Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1600: Thật Nhiều Quy Tắc

Oa ~~~

Các dân chúng nhìn lên, thấy được phi thuyền vận chuyển trên không đang nhanh chóng bay tới, mọi người lập tức xôn xao.

- Đó là cái gì?

Dân chúng ngạc thốt lên.

- Là ma cụ phi hành!

- Thật sự là ma cụ phi hành, chẳng lẽ là của thành Huyền Vũ sao?

Các dân chúng kinh ngạc thốt lên liên tục, giống như là gặp được thứ gì đó khó mà tin nổi.

Phi thuyền vận chuyển đi tới không trung cửa số một, xoay quanh một vòng rồi chậm rãi hạ xuống trong ánh mắt khiếp sợ và ngạc nhiên của dân chúng, cuối cùng dừng trước mặt Cầm Vũ.

Cửa khoang thuyền mở ra, Mục Lương, Ly Nguyệt và những người khác bước ra.

Lần này, Nguyệt Thấm Lan không có che mặt, rất tự nhiên xuất hiện trước mặt dân chúng thành Tát Luận.

- Thành chủ đại nhân.

Cầm Vũ đi lên trước, cung kính giơ tay chào.

- Ừ.

Mục Lương gật đầu ra hiệu.

Đông đông đông ~~~

Lúc này, bên trong Tiểu Thành truyền ra tiếng chuông du dương, tổng cộng vang lên chín lần rồi lắng lại.

- Có thể bắt đầu.

Nguyệt Thấm Lan nhắc nhở.

- Ừ.

Mục Lương cất bước đi lên trước, Bối Vi Nhân đã phân phó người buộc một sợi dây lụa màu đỏ tại cửa số một.

- Thành chủ đại nhân, mời ngài cắt băng.

Thành Phòng Quân đưa kéo tới.

Mục Lương cầm kéo lên và dứt khoát cắt dây lụa treo tại cửa số một.

- Mở cửa.

Cầm Vũ hô to.

Ầm ầm...

Mặt đất nhẹ nhàng chấn động, cánh cửa dày nặng chậm chạp mở ra, lộ ra hoàn cảnh bên trong.

Ngay khi cánh cổng được mở ra, đám đông vây xem đều duỗi dài cổ, cố gắng xem bên trong cánh cửa có gì.

- Đường đi thật sạch sẽ.

Có người cảm thán một tiếng.

- Đi vào thôi.

Mục Lương quay đầu bình tĩnh nói.

Cầm Vũ gật đầu, đưa tay ra hiệu:

- Thu đội.

Thành Phòng Quân yên lặng xoay người và xếp thành một hàng trở lại trước mặt Cầm Vũ, không ngăn cản dân chúng vây xem nữa.

Cùng lúc đó, những cổng khác của Tiểu Thành đều đồng thời mở ra, chính thức mở ra với bên ngoài.

- Chúng ta có thể tiến vào sao?

Có người dạn dĩ lớn tiếng hỏi.

Nguyệt Thấm Lan xoay người lại, bình tĩnh đáp:

- Đương nhiên, nhưng khi đi vào phải tuân thủ pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ, xin nhớ kỹ điểm này.

- Trên tường có khắc pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ, không biết có thể nhìn một lần, sau đó lựa chọn nên vào hay không?!

Cô đưa tay ra hiệu vách tường bên cạnh cổng ra vào số một, để lại một câu nói, sau đó xoay người rời đi cùng Mục Lương và những người khác.

……………..

Trong thành Tát Luận, xe thú của vương thất lao vùn vụt trên đường phố.

Trong xe, Bạch Sương hưng phấn hô hào:

- Cha, nhanh hơn một chút nữa đi.

- Sương Nhi, đã quá nhanh rồi.

Quốc vương nghiêm túc nói.

Hôm nay là ngày Tiểu Thành mở ra với bên ngoài, sáng sớm Bạch Sương đã rửa mặt và mặc áo mới, cô muốn đi dạo chơi cùng với cha mình.

Hai người anh trai của cô cũng đi theo, Mai Đặc và Khải Tân Tư.

- Lại nhanh nữa thì xe thú sẽ ngã.

Khải Tân Tư trầm giọng nói.

- Tốt thôi... Tại sao bây giờ còn chưa đến nữa chứ?

Bạch Sương ghé vào trên cửa sổ, bĩu môi nhìn người đi đường bên ngoài.

Quốc vương nói với giọng điệu hòa ái:

- Sương Nhi, kiên nhẫn một chút, Tiểu Thành kia cũng sẽ không mọc chân chạy mất.

- Vậy thì chưa chắc, lấy thực lực của Mục Lương thì chuyển Tiểu Thành đi là chuyện dễ như trở bàn tay.

Trong mắt Bạch Sương lộ ra tia nhớ lại.

Trong lúc diễn ra Thủy triều Hư Quỷ, Mục Lương đã dùng đất đá ngưng tụ ra người khổng lồ, kích cỡ không thua kém Tiểu Thành.

Quốc vương và hai con trai liếc nhau, trong lòng càng ngày càng kiêng kị Mục Lương.

Hơn mười phút sau, xe thú đến gần cổng ra vào số 2.

Ở cổng số hai cũng tụ tập rất nhiều dân chúng thành Tát Luận, mọi người đang quan sát pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ được khắc trên tường.

- Chúng ta có cần đến đó xem không?

Khải Tân Tư quay đầu hỏi.

Bạch Sương phất tay, hồn nhiên nói:

- Không cần, ta biết pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ là gì, đi vào là được rồi.

- Vậy thì đi vào thôi.

Quốc vương gật đầu ra hiệu.

Thú Một Sừng kéo xe vào cửa số hai, Thành Phòng Quân không có ngăn cản, bọn họ thuận lợi tiến vào trong thành.

Sau khi tiến vào Thành Trong Thành, lọt vào trong tầm mắt mọi người là đường đi rộng lớn, hai bên đường trồng đầy cây xanh và hoa tươi, trong không khí còn có hương hoa nhàn nhạt.

So sánh với thành Tát Luận thì có thể nói là một trời một vực, dĩ nhiên, thành Tát Luận là vực.

- Chúng ta đi xuống đi.

Bạch Sương đề nghị.

- Được rồi.

Quốc vương cưng chiều gật đầu.

Xe thú đậu ở ven đường, bọn người Bạch Sương bước xuống xe, nhóm Kỵ Sĩ đi theo bảo hộ bốn cha con ở bên trong.

- Ở đây không thể tùy tiện đậu xe!

Cách đó không xa có người hô to.

Cộp cộp cộp ~~~

Tuần cảnh Tiểu Thành bước nhanh tới trước, nghiêm túc nói:

- Xe thú phải dừng ở bãi đỗ xe, không được chắn lối đi.

- Ngươi biết chúng ta là ai không?

Khải Tân Tư cau mày, bất mãn nhìn về phía tuần cảnh.

Tuần cảnh nghiêm túc nói:

- Mặc kệ các ngươi là ai, xe thú không thể đậu lung tung, trong quy định giao thông đã quy định.

- Anh cả, không được gây sự.

Bạch Sương kéo lại ống tay áo của anh trai, nhìn về phía tuần cảnh, lạnh nhạt hỏi:

- Bãi đỗ xe ở nơi nào?

- Ở ngay bên kia.

Tuần cảnh âm thầm thở phào một hơi, đưa tay ra hiệu bãi đỗ xe cách đó không xa.

Hắn là tuần cảnh mới, hôm nay là ngày đầu tiên đi tuần tra, trong lòng rất là khẩn trương.

Bạch Sương quay đầu nhìn qua, bãi đỗ xe là một mảnh đất trống lớn, trên mặt đất có vẽ từng đường thẳng màu trắng.

- Ta đã biết.

Cô gật đầu, chỉ huy người đánh xe điều khiển xe thú chạy tới bãi đỗ xe.

- Cám ơn đã phối hợp.

Tuần cảnh giơ tay chào theo kiểu nhà binh rồi xoay người rời đi.

Hắn vừa đi chưa được mấy bước thì lại thấy một người muốn cởi quần đại tiện ở ven đường, sắc mặt hắn lập tức biến đổi.

Tuần cảnh vội vàng cầm gậy cảnh sát chạy tới, vừa chạy vừa hô:

- Mau mặc quần vào, ở đây cấm phóng uế bừa bãi, ai vi phạm sẽ bị phạt tiền!

- A, vậy ta phải đi nơi nào?

Người đàn ông kéo quần lên, mặt đỏ bừng nhìn về phía tuần cảnh.

Tiếng gọi của tuần cảnh thu hút rất nhiều người vây xem, mọi người chỉ chỉ chỏ chỏ về phía người đàn ông kia.

- Đi nhà vệ sinh, chính là trong căn phòng nhỏ bên đường.

Tuần cảnh đen mặt nói.

Người đàn ông quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy được vài căn phòng nhỏ ở ven đường, phía trên có treo biển nhắc nhở.

Tuần cảnh nghiêm túc khiển trách:

- Sau này đi vệ sinh chỉ có thể giải quyết ở bên trong, tiểu bậy ngoài đường đó là chuyện chỉ có ma thú mới có thể làm.

- Vâng vâng vâng, ta biết rồi.

Người đàn ông đỏ mặt cúi đầu xuống, ngón chân sắp moi thủng đế giày.

…………….

Niên Kia Đánh Cắp Rồi

- Mau đi đi.

Tuần cảnh đen mặt nói.

Người đàn ông âm thầm thở phào, kéo quần lên rồi vội vàng chạy tới nhà vệ sinh, xem ra sắp nhịn không nổi rồi.

Phụt ~~~

- A!

Trước cửa nhà vệ sinh, người đàn ông bỗng dưng la lên một tiếng thảm thiết.

Hắn quay đầu u oán nhìn về phía tuần cảnh, chỉ còn cách nhà vệ sinh hai bước.

-....

Tuần cảnh co giật khóe miệng, kém chút nữa là bật cười thành tiếng, tốt bụng nhắc nhở:

- Khu Buôn Bán có cửa hàng Vải Và Trang Phục, ngươi có thể đi xem một chút.

Khu Buôn Bán đã mở cửa với bên ngoài, rất nhiều cửa hàng đã bắt đầu buôn bán.

Bạn cần đăng nhập để bình luận