp viện đầu tiên có tổng cộng là bao nhiêu người vậy?

Ly Nguyệt đáp:

- Trong danh sách là hơn tám trăm người, thực tế đi qua đại lục cũ chỉ có hơn bảy trăm người.

- Mới hơn bảy trăm người thôi sao?

Nguyệt Thấm Lan chau mày, cô nắm chặt tờ giấy trong tay, lạnh lùng nói:

- Mấy chục tên vương quốc, thế mà nhóm tiếp viện đầu tiên chỉ có hơn bảy trăm người, bọn hắn cũng không sợ mất mặt khi chuyện này bị nói ra ngoài.

Ly Nguyệt thở dài một tiếng:

- Đúng là thiếu một chút, hơn nữa có rất nhiều người thực lực chỉ mới cấp hai, cấp. ba.

- Chuyện này không được, mỗi một vương quốc phái mười ngàn người không tính là nhiều.

Gương mặt của Nguyệt Thấm Lan lạnh lẽo, quyết định nên "trò chuyện" thật tốt với các vị quốc vương một chút.

Nếu như bọn hắn không đồng ý, vậy thì chờ Mục Lương xong việc đích thân đến cửa "hỏi thăm".

Hư Tộc là sự uy hiếp to lớn đối với toàn bộ nhân loại, không một ai được phép khoanh tay đứng nhìn, mỗi vương quốc lớn cũng vậy.

Đối mặt với sự uy hiếp của Hư Tộc, nhân loại phải đoàn kết lại mới được, nếu như vương quốc nào không muốn phối hợp, như vậy bị diệt quốc trước thời gian đó không phải là không thể được.

- Ta cũng cảm thấy như vậy.

Ly Nguyệt gật đầu nhận đồng.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc nói:

- Yên tâm đi, nếu những vương quốc kia không phái thêm người tới đây, vậy hãy để cho Mục Lương đi giúp vương quốc bọn họ đổi quốc vương khác.

- ...

Ly Nguyệt chớp mắt, bị kinh động bởi lời nói của Nguyệt Thấm Lan.

- Ha ha ha, ta nói đùa thôi mà.

Nguyệt Thấm Lan không khỏi bật cười, đôi mắt màu xanh nước biển tràn đầy ý cười.

- Ta cảm thấy chuyện này khá tốt.

Ly Nguyệt quỷ thần xui khiến trả lời một câu.

Nguyệt Thấm Lan sửng sốt một chút, lập tức ưu nhã nói:

- Ta cũng thấy như vậy.

Cô bỏ lại một câu rồi lắc eo xoay người rời khỏi chính sảnh, chuẩn bị đi tìm các quốc vương giao lưu "hữu hảo" một chút.

Sau khi Hội Nghị Thánh Địa kết thúc, linh khí phát sóng vẫn còn đang trong tay người tham dự hội nghị, hiện tại muốn liên lạc với bọn hắn cũng trở nên đơn giản hơn, có thể tiến hành "trò chuyện video".

Trước khi đi, Nguyệt Thấm Lan còn kéo theo Diêu Nhi, con bé có thể nhận ra thật giả, sẽ không cho những tên quốc vương kia cơ hội nói chuyện ma quỷ.

Ly Nguyệt nhìn dáng di uyển chuyển của Nguyệt Thấm Lan, trong lòng cảm thán một. tiếng, tại sao mình không thể đi ra đường cong mê người như thế.

Cô thử đi mấy bước, eo ếch cứng đờ, khôi giáp trên người phát ra tiếng vang lanh lảnh.

- Tiểu thư Ly Nguyệt làm sao vậy?

An Kỳ nghe được động tĩnh từ trong phòng bếp thò đầu ra.

- Không có gì.

Ly Nguyệt khôi phục sắc mặt thanh lãnh, chỉ là vành tai đã đỏ rực.

Cơ thể của cô cũng không cứng ngắc, thậm chí là mềm mại hơn so với đại đa số người, cái này có liên quan tới việc cô huấn luyện quanh năm, các loại động tác độ khó cao có yêu cầu rất khắt khe đối với tính dẻo dai của cơ thể.

An Kỳ hồn nhiên ngây thơ hỏi:

- Ta mới vừa thấy tiểu thư Ly Nguyệt uốn tới ẹo lui, chẳng lẽ làn da dưới khôi giáp bị ngứa sao, cần ta hỗ trợ gãi một chút không?

- Không cần, ta không sao.

Vành tai của Ly Nguyệt càng đỏ hơn, có chút xấu hổ muốn tìm nơi nào ẩn nấp.

Cô xoay người muốn đi thì lại đụng mặt Hồ Tiên, hình như cô ấy đã đứng ở cửa cung điện được một hồi, trên mặt còn mang theo nụ cười quyến rũ.

- Ha ha ha, cần ta dạy ngươi sao?

Hồ Tiên đi vào chính sảnh, đuôi hồ ly sau lưng nhẹ nhàng lắc lư.

Ly Nguyệt đỏ mặt, nói quanh co lòng vòng:

- Dạy cái gì?

- Dạy ngươi làm thế nào đi vặn eo nha.

Hồ Tiên tới gần cô gái tóc trắng, vươn tay nhẹ nhàng nâng cằm của đối phương, phả hơi vào mặt thiếu nữ.

Cơ thể của Ly Nguyệt run lên, gương mặt càng thêm đỏ bừng, cô gái đuôi hồ ly thiên sinh mị cốt, tới quá gần khiến cô có chút chịu không nổi.

- Không, không cần đâu, ta phải đi làm việc.

Cô lùi lại một bước, vòng qua cô gái đuôi hồ ly muốn rời đi.

- Ha ha ha ~~~

Hồ Tiên cười vui vẻ, mị hoặc nói:

- Nam nhân đều thích nữ nhân dịu dàng nha~

Ly Nguyệt dừng bước, trong đầu hiện lên dáng vẻ của Mục Lương, tưởng tượng bản thân vặn eo đi tới gần anh, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng như có thể rỉ máu.

- Không cần, ta đi làm việc đây.

Cô không dừng lại, bước nhanh rời đi cung điện, sợ nếu dừng lại sẽ bị Hồ Tiên đầu độc.

- Ha ha, thật thú vị.

Khóe môi của Hồ Tiên cong lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận