Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1302: Muốn Cho Mọi Người Biết Là Ai Mới Là Thần Hộ Mệnh Của Họ



- Du du du...

Ưng Lửa vỗ cánh, thoạt nhìn trạng thái tinh thần của nó đã tốt hơn rất nhiều, lần thứ hai lại vô cùng thân thiết cọ vào thân thể Mục Lương.

Anh vỗ đầu Ưng Lửa, phất tay cười nói:

- Đi nghỉ ngơi đi.

- Du du du...

Nó dùng sức vỗ cánh, thân thể nó bay lên trời, sau đó xoay quanh một vòng ở trên đỉnh đầu Mục Lương, rồi mới bay về phía tán cây Trà Thụ Sinh Mệnh.

Mục Lương không hề dừng lại, anh cảm nhận vị trí của Rồng Dung Nham Khổng Lồ, tiếp theo vội vàng nhích người bay qua.

Chờ tới khi anh tìm được Rồng Dung Nham Khổng Lồ, nửa thân thể của nó đang được ngâm trong nước.

Vết thương trên người nó còn nghiêm trọng hơn Ưng Lửa, trên cổ cũng có một miệng vết thương cực kỳ đáng sợ, có thể nhận ra, chỉ thiếu chút nữa nó đã bị hư quỷ xé thành hai nửa.

Mục Lương bị dọa sợ nhảy dựng lên, anh vội vàng vận dụng năng lực Khống Chế Trọng Lực, nâng Rồng Dung Nham Khổng Lồ lên.

Để giảm bớt sự đau nhức cho nó, anh còn cố ý chế tạo một đài cao bằng mây mù, rồi đặt nó lên trên.

- Rống rống rống...

Rồng Dung Nham Khổng Lồ mở một con mắt, yết hầu nó phát ra âm thanh khàn khàn.

- Có ta ở đây, không sao rồi.

Mục Lương trầm mặt, anh cũng cho nó ăn một trăm ngàn điểm tiến hoá, rồi mới bắt đầu quá trình trị liệu cho nó.

Quá trình trị liệu này tốn gần nửa giờ, mới làm cho thương thế của Rồng Dung Nham Khổng Lồ khôi phục gần như hoàn hảo.

- Rống rống rống...

Rồng Dung Nham Khổng Lồ đứng lên, nó dùng sức vỗ cánh, cảm thụ tình huống thân thể mình. Mục Lương thở phào nhẹ nhõm rồi mỉm cười nói:

- Không có việc gì rồi.

Hình như Rồng Dung Nham Khổng Lồ rất hưng phấn, nó muốn thè cái lưỡi to lớn của mình ra như muốn chào hỏi Mục Lương.

- Cái này thì không cần, mau trở về nghỉ ngơi đi.

Khóe mắt của anh giật giật, anh vội vàng né tránh, không muốn toàn thân mình dính nước miếng của nó.

- Ngao!

Nó ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, sau đó nó đành thu lại vẻ tiếc nuối trong mắt rồi dang cánh bay đi.

…………

Sau khi Mục Lương trị liệu xong cho thú thuần dưỡng của anh, rồi trở lại nội thành, đã trải qua thêm nửa giờ nữa.

- Đại nhân Mục Lương đã trở lại.

Ngay cửa cung điện, Vệ Ấu Lan và những cô hầu gái nhỏ khác đang xếp hàng chỉnh tề hành lễ. Khi Nguyệt Thấm Lan rời đi đã tới hầm trú ẩn dưới khu Trung Ương một chuyến, thông báo cho những cô hầu gái nhỏ có thể đi ra.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu ra hiệu.

Tiểu Mật ngoan ngoãn nói:

- Thành chủ đại nhân đã vất vả rồi, ngài có muốn ăn một chút gì đó hay không?

- Không cần, pha cho ta chén trà là được.

Mục Lương khoát tay áo, rồi cất bước đi vào bên trong cung điện.

- Vâng!

Tiểu Mật ngoan ngoãn gật đầu, rồi xoay người kích động đi về phía phòng pha trà.

Mục Lương tới thư phòng, thuận tay cởi áo khoác ngoài dính máu ra.

Ba Phù đi lên phía trước, rất tự nhiên đưa tay tiếp nhận áo khoác của anh.

Cô bé ôn nhu hỏi:

- Đại nhân, để ta đi giúp ngài chuẩn bị nước tắm rửa?

- Không vội, chờ ta xử lý xong việc mới tắm.

Mục Lương khoát tay áo.

Mấy người Nguyệt Thấm Lan vẫn đang bận rộn, anh cũng không có tâm trạng tắm rửa thả lỏng.

- Vâng.

Ba Phù cắn môi, chỉ vì cô bé thấy vẻ mặt mỏi mệt của Mục Lương, nên muốn để anh thả lỏng một chút.

- Các ngươi đi làm việc đi, cứ để ta ngồi đây một chút.

Mục Lương ôn hoà nói.

- Vâng.

Đám người Ba Phù gật đầu, sau đó mấy người bọn họ nhẹ nhàng rời khỏi thư phòng.

Cùm cụp…

Cửa thư phòng đóng lại, Mục Lương nhắm mắt nghỉ ngơi, từ từ khôi phục sự tiêu hao của thân thể.

Thời gian chậm rãi trôi qua, không khí trong thư phòng trở nên an tĩnh lại, chỉ còn tiếng hít thở lâu dài của anh.

Cùm cụp...

Cửa thư phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra, Tiểu Mật bưng trà nóng và một mâm điểm tâm đi vào. Cô bé vừa định mở miệng, lại nhìn thấy Mục Lương từ từ nhắm hai mắt, lập tức ngừng ngay lời muốn nòi.

Tiểu Mật chớp chớp mắt, thành chủ đại nhân đang ngủ.

Cô bé nhẹ nhàng bước lên phía trước, đem trà nóng đặt lên mặt bàn, rồi đưa ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm vào Mục Lương. Sau khi xác định anh đã ngủ, cô bé theo bản năng thả chậm hô hấp, bước từng bước nhỏ từ từ rời khỏi thư phòng.

Bên trong cung điện, những tiểu hầu gái đưa mắt nhìn nhau, đều có chút lo lắng.

- Đại nhân không có việc gì chứ?

Diêu Nhi nhỏ giọng nói.

Tiểu Mật nghiêm mặt nói:

- Đương nhiên không có việc gì, đại nhân chỉ mệt mỏi thôi.

- Rất ít khi nhìn thấy thành chủ đại nhân ngủ say như vậy, ta còn nghĩ rằng ngài ấy không biết mệt cơ.

Ba Phù nhỏ giọng nói. Vệ Ấu Lan đưa tay gõ gõ cái trán Ba Phù, ngây thơ nói:

- Ngươi ngốc sao? Là người thì sẽ mệt. Đã vài ngày rồi đại nhân không ngủ rồi, còn phải đối phó với thuỷ triều hư quỷ, làm sao không mỏi mệt chứ?

- Cũng đúng...

Ba Phù thè lưỡi cười khẽ.

- Nghĩ xem cơm chiều nên nấu món gì đi, chờ khi mấy người đại nhân Thấm Lan trở về, khẳng định sẽ rất...

Vệ Ấu Lan thương lượng.

Vân Hân đề nghị:

- Ừ, hầm canh xương đi, lại nấu một nồi cháo gạo.

- Cũng có thể làm mì sợi, ta thấy thành chủ đại nhân rất thích ăn.

Diêu Nhi đề nghị.

-...

Những tiểu hầu gái nhỏ giọng thảo luận, rất nhanh đã xác định được đồ ăn bữa tối.

Thời gian chậm rãi trôi qua, màu máu trên không trung đã hoàn toàn biến mất, bầu trời cũng khôi phục được màu sắc nhàn nhạt vốn có. Trong Nội thành, Nguyệt Thấm Lan đã tìm được Ny Cát Sa ở khu dân cư.

- Tình huống thế nào?

Nguyệt Thấm Lan hỏi.

Ny Cát Sa nghiêm mặt nói:

- Chị Thấm Lan, đã rửa sạch hư quỷ trong Nội thành, chỉ cần trên không trung hết sạch, nghĩa là Nội thành chúng ta không còn hư quỷ nữa.

- Thật sự hết rồi sao?

Trải qua sáu giờ tìm tòi, hư quỷ nội thành đã bị tiêu diệt sạch, chỉ còn lại thi thể hư quỷ ở khắp nơi trên mặt đất còn chưa mang đi.

Nghe vậy Nguyệt Thấm Lan ngẩng đầu nhìn lên tán cây Trà Thụ Sinh Mệnh, rồi tao nhã nói:

- Có Linh Nhi ở đó, chắc chắn trên không trung không còn hư quỷ.

- Vậy nội thành cũng không còn hư quỷ.

Ny Cát Sa chậm rãi gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói:

- Ừm, vậy cho thành dân xuất hiện đi.

- Hiện tại?

Ny Cát Sa sửng sốt.

Cô quay đầu lại nhìn về phía thi thể hư quỷ ở khắp nơi trên mặt đất, hiện tại nếu để cho thành dân đi ra, chắc chắn bọn họ sẽ hoảng sợ.

- Ta muốn cho bọn họ biết thành Huyền Vũ đã trải qua cái gì, sau khi biết, bọn họ mới có thể hiểu được và quý trọng cuộc sống hiện tại.

Nguyệt Thấm Lan buông xuống suy nghĩ, rồi lạnh nhạt nói.

Vâng.

Khóe môi Ny Cát Sa giật giật.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười nói:

- Có thể sẽ dọa đến bọn nhỏ, nhưng dù sao chúng cũng phải lớn lên, ta chỉ hy vọng có thể khiến bọn chũng cố gắng học tập để trở thành người có ích cho thành Huyền Vũ.

Cô muốn cho mọi người biết là ai mới là thần hộ mệnh của họ.

Sau khi hiểu được, Ny Cát Sa cũng gật đầu.

- Ngươi đi tìm Thao Thiết, bảo nó nửa tiếng sau nhớ rửa sạch thi thể hư quỷ.

Trước khi đi Nguyệt Thấm Lan dặn dò một câu.

- Ta hiểu.

Ny Cát Sa gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan cất bước đi. Cô cần an bài người chuẩn bị mở ra cửa lớn của hầm trú ẩn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận