Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1723: Không Đâu, Nếu Ta Muốn Đánh Mặt Của Ngươi Thì Không Cần Phải Làm Như Vậy



- Không, chắc là không phải.

Kỵ Sĩ trưởng tỉnh táo lại.

Hắn lắc đầu phân tích:

- Nếu như là tiến đánh hoàng cung thì đối phương có thể trực tiếp tiến vào mà không phải chỉ phóng thích uy áp khí thế, ít nhất thì ta không có nghe thấy tiếng đánh nhau bên ngoài, đối phương là đang thị uy với chúng ta.

- Hừ, ta muốn nhìn là kẻ nào to gan như vậy.

Quốc vương Lan Lư Ba tức giận nói rồi sải bước ra ngoài.

Cứ mỗi một bước thì lớp mỡ trên người hắn đều thu lại và gồ lên, sau khi rời đi đại điện nghị sự thì thân hình của hắn đã trở nên to lớn và vạm vỡ.

Công tước và Kỵ Sĩ trưởng liếc nhau, hiểu rõ quốc vương Lan Lư Ba đang tức giận, hơn nữa cảm thấy kiêng kị với kẻ khiêu khích ở bên ngoài, nếu không thì hắn ta sẽ không huy động khí huyết toàn thân khiến dáng người phát sinh biến hóa như vậy.

………

Bên ngoài tường cao hoàng cung thành Y Lê, Mục Lương đứng chắp tay sau lưng, chờ đợi với ánh mắt bình tĩnh.

- Quốc vương Lan Lư Ba thật sự sẽ đích thân tới sao?

Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt màu bạc, thần sắc nghiêm túc nhìn về phía cổng chính hoàng cung.

- Chắc là vậy.

Mễ Á nói khẽ.

- Đừng nóng vội, chờ thêm một chút đi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Anh nhìn về phía cổng chính hoàng cung, bốn tên Kỵ Sĩ nằm la liệt trên mặt đất bởi uy áp khí thế vừa rồi, bộ giáp trên người bọn họ khiến anh chú ý.

Đó là một bộ áo giáp màu xám tro bao phủ toàn thân, bên trên dày đặc những đường vân màu tím bất quy tắc.

Mục Lương nhìn mấy lần và cất bước đi lên trước, vươn tay cởi một chiếc mũ giáp dưới ánh mắt hoảng sợ của đám Kỵ Sĩ.

Tên Kỵ Sĩ kia ngừng thở, kém chút nữa sợ hãi ngất xỉu, chỉ biết trợn tròn mắt nhìn Mục Lương, không dám thốt ra một câu oán giận nào.

Anh không thèm nhìn đối phương một cái, chỉ tập trung nhìn vào chiếc mũ giáp màu xám tro, những đường vân màu tím phía trên khiến cho màu xám tro bớt đơn điệu hơn rất nhiều.

Anh ước lượng trọng lượng của mũ giáp bằng tay và phát hiện nó rất nhẹ, mặc dù được làm bằng kim loại nhưng nó nhẹ như một cây củi khô.

Mục Lương nói khẽ:

- Đây chính là Thép Tím.

- Đây chính là Thép Tím à, nhìn thật đẹp mắt.

Ly Nguyệt dò xét mũ giáp.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừ, trọng lượng rất nhẹ, còn nhẹ hơn cả lưu ly cùng kích cỡ.

- Vậy độ cứng như thế nào?

Mễ Á tò mò hỏi.

- Ta thử xem.

Mục Lương nói và bàn tay bắt đầu dùng sức, nhẹ nhàng bóp mũ giáp co lại ba phần, để lại năm dấu tay thật sâu.

Hai mắt hắn sáng ngời, ngạc nhiên nói:

- Chỉ kém hơn lưu ly một chút thôi, nếu như rèn thêm vài lần thì chắc có thể tương đương với lưu ly rồi.

Anh có thể nhận ra chiếc mũ giáp trong tay sử dụng Thép Tím chưa qua tinh rèn, tức là nó vẫn còn chứa một số tạp chất, độ cứng vẫn chưa đạt đến giá trị cao nhất.

Nhưng ngay cả như vậy thì độ cứng của mũ giáp đã gần bằng độ cứng của linh khí sơ cấp.

Mễ Á lắc đầu nói:

- Muốn độ cứng bằng lưu ly thì phải rèn nhiều lần, như vậy quá phiền toái, còn không bằng sử dụng lưu ly.

- Không, xét về một phương diện khác thì Thép Tím tốt hơn lưu ly rất nhiều, nó thích hợp dùng để chế tạo thành khôi giáp hay vũ khí hơn.

Mục Lương lắc đầu phủ nhận.

- Ngươi nói vậy là sao?

Mễ Á không hiểu hỏi.

- Ngươi đừng quên Thép Tím là tài liệu ma lực, chúng ta có thể khắc ma pháp trận ở trên bề mặt, đây là điểm mà lưu ly không làm được.

Mục Lương lật tay một cái, thu lại mũ giáp vào trong không gian tùy thân.

Anh chắp tay sau lưng, tiếp tục nói:

- Hơn nữa Thép Tím nhẹ hơn lưu ly, độ dẻo cũng tốt hơn, nếu như có thể dùng nó để khắc hoạ ma pháp trận thì sẽ không thua kém khôi giáp chế tạo từ tài liệu hung thú.

Mễ Á thanh thúy nói:

- Nghe ngươi nói như vậy ta cảm thấy thứ này hình như tốt hơn thật.

- Vậy thì phải nghĩ biện pháp mua được Thép Tím.

Ly Nguyệt nhìn về phía Mục Lương.

- Đừng nóng vội, chúng ta sẽ thương lượng với bọn hắn.

Mục Lương nói rồi ngước mắt nhìn về phía tường cao, bên trong có người đang chạy nhanh đến, bình tĩnh lên tiếng:

- Tới rồi.

Mễ Á và Ly Nguyệt nghe vậy chấn động tinh thần, tay đặt tay lên nỏ quân dụng đeo bên hông.

Cộp cộp cộp ~~~

- Kẻ nào to gan làm loạn ở trong vương cung!

Một tiếng rống giận dữ và hùng hậu vang lên.

- Đó là giọng của bệ hạ!

Bốn tên Kỵ Sĩ nằm liệt trên mặt đất kinh ngạc thốt lên.

Mục Lương nhìn về phía phát ra âm thanh, quốc vương Lan Lư Ba toàn thân đều là khối cơ dậm chân đi tới, trên mặt mang đầy vẻ giận dữ, sau lưng là Kỵ Sĩ trưởng, công tước và một đám hầu tước.

- Bệ hạ, chính là bọn hắn!

Tên Kỵ Sĩ bị gỡ mũ giáp đưa tay chỉ về phía Mục Lương.

Anh rũ mắt liếc tên Kỵ Sĩ kia một cái, tuy rằng ánh mắt bình tĩnh nhưng lại giống như một chiếc búa tạ đập vào đầu đối phương.

- A ~~~

Tên Kỵ Sĩ kia đột nhiên thét lên thảm thiết, sau đó lập tức trợn trắng mắt bất tỉnh.

Tròng mắt của quốc vương Lan Lư Ba hơi co rụt lại, bước chân khựng lại, lạnh giọng hỏi:

- Các hạ là ai?

- Mục Lương, thành chủ thành Huyền Vũ.

Mục Lương bình tĩnh trả lời.

- Thành chủ thành Huyền Vũ?

Quốc vương Lan Lư Ba nhíu mày, tên thành này có chút quen thuộc.

Công tước Mạch Tang hạ giọng nói:

- Bệ hạ, những tay thương nhân tới mua Thép Tím có nhắc đến thành Huyền Vũ, nghe nói đó là một nơi thần kỳ.

Quốc vương Lan Lư Ba hừ lạnh một tiếng, nói:

- Hừ, chưa từng nghe qua.

Công tước Mạch Tang thức thời ngậm miệng lại, hắn cũng chỉ biết tên thành Huyền Vũ trong lúc nói chuyện phiếm với các thương nhân mà thôi, còn lại hắn hoàn toàn mù tịt.

Quốc vương Lan Lư Ba nhìn về phía Mục Lương, nói với giọng âm u và lạnh lẽo:

- Các hạ đi quá xa rồi, tự tiện đi vào hoàng cung, chẳng lẽ là không coi ta ra gì sao?

Ly Nguyệt tiến lên một bước, giải thích với giọng điệu không phách lối cũng không tự ti:

- Mạo muội quấy rầy, nhưng chính Kỵ Sĩ canh cổng của bệ hạ không đồng ý đi truyền lời giúp chúng ta, vì vậy đại nhân nhà ta chỉ có thể thông báo bằng cách này.

Quốc vương Lan Lư Ba nghe vậy nhìn về phía ba tên Kỵ Sĩ canh gác vẫn còn tỉnh táo kia, ánh mắt của bọn hắn né tránh, lộ ra dáng vẻ có chuyện không dám nói.

Ánh mắt của quốc vương trở nên ngưng trọng, khuôn mặt hắn âm trầm nói:

- Hừ, cho dù là như vậy thì các hạ cũng không nên làm thế.

- Thực sự xin lỗi.

Khóe môi của Mục Lương hơi nhếch lên, thành ý gần như không có.

Quốc vương Lan Lư Ba thấy vậy cũng không vui, hắn không muốn bỏ qua chuyện này, nói:

- Hành động trước đó của các hạ là muốn đánh vào mặt của Lan Lư Ba ta.

- Không đâu, nếu ta muốn đánh mặt của ngươi thì không cần phải làm như vậy.

Mục Lương nhấn mạnh từng chữ.

-...

Ly Nguyệt và Mễ Á liếc nhau, trong mắt lộ ra thần sắc cổ quái, chẳng lẽ Mục Lương muốn chọc giận quốc vương Lan Lư Ba tức chết sao?

- Ngươi đang khiêu khích ta à?

Lan Lư Ba tức giận trợn to hai mắt, khí thế cấp 9 bùng nổ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận