Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1347: Tại Sao Vừa Đến Thành Huyền Vũ Thì Đã Bị Kinh Bỉ?



- Các hạ hãy đợi một lát, ta thông báo một tiếng.

Cảnh Vệ ngầm hiểu, quay người đến Phòng liên lạc của Sơn Hải Quan, thông báo chuyện của Long chủ cho Cung điện ở khu vực Trung Ương.

Hai tay của Long chủ chắp ở sau lưng, tiếp tục quan sát vết tích ở trên tường thành.

- Có nhiều Hư Quỷ tấn công thành Huyền Vũ không?

Long cốc chủ tò mò hỏi.

Đại An Ti hỏi ngược lại:

- Chỉ tấn công Sơn Hải Quan không thôi thì đã có ba mươi mấy làn sóng Hư Quỷ, Hư Quỷ từ cấp chín đến cấp mười một đều có, ngươi cảm thấy thế nào?

-....

Long chủ há hốc miệng, trên khuôn mặt lão tràn đầy chấn động.

Phải biết rằng, tấn công Long cốc cũng chỉ có năm làn sóng Hư Quỷ, hơn nữa vận khí tốt, không có Hư Quỷ cấp chín xuất hiện.

Trong lòng của Long chủ chấn động, Hư Quỷ cấp mười một cũng đã xuất hiện rồi, mà thành Huyền Vũ vẫn còn tồn tại, rốt cuộc thì thành Huyền Vũ mạnh bao nhiêu chứ?

Đạp đạp đạp~

Vệ Cảnh đã quay lại, giọng nói bình tĩnh:

- Các hạ, thành chủ đại nhân cho mời.

- Ừm.

Long chủ lên tiếng, cất bước đi theo Vệ Cảnh vào trong Sơn Hải Quan.

Hống hống hống~

Long Vương gầm nhẹ, cũng muốn đi vào thành Huyền Vũ.

- Nó có thể vào không?

Bước chân của Long chủ dừng lại.

Vệ Cảnh lắc đầu, khuôn mặt hắn nghiêm túc nói:

- Không được, chưa có sự cho phép của thành chủ đại nhân, thành Huyền Vũ cấm bay trên không.

-... Được.

Long chủ bĩu môi, quay đầu lại hạ lệnh cho Long Vương, kêu nó đợi ở trước Sơn Hải Quan.

Hống hống hống~

Long Vương gầm nhẹ, mặc dù không muốn, nhưng cũng ngoan ngoãn bò yên tại chỗ, đôi mắt to lớn nhìn chằm chằm vào Thành Phòng Quân. Trên khuôn mặt của nhóm Thành Phòng Quân không có cảm xúc gì, dù sao thì cũng đã gặp qua linh thú cấp cao rồi, dù là Long Vương thì cũng không thể doạ được bọn họ.

Long chủ đi đến Phố Buôn Bán, nhìn thấy đường phố và cửa hàng hoàn hảo không có một chút tổn hại nào, trong lòng không nhịn được cảm thấy nghi ngờ, Hư Quỷ vẫn chưa vào thành.

Lão không nhịn được tò mò, mở miệng hỏi vấn đề ở trong lòng.

Vệ Cảnh lắc đầu, cảm thán nói:

- Không phải, Hư Quỷ vào thành rồi, nhưng rất nhanh thì đã bị dọn dẹp sạch sẽ, không gây ra tổn thất quá lớn.

Mấy tin tức này cũng không phải là cơ mật, vậy nên cũng không có gì phải giấu giếm.

Trong lòng của Long chủ chấn động, chỉ cảm thấy thành Huyền Vũ quá mạnh, nên mới có kết quả như vậy. Không lâu sau đó, hai người đi xe ngựa khu Trung Ương ở Úng thành, đi thẳng đến Nội thành.

Trên đường, Long chủ nhìn ra phong cảnh bên ngoài cửa sổ, cây xanh ở bên đường trước sau đều tràn đầy sức sống, không nhìn ra vết tích đã từng bị Hư Quỷ phá huỷ.

- Không so sánh nữa.

Long chủ không nhịn được mà cảm thán một tiếng. Vệ Cảnh nhìn qua lão, không trả lời.

Lúc xe ngựa đi gần đến Nội thành, Long cốc chủ để ý đến ven đường đang trải đường ray, không nhịn được mà nhìn nhiều hơn mấy lần.

- Đây là đang làm cái gì?

Long cốc chủ tò mò hỏi.

- Đặt đường ray xe lửa.

Vệ Cảnh thuận miệng lên tiếng.

-....

Khoé mắt của Long chủ giật giật, đen mặt hỏi:

- Đường ray xe lửa là cái gì?

- Ta cũng không biết.

Vệ Cảnh nhún vai, khuôn mặt 'ngươi đừng hỏi ta, có hỏi thì ta cũng không nói'. Trong lòng Long chủ bực bội, tại sao vừa đến thành Huyền Vũ thì đã bị khinh bỉ?

Khuôn mặt của Vệ Cảnh thì không giải thích được, hắn thật sự không biết xe lửa là cái gì, chỉ biết là sau khi hoàn thành đường ray xe lửa thì từ trong thành đến Phố Buôn Bán sẽ nhanh hơn rất nhiều.

Không lâu sau đó, xe ngựa chạy vào Nội thành, tốc độ trở nên chậm xuống. Lúc đến khu Trung Ương, chuông của Huyền Vũ vừa đúng lúc bị gõ lên.

Đông đông đông~

Chuông Huyền Vũ vang mười hai tiếng, mười hai giờ trưa.

- Vào lúc này, chắc là Thành chủ đại nhân đang dùng cơm.

Vệ Cảnh nói thầm một câu. Hắn đã nghe con nói qua, mười hai giờ là thời gian dùng cơm của Cung điện.

- Đi thôi.

Vệ Cảnh xuống xe ngựa, biểu thị ý định với hộ vệ Trung Ương, dẫn theo Long chủ đi vào bên trong.

Long chủ quan sát hoàn cảnh của khu Trung Ương, xác nhận triều Hư Quỷ không tạo thành trọng thương đối với thành Huyền Vũ, trong lòng càng thêm không dám đắc tội với Mục Lương.

…………

Thang vận chuyển dừng ở tầng tám khu Trung Ương, Vệ Cảnh dẫn Long chủ ra thang vận chuyển, cất bước đi về hướng Cung điện.

Trước cửa cung điện, Vệ Ấu Lan tính toán thời gian đã đợi sẵn ở cửa.

- Cha.

Vệ Ấu Lan lộ ra một nụ cười ngọt ngào về phía Vệ Cảnh.

Khuôn mặt vốn dĩ đang đờ đẫn của Vệ Cảnh lộ ra nụ cười, dịu dàng nói:

- Mấy ngày không gặp, hình như lại cao hơn rồi.

- Có sao?

Vệ Ấu Lan sờ sờ đầu, giơ tay lên so chiều cao của mình với Vệ Cảnh.

- Có, ta vừa nhìn là đã nhận ra rồi.

Vệ Cảnh giơ tay dịu nhàng xoa đầu con gái. Đôi mắt của Long chủ nhìn thấy, cũng không thúc giục.

Khuôn mặt của Vệ Ấu Lan đỏ hồng, âm thanh ngây thơ nói:

- Cha, hãy đến phòng tiếp khách trước đi, thành chủ đại nhân vẫn còn đang dùng cơm, nửa tiếng sau mới kết thúc.

- Được.

Vệ Cảnh gật đầu.

- Long chủ các hạ, đi theo ta.

Vệ Ấu Lan nhìn về phía Long chủ, xoay người đi vào cung điện.

- Ừm.

Long chủ mơ màng 'ừm' một tiếng, cùng đi theo vào cung điện.

Long chủ ở lại phòng tiếp khách, tiểu hầu gái bưng bánh ngọt và trà đến.

Khuôn mặt của lão mới dễ nhìn hơn một chút, một miếng bánh ngọt một ngụm trà nóng, cũng không buồn chán. Vệ Ấu Lan và Vệ Cảnh ở bên ngoài phòng khách nhỏ tiếng trò chuyện.

Trước và sau khi triều Hư Quỷ đến, Vệ Cảnh đều chưa về nhà, vẫn luôn đợi ở Sơn Hải Quan.

- Mẹ ngươi vẫn khỏe chứ?

Đôi mắt của Vệ Cảnh lộ vẻ áy náy mà hỏi.

- Mẹ rất khỏe ạ, chỉ là có chút nhớ ngươi.

Vệ Ấu Lan chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, với nét mặt 'ngươi hiểu đó'. Vệ Cảnh gật đầu rõ ràng, ấm áp nói:

- Ngày mai là ta có thể nghỉ phép rồi, sẽ về nhà cùng với mẹ của ngươi.

- Vâng, vâng, mẹ sẽ rất vui mừng.

Vệ Ấu Lan cười như hoa, nhỏ giọng hỏi:

- Cha vẫn chưa ăn cơm đúng không?

Vệ Cảnh lắc đầu nói:

- Vẫn chưa, Long cốc chủ này đến rất đúng lúc, quay về rồi ăn vậy.

- Nhà bếp có thức ăn, cha ăn một chút đi.

Âm thanh mềm mại của Vệ Ấu Lan nói.

Vệ Cảnh lắc đầu, ngữ khí chân thành nói:

- Không được, mặc dù ngươi là con gái ta, nhưng đồ của cung điện đều là của Thành chủ đại nhân, không được cho phép, thì không thể đưa cho người khác ăn.

- Cũng đúng.

Vệ Ấu Lan cười xinh đẹp, rồi quay lại, đột nhiên nói:

- Cha, thành chủ đại nhân cho ta hoa quả, ta lấy cho ngươi ăn.

- Không cần, hoa quả thì ngày nào ta cũng ăn.

Vệ Cảnh vẫy vẫy tay.

Vệ Ấu Lan cười xinh đẹp:

- Hì hì, là hoa quả mà cha chưa từng ăn qua, hiện tại chỉ có cung điện mới có.

Không đợi Vệ Cảnh nói, cô bé kích động chạy về nơi ở Thiên Điện.

- Nha đầu này...

Cảnh Vệ giơ tay lên sờ sờ vào mũi, hoa quả chưa từng ăn?

Đạp đạp đạp~~~

Vệ Ấu Lan đã quay lại, trên tay đang cầm năm quả vải, đưa cho cha giống như hiến báu vật.

Âm thanh thanh thúy của nàng nói:

- Cha, mau nếm thử xem, ngon hơn cả quả táo và quả quýt.

- Được.

Vệ Cảnh cũng tò mò, cầm lấy một quả vải bỏ thẳng vào miệng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận