Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1562: Chúng Ta Phải Tìm Biện Pháp Chiêu Mộ Thêm Những Đứa Trẻ Có Linh Tính



Nguyệt Thấm Lan lắc đầu, nhẹ nhàng đáp:

- Không có nhanh như vậy đâu, vẫn còn bọn nhỏ ở Vệ Thành số ba và Vệ Thành số bốn chưa tiến hành kiểm tra linh tính.

- Vậy à... Thế kết quả như thế nào rồi?

Mục Lương tò mò hỏi:

- Có bao nhiêu đứa bé có linh tính?

Nguyệt Thấm Lan mở sổ ghi chép ra và nhẹ nhàng nói:

- Nội Thành có chín người, Vệ Thành số một có bốn người, Vệ Thành số hai có ba người, trước mắt tổng cộng đã phát hiện mười sáu người có linh tính.

- Ít tới như vậy sao?

Mục Lương lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.

Nguyệt Thấm Lan cũng đành chịu thôi, nàng nhún vai nói:

- Đúng vậy, ta cũng không ngờ sẽ ít như vậy.

Mục Lương suy nghĩ một chút, trầm giọng nói:

- Chúng ta phải tìm biện pháp chiêu mộ thêm những đứa trẻ có linh tính.

Nguyệt Thấm Lan đề nghị:

- Chuyện này đơn giản thôi, chúng ta sắp xếp người đi thành Tát Luận giúp bọn nhỏ kiểm tra linh tính miễn phí, điều kiện là sau khi kiểm ra linh tính thì phải dọn đến sinh sống ở thành Huyền Vũ.

Căn cứ theo tin tức mà cô biết, hiện tại không có ai giúp người khác kiểm tra linh tính miễn phí, mỗi lần đều phải thu lấy một mức phí rất lớn.

Không phải mỗi gia đình đều có thể bỏ ra khoản chi phí lớn như vậy, điều này dẫn đến việc nhiều trẻ em chưa bao giờ được kiểm tra linh tính.

Mục Lương gật đầu nói:

- Được rồi, ngày mai ta sẽ sắp xếp người làm chuyện này.

Anh suy nghĩ một chút, tiếp tục nói:

- Chúng ta có thể đi sang bên kia kênh Sương Mù để tìm kiếm những đứa trẻ có linh tính, có lẽ sẽ tìm được nhiều người hơn.

Đôi mắt xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan sáng lên:

- Ý kiến hay! Khi nào chế tạo được phi thuyền vận chuyển mới thì ta sẽ phái người đi, nhưng chuyện này phải mất rất nhiều thời gian.

Mục Lương lại lắc đầu, phủ định nói:

- Không, ta cảm thấy việc này nên để Ốc Đảo đi làm, bọn họ hiểu biết tình huống phân bố của các tòa thành ở đại lục cũ hơn chúng ta.

Nguyệt Thấm Lan như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu, nhẹ nhàng nói:

- Vậy ngày mai chúng ta gọi bọn người Bối Nhĩ Liên tới khu Trung Ương một chuyến rồi nói chi tiết về chuyện này.

- Ừ, ngươi sắp xếp đi.

Mục Lương lên tiếng, cất bước đi vào cung điện rồi thuận miệng hỏi:

- Còn kết quả khảo nghiệm khác thì sao?

Vẻ mặt của Nguyệt Thấm Lan trở nên nghiêm túc, cô nghiêm túc nói:

- Ngươi đoán không sai, tất cả Giác Tỉnh Giả đều không thể khiến Đá Ma Pháp phát sáng.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, nói:

- Nhiều Giác Tỉnh Giả như vậy mà không ai có thể khiến Đá Ma Pháp phát sáng, vậy rất có thể bản thân bọn hắn đã thức tỉnh linh tính, chỉ là trở thành Giác Tỉnh Giả.

- Chắc là như vậy.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đáp.

Trong chính sảnh, các tiểu hầu gái đồng thanh lên tiếng chào hỏi:

- Thành chủ đại nhân, đại nhân Thấm Lan, các ngươi đã về rồi ~~~

- Ừ, bữa tối chuẩn bị xong chưa?

Mục Lương nói với giọng rõ ràng.

- Mọi thứ đã sẵn sàng, thành chủ đại nhân vất vả rồi!!

Ba Phù ngọt ngào đáp.

Trong mắt của Mục Lương lộ ra một tia ngạc nhiên, hỏi:

- Xảy ra chuyện gì mà trông ngươi vui vẻ như vậy?

- Ba Phù đã học được cách hấp thu nguyên tố trong không khí rồi!

Vân Hân hồn nhiên đáp.

Việc tu luyện của Ma Pháp Sư sẽ thông qua việc hấp thu các nguyên tố khác nhau trong không khí, tiếp đó ngưng kết thành vòng xoáy ma lực trong cơ thể.

Kích cỡ của vòng xoáy ma lực sẽ quyết định thực lực một người mạnh hay yếu.

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc lên tiếng:

- Ngươi đã ngưng kết vòng xoáy ma lực được rồi sao?

Ba Phù nhỏ giọng nói:

- Đại nhân Thấm Lan, ta chỉ vừa mới học được cách hấp thu nguyên tố thôi, làm sao có thể ngưng kết vòng xoáy ma lực nhanh như vậy được, hơn nữa ta cũng không biết cách ngưng kết.

- Ngày mai ta sẽ bảo La Na dạy ngươi.

Nguyệt Thấm Lan quyết định.

Mục Lương cũng có chút kinh ngạc, khen ngợi một câu:

- Ba Phù có thiên phú rất tuyệt.

- Cám ơn thành chủ đại nhân khích lệ.

Gương mặt xinh đẹp của Ba Phù ửng đỏ.

- Chúng ta cũng sẽ cố gắng.

Vệ Ấu Lan và Thanh Vụ trăm miệng một lời.

Mục Lương cười một tiếng, nói với giọng rõ ràng:

- Ừ, mọi người đều rất tuyệt.

Mễ Nặc ló đầu ra khỏi nhà ăn, dịu dàng thúc giục:

- Mục Lương, các ngươi đừng đứng ở đó nữa, mau vào ngồi đi.

- Được.

Mục Lương cười đáp lại.

Mọi người bước vào nhà ăn, trên bàn tràn đầy món ngon mỹ vị, mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp nơi.

Sau khi Mục Lương ngồi vào chủ vị, những người khác cũng lần lượt ngồi xuống, vừa thưởng thức món ăn ngon vừa nói chuyện phiếm.

Hồ Tiên quyến rũ hỏi:

- Mục Lương, khi nào thì Nội Thành trong thành Tát Luận có thể đưa vào sử dụng nha?

Mục Lương lắc đầu, trầm giọng nói:

- Chuyện này khó mà nói trước, công nhân sửa chữa quá ít, Khu dân cư cần phải trang trí, cửa hàng cũng cần được sửa sang lại, rồi còn phải sắp xếp cửa hàng, ít nhất cũng phải mất một tháng.

- Vậy chúng ta phải đợi thêm một tháng nữa mới tổ chức hội đấu giá sao?

Mễ Nặc tò mò hỏi.

Cô biết Mục Lương lại muốn mở hội đấu giá, chỉ là vẫn chưa xác định được thời gian.

- Đừng lo lắng, như vậy chúng ta có thể chuẩn bị thiệp mời kỹ càng hơn.

Khóe môi của Mục Lương nhấc lên.

- Chúng ta đưa thiệp mời cho ai?

Ly Nguyệt nhìn về phía Mục Lương.

- Đưa một phần cho quý tộc và phú thương thành Tát Luận.

Mục Lương nói với giọng rõ ràng:

- Đi hỏi thăm các tòa thành và vương quốc lân cận rồi phái người đi đưa thiệp mời.

Nguyệt Thấm Lan đề nghị:

- Nhớ đính kèm danh sách vật phẩm đấu giá, như vậy có thể hấp dẫn nhiều người tới hơn.

Nếu muốn có nhiều người đến hội đấu giá, tự nhiên là phải lấy ra đồ vật có thể khiến bọn họ động tâm.

- Ừ, được rồi.

Mục Lương gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn.

Nguyệt Thấm Lan nhắc nhở một câu:

- Tới lúc đó ngươi nhớ đưa một phần danh sách vật phẩm đấu giá cho ta.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Lần này, cũng tương tự như lần đấu giá trước, bổ sung thêm một, hai kiện ma cụ cao cấp, những thứ khác thì để ta suy nghĩ một chút.

Ma cụ cao cấp, đây là một sự cám dỗ tuyệt đối đối với hầu hết cường giả.

Được.

Nguyệt Thấm Lan đáp ứng, quay đầu nhìn về phía Ly Nguyệt, ưu nhã nói:

- Ly Nguyệt, ngươi phái người đi hỏi thăm tin tức và tìm hiểu về các thế lực, quý tộc và phú thương ở xung quanh đây.

- Cứ giao cho ta.

Ly Nguyệt nghiêm túc gật đầu.

- Ngươi làm việc là ta yên tâm rồi.

Mục Lương mỉm cười nói.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lấp lóe, trong lòng tràn đầy vui sướng.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía tiểu hầu gái, hỏi:

- Phi nhan có truyền tin tức gì về không?

Vệ Ấu Lan thanh thúy nói:

- Xế chiều hôm nay có tin nhắn gửi lại, nói rằng các cô ấy đã an toàn đến thành Bắc Hải và chia ra hành động.

Sau khi phi thuyền vận chuyển đến đất liền, Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan tách ra hành động, đi về các hướng khác nhau cùng với phi thuyền vận chuyển.

- An toàn là tốt rồi.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy trong lòng cũng bớt lo lắng hơn.

Nửa giờ sau bữa tối kết thúc, Mục Lương lại lao đầu vào phòng làm việc, bắt đầu chế tạo Máy Quay Phim.

……….

Hừng đông, Mục Lương đi ra từ phòng làm việc, lại là một đêm bận rộn không ngủ.

- A ha ~~~

Anh duỗi eo, bận rộn suốt cả đêm mà Máy Quay Phim chỉ mới hoàn thành phần ngoài.

Bạn cần đăng nhập để bình luận