Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 957: Sashimi Bản Dị Giới

Không lâu sau, Ưng Lửa đã ăn no nê, thỏa mãn dùng mỏ chim sửa sang lông vũ của mình.

- Lên đường thôi.

Mục Lương bay lên, rơi xuống khoang thuyền lưu ly trên lưng Ưng Lửa.

Ny Cát Sa, Ly Nguyệt và các cô gái khác nhanh chóng đi theo.

Du du du~~~~

Ưng Lửa hót vang, vỗ cánh bay lên không trung, tiếp tục bay tới trước.

Sau khi Ưng Lửa rời đi, mặt nước dần dần yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại hàn băng còn chưa tan hết.

Trên lưng Ưng Lửa, Mục Lương đang chỉ huy tiểu hầu gái xử lý phần thịt Rắn Biến dị vừa mới cắt.

Thịt của Rắn Biến Dị óng ánh, trong suốt và không có mùi tanh, cho nên Mục Lương dự định thử làm Sashimi một lần.

- Nó thật sự có thể ăn sống sao?

Thái Khả Khả liếm môi, trong đôi mắt xanh biếc của cô hiện lên vẻ nghi ngờ.

- Ta cũng đang nghi ngờ chuyện này…..

Ny Cát Sa nhận đồng gật đầu.

- Vậy chút nữa các ngươi đừng ăn.

Mục Lương nhẹ nhàng buông một câu.

- Ta muốn ăn!

Thái Khả Khả vội vàng giơ tay lên.

Bố Vi Nhân đứng quan sát ở bên cạnh, Vân Hân dùng dao găm thái thịt Rắn Biến Dị thành những lát mỏng rồi đặt lên trên khay đĩa bằng băng do Mục Lương chế tạo ra.

- Có mù tạc thì tốt rồi.

Mục Lương nhỏ giọng thầm thì một câu.

Na An tò mò hỏi:

- Mù tạc là cái gì?

- Đó là một loại gia vị.

Mục Lương trả lời úp úp mở mở.

- Đại nhân, như vậy được chưa ạ?

Vân Hân cầm một lát thịt Rắn Biến Dị, nó mỏng đến mức gần như xuyên thấu.

- Rất tốt, đao pháp không tệ.

Mục Lương khen một câu.

Gương mặt xinh đẹp của Vân Hân ửng đỏ, được người mà mình sùng bái khen ngợi khiến cô cảm thấy vô cùng vui vẻ.

- Mục Lương, kế tiếp nên làm gì?

Ly Nguyệt giơ tay vén mái tóc bạch kim lòa xòa trước mặt, cúi đầu ngửi thử lát Sashimi đang nằm trong đĩa băng.

- Trực tiếp ăn là được.

Mục Lương thản nhiên đáp.

- Thật sự phải ăn sống sao…....?

A Vũ giơ tay che miệng, mùi thịt sống thật sự có thể nuốt được sao?

Trong nhận thức của hắn, chỉ có hung thú và Hư Quỷ mới ăn thịt sống và uống máu tươi.

- Nếu vậy thì để ta nếm trước.

Mục Lương lấy một đôi đũa, kẹp lát Sashimi rồi bỏ vào trong miệng.

Anh nhai một chút, chờ vị thịt khuếch tán trong miệng rồi mới tiếp tục nhai.

Cô gái tóc bạc và những người khác đều nhìn chằm chằm vào anh, thấy sắc mặt của anh vẫn thong dong bình tĩnh, không hề có chút biểu cảm ghê tởm nào.

- Mục Lương, mùi vị như thế nào vậy?

Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt màu bạc, trên mặt tràn đầy tò mò.

- Còn ngon hơn trong tưởng tượng của ta.

Vẻ bình tĩnh của Mục Lương phát sinh biến hóa, trên mặt anh hiện lên một nụ cười hài lòng.

- Thật sao?

Thái Khả Khả kích động tiến lên trước.

Ny Cát Sa giơ tay gõ vào đầu cô gái tóc biếc, khiển trách:

- Không được vô lễ với thành chủ đại nhân.

- Xin lỗi, thật xin lỗi!

Thái Khả Khả ôm đầu, đáng thương lùi ra phía sau một bước.

Mục Lương mỉm cười, nói:

- Các ngươi tới nếm thử đi, mùi vị cũng không tệ lắm.

Anh kẹp một lát Sashimi rồi đưa tới bên môi cô gái tóc bạc.

Hàng mi mảnh dài của Ly Nguyệt hơi buông xuống, gương mặt xinh đẹp của cô ửng đỏ, chiếc đũa trước mặt đã bị Mục Lương dùng qua nha.

- Không dám ăn sao?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Dám.

Đôi mắt màu bạc của Ly Nguyệt lấp lóe, môi hồng khẽ nhếch, cắn lát Sashimi mà anh kẹp tới.

Thịt Rắn Biến Dị không hề có mùi tanh, thậm chí còn hơi ngọt, cộng thêm việc đã được băng xử lý lạnh, chất thịt càng thêm tươi ngon.

Đôi mắt đẹp của Ly Nguyệt chậm rãi trợn tròn.

Vốn dĩ cô nghĩ thịt rắn sẽ rất khó nuốt, nhưng không ngờ nó lại ngon hơn những gì cô tưởng tượng rất nhiều.

- Ly Nguyệt, thế nào rồi?

Ny Cát Sa khẩn trương hỏi.

- Ăn rất ngon.

Ly Nguyệt vừa nói vừa nhấm nuốt miếng Sashimi trong miệng.

- Ta cũng nếm thử!

Lúc này, Ny Cát Sa mới cầm đũa lên, kẹp lát Sashimi trước mặt rồi lật tới lật lui quan sát.

Cô hít một hơi thật sâu, giống như tự động viên bản thân, sau đó từ từ nhắm hai mắt lại, cho Sashimi vào miệng.

Ùm!

- A, thật sự rất ngon!

Ny Cát Sa kinh ngạc mở hai mắt ra.

- Vậy ta có thể nếm thử một chút không?

Thái Khả Khả giơ tay lên, vẻ mặt tội nghiệp của cô nhìn về phía Mục Lương.

- Ăn đi.

Mục Lương nhướng mày, cười gật đầu.

- Thành chủ đại nhân tốt nhất!

Thái Khả Khả vui mừng hoan hô một tiếng.

Cô chồm người về phía trước, trực tiếp dùng tay cầm một lát Sashimi lên rồi cho vào miệng, bắt đầu nhai nuốt.

- Ăn ngon, ăn quá ngon!

Thái Khả Khả ăn ngon đến mức híp mắt lại, mặt mũi cô tràn đầy sự thỏa mãn.

Na An và A Vũ liếc nhau, trong đầu cả hai đều có chung một nghi vấn, thịt sống thật sự ăn ngon như vậy sao?

Bố Vi Nhân thử kẹp một lát Sashimi, do dự một chút, cuối cùng vẫn cho vào miệng nhai vài lần.

- Sau khi ăn xong có cảm giác rất ấm áp.

Cô kinh ngạc nói.

Chẳng lẽ ăn nhiều thịt của Hung Thú Biển cấp 8 sẽ có lợi cho cơ thể?

- Ăn ngon, ăn quá ngon!

A Vũ phồng miệng, giơ tay ra hiệu cho cô gái Người Cá.

Na An cũng không nhịn xuống, cầm một lát Sashimi bỏ vào miệng.

Kết quả chính là cô cũng giống như những người khác, chen chúc trước đĩa băng, giơ đũa liên tục gắp Sashimi ăn lấy ăn để.

- Món thịt này có thể dùng trong yến tiệc.

Mục Lương âm thầm tính toán.

Khi nhóm thành chủ đến thành Huyền Vũ, anh dự định đem một phần thịt Rắn Biến Dị ra chiêu đãi bọn họ, cũng chính là mở yến tiệc.

Sau khi cho bọn họ thưởng thức thịt Rắn Biến Dị thì lại dùng chỗ thịt còn lại để giao dịch, như vậy anh sẽ có thể kiếm thêm một đống tinh thạch.

Mục Lương quay đầu nhìn về phía nơi xa, một điểm đen đang lơ lửng trên mặt nước, đó là một hòn đảo hình tam giác.

- Đến rồi à…..?

Khóe miệng của anh khẽ nhếch lên, đã đến đảo tam giác, đồng nghĩa với việc anh có thể biết phương hướng của đảo Người Cá.

Cho dù là Thú Trân Châu, Cá Chuồn hay Hung Thú Biển cấp 9 sinh sống ở nơi đó, mọi thứ đều khiến anh vô cùng chờ mong.

………

Thành Huyền Vũ, tầng bảy khu Trung Ương.

Bên trong Xưởng Chế Tạo Linh Khí, Già Lạc đang ở trong phòng làm việc riêng, nghiên cứu mảnh vảy của Kỳ Nhông Chín Màu.

Trên bàn làm việc có hơn mười loại tài liệu hung thú, tất cả đều dùng để dung hợp với vảy của Kỳ Nhông Chín Màu.

Nghiên cứu của Già Lạc chính là làm cho những tài liệu hung thú này có được đặc tính ẩn thân của vảy chín màu.

- Không được, lại thất bại nữa rồi!

Già Lạc thả hai khối tài liệu hung thú trong tay xuống.

Một khối trong đó là vảy chín màu, khối còn lại là tài liệu hung thú có đặc tính dung hợp cao, nhưng ngay cả như vậy thì nó cũng không thể nào có được đặc tính ‘Ẩn thân’.

- Xem ra còn khó hơn nhiều so với tưởng tượng của mình.

Già Lạc ngáp dài một cái, quyết định đứng lên hoạt động cơ thể một chút.

Cô xoay người rời khỏi phòng làm việc, đi đến phòng dệt bên cạnh.

Bên trong phòng dệt, Tiểu Xảo và Tố Lý đang thao tác máy dệt một cách thuần thục, dệt tơ tằm bảy màu thành những tấm tơ lụa bảy màu.

- Tố Lý, bên ngươi phải kéo căng thêm một chút.

Tiểu Xảo nhắc nhở, đầu vẫn không hề ngẩng lên.

- Biết rồi.

Tố Lý gật đầu rồi đáp một tiếng, nhanh nhẹn điều chỉnh độ căng của tơ bảy màu.

Hai người đều làm việc hăng say, tiền lương mỗi tháng hai trăm đồng khiến cho các cô rất nhiệt tình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận