Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2640: Thức Tỉnh Hai Loại Năng Lực

- Chủ yếu vẫn là vì để khai hỏa danh tiếng, coi như có người ăn rồi thức tỉnh năng lực thì cũng chưa chắc có thể trở thành cường giả, mà người có thực lực chân chính dù không ăn cũng có thể trở thành cường giả.

- Cũng đúng, chỉ là có xác suất mà thôi, không phải là nhất định sẽ thức tỉnh hai loại năng lực.

Ngải Lỵ Na như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

Trong lúc bọn họ nói chuyện phiếm thì Hồ Tiên đã giới thiệu cho mọi người biết về tác dụng của Vô Hạn Long Quả, cả hội trường lập tức vang lên tiếng khiếp sợ không dứt.

Đặc biệt là những tay phú thương đỉnh cấp, sau khi nghe nói có thể thức tỉnh năng lực thì trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ mừng rỡ như điên.

Trong nhóm phú thương đa số là người thường, Vô Hạn Long Quả thực sự là thứ cám dỗ quá lớn đối với bọn họ, chỉ cần ăn là có thể thức tỉnh năng lực, thậm chí là có xác suất thức tỉnh hai loại năng lực, điều này quả là hấp dẫn bội phần so với những vật phẩm đấu giá trước đó.

Hồ Tiên giơ tay lên nói:

- Vô Hạn Long Quả chỉ có một quả, ai cảm thấy hứng thú thì có thể ra giá, giá khởi điểm là 4 triệu đồng Huyền Vũ.

Một gã phú thương rất nổi danh cao giọng hô to:

- 5 triệu!

- Tê ~~~~

Không ít người tại hiện trường hít hà một hơi, thoáng cái đã nâng giá lên 1 triệu rồi.

- 5.5 triệu.

Một vị phú thương khác đứng lên, khí thế kia giống như là đang nói cho mọi người biết hắn nhất định phải bắt Vô Hạn Long Quả cho bằng được.

- 6 triệu.

Vị phú thương đỉnh cấp ở phòng thứ ba ngồi không yên, thứ khác hắn không có, nhưng tinh thạch ma thú thì tràn đầy.

Những tên phú thương này buôn bán rất nhiều nơi, ở một vài vương quốc nhỏ thì số lượng tài sản của bọn họ có thể xưng là phú khả địch quốc.

Mục Lương chậc lưỡi một cái, tiếc nuối nói:

- Chậc, sớm biết vậy ta lại lấy thêm một quả ra bán đấu giá rồi.

Nguyệt Thấm Lan buồn cười liếc nhìn hắn, hỏi:

- Ngươi còn thừa lại bao nhiêu Vô Hạn Long Quả?

- Còn dư lại ba quả, những thứ khác đều dùng rồi.

Mục Lương nhún vai.

Vì bồi dưỡng Hộ Vệ Thánh Quang, hắn đã lấy ra sáu quả Vô Hạn Long Quả đưa cho Ly Nguyệt, để người của Hộ Vệ Thánh Quang ăn, ai thành công thức tỉnh thì sẽ là đội trưởng.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Vậy thì vẫn nên lưu lại ba quả đi, đề phòng sau này có việc cần dùng đến.

- Ừm, ta cũng nghĩ như vậy, cho nên mới để lại ba quả.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Trong lúc mấy người tán gẫu thì Vô Hạn Long Quả đã được nâng giá lên tới 6.2 triệu.

Đám người vương thất quý tộc mấy lần mở miệng đều không thể tham dự vào, cho đến khi giá cao nhất bị nâng lên đến 7 triệu thì bọn họ chỉ có thể từ bỏ.

- 7.1 triệu!

Một tên phú thương bụng phệ tức giận hét giá.

Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, không có ai ra giá cả cao hơn hắn.

- Bảy trăm năm mươi vạn, còn ai ra giá cao hơn sao?

Hồ Tiên nhìn một vòng quanh hội trường.

Phú thương bụng phệ như là sợ người khác giành giật với mình, vì vậy lại hô giá:

- 7.6 triệu, còn ai ra giá không?

- Thật là có tiền tùy hứng.

Lăng Hương bĩu môi, tuy cô rất muốn có Vô Hạn Long Quả, nhưng mà trên người không mang nhiều đồng Huyền Vũ như vậy, vì thế chỉ có thể từ bỏ.

Hiện trường an tĩnh hơn mười giây.

Hồ Tiên gõ búa lên mặt bàn, cười nói:

- Chúc mừng vị khách số tám mươi tám, Vô Hạn Long Quả này là của ngươi.

Lời nói của cô gái đuôi hồ ly đồng nghĩa với việc hội đấu giá diễn ra ba ngày liên tục đã thật sự kết thúc, một số người tại hiện trường không đợi tuyên bố kết thúc thì đã đứng lên rời đi trước.

- Hì hì hì, nó là của ta.

Phú thương bụng phệ nhếch miệng cười, vui rạo rực đi theo nhân viên bán phục vụ giao khoản lấy hàng.

Mục Lương liếc nhìn hắn ta, đứng dậy nói:

- Đi thôi, chúng ta cũng nên trở về rồi.

Buổi tối, trong thư phòng tại cung điện.

Nguyệt Thấm Lan ngồi trên ghế dựa mềm, hai chân thon dài bắt chéo, hội báo với Mục Lương những chuyện đã an bài tốt trong hôm nay.

Cô vén lọn tóc mai ra sau tai, ưu nhã nói:

- Yến hội đã an bài xong xuôi, tổ chức ở Đại Hội Đường vào ngày mốt, thiệp mời cũng đã đưa ra ngoài.

- Ngày mốt à, ngày mai ngươi có kế hoạch gì sao?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

Ngay sau khi hội đấu giá hôm nay kết thúc, hắn đã rời đi Đại Hội Đường xử lý đống văn kiện sự vụ chồng chất trong thư phòng.

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

- Ngày mai ngươi sẽ đi thăm mẹ của Tiểu Lan, còn phải dành thời gian để gặp đám người vương thất quý tộc cầu kiến.

Hội đấu giá đã kết thúc, nhưng mà nhóm vương thất quý tộc rảnh rỗi sẽ không lập tức rời khỏi vương quốc Huyền Vũ.

- Ừm, ngươi an bài là tốt rồi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Hắn đồng ý gặp đám người vương thất quý tộc, nhưng mà không phải là tất cả mọi người, chủ yếu là gặp những người muốn bàn chuyện làm ăn.

Nguyệt Thấm Lan tiếp tục nói:

- Sau khi hội đấu giá hôm nay kết thúc, đã có người đưa thiệp xin bái phỏng, ta đã phân phó thuộc hạ truyền lời bảo bọn họ tới đây vào ngày mai.

- Vậy gặp bọn họ vào chiều mai đi.

Mục Lương lên tiếng.

- Tốt.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu ghi lại.

- Ly Nguyệt và mọi người đâu rồi?

Mục Lương ngước mắt hỏi một câu.

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

- Hôm nay hội đấu giá có rất nhiều đồ tốt, các nàng ấy phải đi giám sát, miễn cho lại xuất hiện chuyện giết người cướp của.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, suýt nữa đã quên chuyện này.

- Chỉ cần những người này đừng chết ở vương quốc Huyền Vũ là được, khi nào bọn hắn rời khỏi đây, thích đoạt giết gì đó thì chính là chuyện của bọn họ, hắn không cần phải để ý tới.

Hắn nhàn nhạt nói:

- Đặc biệt là tên phú thương kia, chú ý hắn nhiều một chút.

- Ý của ngươi là nam nhân chụp được Vô Hạn Long Quả?

Nguyệt Thấm Lan hơi nhăn mi.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừm, Vô Hạn Long Quả là đồ tốt, không ít người cảm thấy hứng thú với nó.

Nguyệt Thấm Lan cười khẽ một tiếng, nói:

- Nếu là chuyện đó thì ngươi không cần lo lắng đâu, sau khi trả tiền thì tên phú thương kia đã ăn Vô Hạn Long Quả ngay tại chỗ, cả vỏ trái cây cũng không bỏ, có muốn cướp cũng không cướp được.

Mục Lương sửng sốt một chút, không khỏi cảm thấy buồn cười.

Nguyệt Thấm Lan tiếp tục nói:

- Hắn ta rất thông minh, biết trở về ăn sẽ không bảo đảm an toàn.

Mục Lương bình thản nói:

- Có thể trở thành thương nhân đại phú sẽ không phải là kẻ ngu ngốc, bằng không thì hắn đã sớm bị kẻ có ý đồ xấu xử lý, sao có thể kinh doanh thương nghiệp lớn như thế được.

- Ừm, ngươi nói đúng, không biết hắn ta sẽ thức tỉnh năng lực gì, có phải là hai loại năng lực hay không?

Trên gương mặt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên thần sắc tò mò.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Hắn vừa ăn Vô Hạn Long Quả không bao lâu, sẽ không có hiệu lực nhanh như vậy đâu, phải đợi thêm một thời gian ngắn, ngươi sai thuộc hạ đi điều tra một chút sẽ biết thôi.

- Tốt.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng.

Cô ưu nhã hỏi:

- Vậy còn sáu quả Vô Hạn Long Quả ngươi đưa cho người khác thì sao, có ai thức tỉnh hai loại năng lực chưa?

Mục Lương bình thản nói:

- Ta vừa đưa hai ngày trước, hẳn là vẫn chưa có kết quả, ta sẽ bảo Ly Nguyệt chú ý một chút.

- Thật khiến cho người ta chờ mong.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lóe lên.

Cô đứng lên nhắc nhở:

- Ngươi nghỉ ngơi đi, ngày mai nhớ đến thăm nhà của Tiểu Lan.

- Ừ, ta biết rồi.

Mục Lương cười một tiếng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận