Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2418: Hư Tộc Dị Thường.

Đoạn thời gian này hắn có đi truy tìm tung tích của nhóm Vua Hư Quỷ, thường xuyên phát hiện nhiều địa phương khác thường, cho dù là bất ngờ tìm thấy sào huyệt Hư Quỷ thì bên trong cũng chỉ có Hư Quỷ cấp thấp mà thôi.

Hạ Khoa Phu tiếp tục báo cáo:

- Bệ hạ, trong năm ngày gần đây đã có bốn làn sóng Hư Quỷ công kích thành Phi Điểu, số lượng vượt qua ba ngàn con.

- Tình huống thương vong như thế nào?

Mộc Phân Thân Mục Lương bình tĩnh hỏi.

Hạ Khoa Phu cung kính đáp:

- Chỉ chết một ít thương nhân hành hoang không kịp vào thành.

Thành Phi Điểu có hệ thống phòng ngự, còn có nhóm vũ khí linh khí đại pháo, ba ngàn Hư Quỷ cấp thấp vẫn là có thể xử lý rất thoải mái.

Phân Thân của Mục Lương gật đầu nói:

- Ừm, tiếp tục nghiêm mật giám sát tình huống.

Đại lục cũ và Vùng Nước Mặn có tứ đại căn cứ trung chuyển, Mộc Phân Thân sẽ phải lưu lại nơi này thời gian dài để đảm bảo an toàn cho căn cứ trung chuyển, đồng thời cũng là bảo hộ cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đột nhiên có tiếng bước chân vội vã truyền đến.

Bên ngoài tường thành lưu ly cao ngất vang lên tiếng hô của Kỵ Sĩ Phi Điểu:

- Hạ Khoa Phu đại nhân, Hư Quỷ lại tới rồi!

Hạ Khoa Phu lập tức lộ ra thần sắc nghiêm túc, quay đầu lại hô:

- Ta biết rồi!

- Đi xem một chút đi.

Mộc Phân Thân bình thản nói.

Hắn bước tới trước một bước rồi biến mất tại chỗ, Hạ Khoa Phu còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị kéo đi.

- Ông~

Khi hai người xuất hiện lần nữa thì đã ở bên ngoài thành Phi Điểu.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hạ Khoa Phu vừa mới xuất hiện thì đã nghe được tiếng kêu quái dị của Hư Quỷ.

- A, đó là Hư Quỷ, mọi người chạy mau!

Những người chưa kịp vào thành thét chói tai, điên cuồng chạy về phía cửa thành.

Hạ Nạp Ân hô to:

- Mau chặn lại! Những ai chưa đi qua cổng vòm kiểm tra thì không thể vào thành.

- Ai dám tới gần, toàn bộ bắn chết.

Hạ La Thái lạnh lùng ra lệnh.

- Ông~

Ngay sau đó, hệ thống phòng ngự được khởi động, linh khí pháo thay đổi phương hướng, nhắm ngay bầy Hư Quỷ đến gần.

Lần này, số lượng Hư Quỷ rất nhiều, vượt qua hai ngàn con, thực lực mạnh nhất là gần năm mươi con Hư Quỷ cấp 7, còn có hơn một trăm con Hư Quỷ cấp 6.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Lũ Hư Quỷ gầm thét, như là không muốn sống mà khởi xướng tiến công cửa thành.

Linh khí pháo khởi động rồi bắn ra từng cột ánh sáng, Hư Quỷ bị đánh trúng đều nổ tung thành thịt nát rồi văng khắp nơi trên mặt đất.

Mộc Phân Thân bình tĩnh quan sát, Hư Quỷ cấp thấp không cần hắn ra tay, có thể nhân cơ hội này để kiểm tra cực hạn của hệ thống phòng ngự, còn có thể làm cho các Kỵ Sĩ Phi Điểu và nhóm binh sĩ trú đóng ở đây tích lũy kinh nghiệm chiến đấu.

Hạ Khoa Phu nghiêm túc nhìn bầy Hư Quỷ đang tiến lại gần, bốn đôi cánh chim sau lưng nhẹ nhàng chấn động, sẵn sàng ra trận bất cứ lúc nào.

Nửa giờ sau, Hư Quỷ đã bị kích sát toàn bộ, khoảnh đất trống trước cửa thành Phi Điểu tràn đầy thịt nát của Hư Quỷ.

- Vù vù vù ~

Bão cát vẫn gào thét như trước, trong không khí tràn ngập mùi khét và mùi thịt thối.

- Thật là khó ngửi.

Hạ Nạp Ân giơ tay lên bịt mũi.

Hạ La Thái nghiêm mặt ra lệnh:

- Dọn dẹp chiến trường.

- Vâng!

Bọn Kỵ Sĩ Phi Điểu thuần thục dọn dẹp thịt nát trên mặt đất, gom tất cả lại một chỗ rồi thả một mồi lửa đốt sạch sẽ.

Phân Thân của Mục Lương nhìn khói đặc bay lên cao, dường như tầm nhìn của Rừng Vạn Khô đã biến thấp hơn.

Trong mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh lẽo:

- Phải giải quyết dứt điểm Hư Tộc thì tình huống ô nhiễm này mới khá hơn được.

Sau hai giờ, trật tự của thành Phi Điểu khôi phục bình thường, nhóm dân chạy nạn tiếp tục xếp hàng vào thành.

Biểu cảm trên mặt Mộc Phân Thân Mục Lương khẽ nhúc nhích, quay đầu nhìn Hạ Khoa Phu, nói:

- Hiện tại, ta phải đến thành Tấn Nguyên một chuyến.

Thông qua cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh, hắn cảm nhận được thành Tấn Nguyên đang gặp Hư Quỷ công kích, vì lý do an toàn nên cần phải qua đó nhìn một chút.

- Vâng.

Hạ Khoa Phu cung kính hành lễ.

Hắn nhìn Mộc Phân Thân cất bước rồi chậm rãi biến mất không thấy tăm hơi, Mộc Phân Thân đã trở lại cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh.

Cơ thể hắn dung nhập vào trong thân cây, thông qua sự liên kết giữa các cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh để đến căn cứ trung chuyển thành Tấn Nguyên.

Khi Phân Thân của Mục Lương tới nơi thì một bầy Hư Quỷ đang tấn công căn cứ trung chuyển và thành Tấn Nguyên, hệ thống phòng ngự gắn ở trên bình chướng đã bị khởi động.

- Rầm rập ~~~

Linh khí pháo nhắm bắn toàn bộ Hư Quỷ đến gần, bầy Hư Quỷ cấp thấp đổ rạp như ngả rạ.

Hắn nhìn thấy Tố Cẩm trên tường thành, lúc này cô ấy đang nghiêm túc chỉ huy các thuộc hạ tiêu diệt Hư Quỷ còn sống.

Hắn nhìn một hồi, sau khi xác định Tố Cẩm có thể tự giải quyết thì lặng lẽ đứng một bên quan sát.

Chiến tranh là cơ hội luyện binh tốt nhất, trải qua lễ rửa tội của máu và thuốc súng mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn.

…….

Bên trong Kênh Sương Mù, sâu dưới nền đất cách đáy biển ba ngàn mét, nhóm Vua Hư Quỷ đang tiếp tục đào hang.

- Ầm ầm ~~~

Đất đá tung bay, nhóm Vua Hư Quỷ thay phiên xới đất, tốc độ không chậm.

Hư Ngũ Vương cười quái dị nói:

- Kiệt kiệt kiệt, cứ theo tốc độ này thì chẳng mấy chốc chúng ta có thể đi ngang qua kênh Sương Mù rồi.

Hư Nhị Vương quay đầu hỏi:

- Ngươi biết kênh Sương Mù lớn bao nhiêu không?

- Không biết.

Hư Ngũ Vương bĩu môi.

Hư Nhị Vương không nói lời nào, tiếp tục xới đất đá trước mặt.

Các Hư Quỷ Vương còn lại đưa mắt nhìn nhau, sau đó tiếp tục đào đất, muốn lấy tốc độ nhanh nhất để đi ngang qua kênh Sương Mù, cắn nuốt nhân loại ở đại lục bên kia.

Không biết qua bao lâu, phía sau bọn họ đột nhiên truyền đến khí tức quen thuộc, nhóm Vua Hư Quỷ lập tức ngừng tay.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Tiếng cười quỷ dị vang lên, theo sau là một giọng nói quen thuộc:

- Xem ra chúng ta tới muộn rồi.

- Là nhóm của Hư Thập Nhị Vương!

Mắt của Hư Ngũ Vương sáng lên.

Dưới lòng đất mờ tối, ngoại trừ ba con Vua Hư Quỷ bị Mục Lương bắt được thì Vua Hư Quỷ còn lại đã tề tụ đầy đủ.

Hư Thập Nhị Vương toét miệng nói:

- Kiệt kiệt kiệt, đã lâu không gặp mọi người.

Hư Nhị Vương nói không chút khách khí:

- Nếu không phải bởi vì Hư Hoàng đại nhân sắp thức tỉnh thì ta không hề muốn nhìn thấy ngươi chút nào.

- Kiệt kiệt kiệt, Hư Nhị Vương vẫn luôn làm người ta chán ghét như vậy.

Hư Thập Nhị Vương cũng không khách khí mà sặc lại một câu.

- Ta đồng ý với Hư Thập Nhị Vương.

Một giọng nói khác vang lên, Hư Nhất Vương liếc nhìn Hư Nhị Vương, biểu cảm trên mặt lộ ra vẻ bất thiện.

Ánh mắt của Hư Nhị Vương lấp lóe, lạnh lùng nói:

- Hư Nhất Vương, đã lâu không gặp.

- Ta nghĩ là ngươi cũng không muốn nhìn thấy ta.

Hư Nhất Vương nhàn nhạt đáp.

Ánh mắt của Hư Nhị Vương lạnh như băng, cười lạnh một tiếng nói:

- Ngươi đoán đúng rồi.

Hư Ngũ Vương lên tiếng:

- Kiệt kiệt kiệt, đừng đứng đó lãng phí thời gian nữa, nếu mọi người đã đến đông đủ rồi, vậy thì bắt tay đào đất đi.

- Đúng vậy, ra tay đi.

Vua Hư Quỷ còn lại lên tiếng phụ họa, không ai hi vọng xảy ra nội đấu, như vậy sẽ ảnh hưởng rất lớn tới kế hoạch tiếp theo của bọn chúng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận