Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1755: Đi Theo Ta, Ta Mang Các Ngươi Đến Khu Trung Ương



- Ngươi không cần kinh ngạc như vậy, Mục Lương nói rất rõ ràng, ta không có cơ hội để lựa chọn.

Tô Lâm Y Tư thở dài nói.

Nếu hợp tác với thành Huyền Vũ thì việc báo thù sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cô còn có thể đoạt lại vương vị.

Mặc dù sẽ mất đi một khu mỏ quặng Thép Tím nhưng vẫn tốt hơn việc trốn đông trốn tây như bây giờ.

- Ta chỉ kinh ngạc là điện hạ có thể làm ra quyết định nhanh như vậy.

Trương thúc cười khổ nói.

Lão cho rằng Tô Lâm Y Tư sẽ phải cân nhắc khoảng mười ngày nửa tháng, lại không ngờ cô bé chỉ cần hai ngày mà thôi.

- Ta không ngốc.

Tô Lâm Y Tư bĩu môi.

Trương thúc nói với giọng ôn hòa:

- Vậy ngày mai chúng ta đi gặp Mục Lương để đàm phán sao?

- Ừ.

Tô Lâm Y Tư gật đầu.

Cô nhớ lại ma cụ phi hành cực lớn mà mình nhìn thấy lúc ban ngày, các thuộc hạ đi tìm hiểu tin tức và đã xác định ma cụ phi hành kia chính là của thành Huyền Vũ.

- Nếu ta cũng có một chiếc ma cụ phi hành như thế thì quá tốt rồi.

Cô nhẹ giọng lẩm bẩm.

Trương thúc ôn hòa nói:

- Khi nào điện hạ trở thành quốc vương thì có thể nghĩ biện pháp mua một chiếc.

- Chuyện đó để tính sau đi.

Tô Lâm Y Tư lấy lại tinh thần, tiếp tục chuyên tâm nướng khoai lang.

………

Trời mờ sáng, bên trong khu mỏ quặng Thép Tím.

Tô Lâm Y Tư và Trương thúc bước ra quặng mỏ, hai người nắm chặt áo choàng đen trên người, quyết định rời núi.

Hôm nay, bọn họ muốn đi thành Huyền Vũ, tìm Mục Lương nói chuyện hợp tác.

Hai người rời đi khu mỏ quặng để vào thành Y Lê, mướn một chiếc xe thú chạy tới bờ biển.

Cộp cộp cộp ~~~

Xe thú vòng qua nội thành, tiếp tục lao vùn vụt về phía bờ biển.

Cót két ~~~

Tô Lâm Y Tư mở cửa sổ xe và nhìn về phía Nội Thành.

Trương thúc nghiêm túc nói:

- Tiểu thư, chúng ta sẽ trở về Nội Thành.

Xa phu tò mò hỏi một câu:

- Hai vị là quý tộc ở Nội Thành à?

- Ừ.

Trương thúc đáp có lệ một câu.

- Vậy các ngươi biết nguyên nhân hôm qua quốc vương đại chiến Ma Pháp Sư hệ Lôi sao?

Người đánh xe tò mò hỏi.

- Cái gì, quốc vương đại chiến Ma Pháp Sư hệ Lôi?

Tô Lâm Y Tư kinh ngạc hỏi.

Người đánh xe cũng cảm thấy kinh ngạc:

- Đúng vậy, chẳng lẽ các ngươi không biết sao?

- Không biết, mau nói cho chúng ta.

Trương thúc lấy ra một ngân tệ rồi âm thầm đưa cho hắn.

Hôm qua, lúc bọn họ nhìn thấy phi thuyền vận chuyển thì đã trở lại quặng mỏ, hoàn toàn không biết chuyện xảy ra phía sau.

- Được rồi!

Người đánh xe nhếch miệng thu hồi ngân tệ, bắt đầu kể lại chuyện ngày hôm qua.

- Hôm qua trên bầu trời xuất hiện một chiếc thuyền biết bay, nó cả gan bay ngang qua không trung thành Y Lê. Chuyện này chọc giận quốc vương, cho nên ngài ấy bay lên đánh nhau với Ma Pháp Sư hệ Lôi kia...

- Vậy ai thắng?

Tô Lâm Y Tư truy hỏi.

- Hai bên bất phân thắng bại, nhưng bệ hạ không có chiếm thượng phong, bị Ma Pháp Sư hệ Lôi đè một đầu, sau đó một người khác tới thì cuộc chiến mới ngừng lại.

Người đánh xe tiếp tục nói.

- Quá mạnh!

Con ngươi của Tô Lâm Y Tư co rụt, người có thể đè đánh quốc vương Lan Lư Ba thì thực lực yếu nhất cũng là Ma Pháp Sư cấp 9.

Trương thúc hỏi với sắc mặt nghiêm túc:

- Vậy người tới sau kia là ai?

- Cái này thì ta không rõ lắm, chắc là người của thành Huyền Vũ, nhưng ta nghe thấy được lời của người đó.

Hắn ta cười hì hì nói.

- Ngươi mau nói đi.

Tô Lâm Y Tư vội vã thúc giục.

Hắn ta hắng giọng một cái, bắt chước giọng điệu của Mục Lương:

- Mười viên tinh thạch ma thú cấp 8, đưa đến thành Huyền Vũ trước ngày mai.

- Thành Huyền Vũ!

Trương thúc và Tô Lâm Y Tư liếc nhau, trong đầu không hẹn mà cùng hiện lên một người.

- Mục Lương.

Tô Lâm Y Tư nhẹ giọng lẩm bẩm.

Người xuất hiện sau cùng kia rất có khả năng chính là thành chủ thành Huyền Vũ.

- Tối nay chúng ta hỏi hắn một chút.

Trương thúc thấp giọng nói.

Người đánh xe còn mãi luyên thuyên, dùng ngôn ngữ miêu tả trận chiến trên không ngày hôm qua.

Tô Lâm Y Tư nghe say sưa, trong đầu tưởng tượng ra một hồi đại chiến.

Khi xe thú đến bờ biển thì xa phu vẫn chưa kể xong, trên mặt lộ ra vẻ chưa thỏa mãn, ước gì có thể lôi kéo Tô Lâm Y Tư và Trương thúc lại nói tiếp một, hai tiếng nữa.

Sau khi bước xuống xe thú, Tô Lâm Y Tư và Trương thúc ngồi trên thuyền nhỏ chèo về phía Rùa Đen xa xa.

Ven đường còn có thể thấy rất nhiều thuyền nhỏ khác, tất cả đều là quý tộc và thương nhân, ai nấy đều đi về phía thành Huyền Vũ.

Sau khi đến bến cảng thành Huyền Vũ, hai người không thể tiếp tục che chắn diện mạo nữa, vì để phòng ngừa bị người có ý đồ chú ý tới, cả hai đành phải trà trộn vào trong đám đông để tiến vào Phố Buôn Bán thành Huyền Vũ.

Sau khi bước vào Phố Buôn Bán, hai người đi ăn mì chua cay trước, sau đó uống hai ly trà sữa rồi mới đến Trân Bảo Lâu.

Nhưng khi cả hai vào Trân Bảo Lâu thì lại được công nhân viên thông báo rằng Hồ Tiên vẫn chưa tới.

- Hai vị ngồi chờ một chút, ta sẽ đi báo cho khu Trung Ương.

Nhân viên bán hàng lễ phép nói.

Hôm qua, cô đã thấy Tô Lâm Y Tư và Trương thúc đi từ lầu hai xuống, cho nên không dám thất lễ.

Cộp cộp cộp ~~~

Nữ nhân viên nhanh chóng đi lên lầu hai.

Tô Lâm Y Tư và Trương thúc nhàm chán đi dạo Trân Bảo Lâu một vòng, sau đó thấy được rất nhiều đồ tốt khiến hai người động tâm.

Lò nướng, tủ lạnh, ấm nấu nước nóng, Máy Phát Nhạc, v.v… không có thứ nào là không hấp dẫn bọn họ.

Hai người sờ soạng ví tiền xẹp lép của mình, chỉ có thể tiếc nuối dời mắt sang chỗ khác.

Cộp cộp cộp ~~~

Nhân viên bán hàng đi xuống lầu hai và đứng trước mặt hai người, mỉm cười nói:

- Hai vị, thành chủ đại nhân mời các ngươi đến thăm khu Trung Ương.

- Khu Trung Ương? Nó nằm ở nơi nào?

Trương thúc kinh ngạc hỏi.

- Nó ở trong Nội Thành, sẽ có người mang các ngươi đi vào, xin đợi một chút.

Nhân viên này lễ phép nói.

- Tốt thôi.

Tô Lâm Y Tư chậm rãi gật đầu.

Mười phút sau, Lan Đế với đôi mắt màu nâu đi vào Trân Bảo Lâu.

- Ai là Tô Lâm Y Tư?

Cô hô to hỏi.

- Là ta.

Tô Lâm Y Tư tiến lên trước hai bước.

Lan Đế quan sát cô ấy, gật đầu nói:

- Đi theo ta, ta mang các ngươi đến khu Trung Ương.

- Được, cảm ơn.

Tô Lâm Y Tư và Trương thúc vội vàng đi theo.

Ba người đi đến Úng Thành, khi đi qua Trung tâm Huyền Vũ cao vút thì Tô Lâm Y Tư và Trương thúc đều nhìn không chớp mắt.

Lan Đế nhắc nhở:

- Khi nào rời đi thì hai vị có thể vào đó dạo chơi, còn bây giờ chúng ta cần phải đến khu Trung Ương trước, đừng để thành chủ đại nhân đợi lâu.

- Được.

Tô Lâm Y Tư không có dị nghị, chỉ là tầm mắt vẫn luôn cẩn thận dò xét Trung tâm Huyền Vũ cao ngất ngưởng kia.

Ba người băng qua Úng Thành, chính thức đi vào Ngoại Thành thành Huyền Vũ, không khí tươi mát lập tức ập vào mặt.

- Ở đây thật sạch sẽ.

Tô Lâm Y Tư thán phục liên tục.

Cô hoàn toàn không ngờ trên lưng Tiểu Huyền Vũ lại có một không gian bát ngát như thế, không hề thua kém thành Y Lê.

Bạn cần đăng nhập để bình luận