Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1676: Cha, Đừng Nói Là Ngươi Muốn Mua Phi Thuyền Đấy?



Mục Lương liếc nhìn xung quanh, thuận miệng hỏi:

- Ny Cát Sa còn chưa tới sao?

- Tối hôm qua cô ấy trực đêm, chắc sắp đến rồi.

Ly Nguyệt nhỏ giọng nói.

- Việc sắp xếp ca đêm không hợp lý.

Mục Lương nói với giọng rõ ràng.

Ly Nguyệt nghiêm túc nói:

- Sau này ta sẽ chú ý hơn.

Ông ~~~

Mục Lương nhướng mày và nhìn về phía cái bóng sau lưng Ly Nguyệt.

Ngay sau đó, Mễ Á và Ny Cát Sa chui ra khỏi cái bóng của cô gái tóc bạc.

- Thành chủ đại nhân.

Mễ Á cung kính hành lễ.

- Xin lỗi, ta tới chậm.

Ny Cát Sa chớp chớp đôi mắt màu xanh, gương mặt hiện lên vẻ ngượng ngùng.

Tối hôm qua, cô trực đêm, hừng đông mới có thể nghỉ ngơi, không ngờ suýt nữa ngủ quên, thế là đành phải gọi Mễ Á đưa cô tới đây.

- Nghỉ ngơi có tốt không?

Mục Lương nhẹ nhàng hỏi.

- Khá tốt.

Ny Cát Sa lặng lẽ thở phào, biết Mục Lương không tức giận, cô khẽ liếc nhìn cô gái tóc bạc, sau đó lén lút thè lưỡi.

- Ngươi cũng đến chậm à.

Thái Khả Khả nhỏ giọng thầm thì.

Ny Cát Sa sửng sốt một chút, nhỏ giọng hỏi:

- Ngươi cũng vậy à?

Hai người liếc nhau, đều cảm thấy xấu hổ.

- Tốt, mọi người đã tới đông đủ rồi, nên xuất phát thôi.

Mục Lương bình thản nói.

- Vâng.

Ny Cát Sa và Thái Khả Khả nghe vậy lập tức đứng thẳng lưng, giơ tay chào theo tiêu chuẩn quân lễ.

Bối Vi Nhân ưu nhã nói:

- Thành chủ đại nhân, ta đi đây.

- Đi thôi, chúng ta chờ mong ngươi mang tin tức tốt trở về.

Mục Lương phất tay.

- Ta biết.

Bối Vi Nhân nghiêm túc gật đầu.

Cô nhìn chằm chằm Mục Lương một lúc sau đó xoay người đi đến phi thuyền vận chuyển.

Ny Cát Sa và Thái Khả Khả vội vàng đuổi theo.

Mọi người lần lượt đi lên phi thuyền vận chuyển, cửa khoang chậm rãi đóng lại.

Qua ba, bốn phút, phi thuyền cực lớn bắt đầu chấn động, động cơ tua-bin to lớn khởi động, âm thanh vù vù vang dội.

Ngay sau đó, nó rời khỏi mặt đất, bay về phía trời cao.

Khi bay đến độ cao nhất định thì phi thuyền vận chuyển điều chỉnh phương hướng, bay về phía đất liền.

- Lên đường bình an.

Mục Lương nhẹ giọng lẩm bẩm.

- Lên đường bình an.

Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan đồng thời mở miệng.

Phi thuyền vận chuyển cực lớn bay ra khỏi thành Huyền Vũ, xẹt qua bầu trời thành Tát Luận, hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người trong thành.

- Đó là cái gì?

Có người kinh ngạc thốt lên.

- Đó là ma cụ phi hành, nhưng cái này quá lớn đi!

- Trước đó ta từng nhìn thấy rồi, đây là phi thuyền vận chuyển của thành Huyền Vũ, là ma cụ cao cấp.

Các dân chúng kinh ngạc thốt lên liên tục, ai nấy đều ngẩng đầu lên nhìn phi thuyền bay qua.

Ở hoàng cung, quốc vương Hải Đinh chắp tay sau lưng, sắc mặt lão ngưng trọng nhìn phi thuyền vận chuyển bay trên bầu trời.

Lúc này trong đầu lão chỉ có một suy nghĩ, ma cụ cao cấp lớn như thế thì phải tốn bao nhiêu tinh thạch ma thú mới có thể mua được?

- Cha, đừng nói là ngươi muốn mua phi thuyền đấy?

Mai Đặc quay đầu hỏi.

Quốc vương Hải Đinh yên lặng một hồi, sau đó quay đầu hỏi:

- Ta biểu hiện rất rõ ràng sao?

- Vâng, nó hiện rõ mồn một trên mặt.

Mai Đặc nghiêm túc nói.

- Đúng vậy, ta muốn mua, nhưng sợ là mua không nổi.

Quốc vương Hải Đinh thở dài một tiếng.

…………

Vù vù vù ~~~

Bên dưới những đám mây xám xịt, Ốc Đảo không ngừng bay về phía trước với tốc độ đều đặn.

Trên tầng cao nhất Ốc Đảo, Bối Nhĩ Liên đứng đón gió, mái tóc dài tung bay trong gió.

Bà nhìn về phía đại lục hoàn toàn tĩnh mịch, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Buổi chiều chắc có thể đến thành Phượng, đã lâu rồi không có trở về.

Trong tầm mắt của bà, mặt đất hoang vắng, không có một tia màu xanh lục hay nguồn nước.

Cộp cộp cộp ~~~

Đại trưởng lão Ốc Đảo đi tới bên cạnh Bối Nhĩ Liên, lão nhìn ra xa và cảm khái một câu:

- Mảnh đất này vẫn giống như trước đây, không hề có biến hóa nào cả.

- Chuyện này thật sự rất đáng buồn.

Ánh mắt của Bối Nhĩ Liên ảm đạm.

Trong suy nghĩ của bà, đại lục cũ chính là một mảnh đất bị thần linh vứt bỏ, đặc biệt là sau khi nhìn thấy hoàn cảnh ở đại lục mới thì loại cảm giác này ngày càng sâu hơn.

Đại trưởng lão Ốc Đảo yên lặng, trước đó lão từng nghĩ mình có thể cứu được mảnh đất này, nhưng khi đi đến đại lục mới, càng tìm hiểu về nó thì lão càng cảm thấy lực bất tòng tâm.

Bối Nhĩ Liên đổi chủ đề, chậm rãi hỏi:

- Nhị trưởng lão và Tứ trưởng lão đâu rồi?

Đại trưởng lão Ốc Đảo lại yên lặng một lần nữa, toát ra ánh mắt hận sắt không thành thép, lắc đầu nói:

- Đang bận chơi đấu địa chủ rồi.

- Đường đi xa xôi, đánh bài có thể tiêu khiển thời gian.

Đáy mắt của Bối Nhĩ Liên thoáng qua ý cười, bà xoay người đi về phía cầu thang.

-... Tất cả đều trở nên lười nhác.

Đại trưởng lão Ốc Đảo bất đắc dĩ thở dài.

Sau khi thủy triều Hư Quỷ đi qua, thần kinh căng thẳng của đám người Ốc Đảo mới buông lỏng, bắt đầu hưởng thụ cuộc sống an bình.

Đến buổi chiều thì gió ít dần, tốc độ di chuyển của Ốc Đảo cũng chậm lại.

Tứ trưởng lão nhìn về đường chân trời phía xa, vui mừng nói:

- Ta nhìn thấy thành Phượng và căn cứ trung chuyển rồi.

Ở phía chân trời phía xa, thứ làm người khác chú ý nhất là bức tường lưu ly to lớn, nó giống như một bát cơm của người khổng lồ bị úp ngược lên mặt đất.

Thành Phượng và căn cứ trung chuyển cách nhau khoảng ba, bốn ngàn mét, từ trên không nhìn xuống có thể thấy dân chúng qua lại liên tục giữa thành Phượng và căn cứ trung chuyển.

Sự xuất hiện của Ốc Đảo lập tức thu hút sự chú ý của nhiều người.

- Đó là Ốc Đảo.

Có người nhận ra Ốc Đảo, hắn là người đã trải qua thủy triều Hư Quỷ.

- Ốc Đảo tới đây để làm gì?

- Nghe nói Ốc Đảo gia nhập vào thành Huyền Vũ, không biết tin tức này là thật hay giả...

Dân chúng bàn tán xôn xao, nhìn Ốc Đảo lơ lửng giữa thành Phượng và căn cứ trung chuyển.

Vù vù vù ~~~

Một cơn gió lớn đột nhiên nổi lên, Bối Nhĩ Liên và Tứ trưởng lão thuận gió đáp xuống mặt đất, bên cạnh còn có bốn tên Không Quân đi theo.

- Bây giờ, chúng ta nên làm gì trước đây?

Tứ trưởng hỏi với tư thái lão cà lơ phất phơ.

- Đi căn cứ trung chuyển trước đi.

Bối Nhĩ Liên bình tĩnh nói.

Bà không để tâm tới ánh mắt tò mò của dân chúng xung quanh, cất bước đi thẳng đến căn cứ trung chuyển.

Đoàn người đi tới chỗ cửa lớn căn cứ trung chuyển, lấy ra lệnh bài thành Huyền Vũ, sau khi thủ vệ kiểm tra thì thuận lợi tiến vào trong căn cứ.

Cộp cộp cộp ~~~

Không bao lâu, người quản lý căn cứ trung chuyển bước nhanh tới trước, nghênh đón Bối Nhĩ Liên và những người khác.

Người quản lý cung kính hành lễ:

- Đại nhân đến đây là vì kế hoạch linh tính phải không?

Kế hoạch linh tính chính là tìm kiếm những đứa bé có linh tính, sau đó mang bọn họ về thành Huyền Vũ để bồi dưỡng thành Ma Pháp Sư, tương lai có thể làm việc cho thành Huyền Vũ.

Người quản lý căn cứ trung chuyển đã sớm thu được mệnh lệnh đến từ khu Trung Ương, hắn đã chờ nhóm người này vài ngày rồi.

Bối Nhĩ Liên gật đầu nói:

- Đúng vậy, ngươi đi chuẩn bị một chút đi, tập hợp những đứa bé trong căn cứ đến một chỗ, hai giờ nữa tiến hành kiểm tra linh tính.

- Vâng.

Người quản lý vội vàng gật đầu, sắp xếp người đi triệu tập bọn nhỏ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận