Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2713: Tốc Độ Này Quá Nhanh Rồi

Bên trong đạn đạo có khắc ma pháp trận, đó là điểm then chốt để đạn đạo có thể bay ở cự ly cực xa, khi năng lượng trong ma pháp trận hao hết thì đạn đạo cũng sẽ mất đi động lực phi hành.

Hồ Tiên ngồi xuống rồi nhìn chằm chằm vào hình ảnh trong TV, chờ đợi đạn đạo dừng lại.

- Ngươi muốn nó tấn công cái gì?

Cô thuận miệng hỏi.

Mục Lương bình thản nói:

- Không biết, trước hết cứ để cho nó bay một lát đã, nhìn xem cực hạn là bao xa.

Trong lần khảo nghiệm này, thời gian bay liên tục của đạn đạo là một vấn đề rất mấu chốt.

Hồ Tiên hơi nghiêng đầu hỏi:

- Vậy nếu như nó vẫn bay thì sao, chúng ta ngồi chờ ở đây à?

- Không cần đâu, chờ một chút rồi ta của chúng có thể trở về ăn tối trước.

Mục Lương mỉm cười.

Hắn đã tính toán qua năng lượng của ma pháp trận bên trong đạn đạo, bay hơn một giờ không thành vấn đề, còn cực hạn là bao nhiêu vậy thì phải xem biểu hiện thực tế nữa.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Vậy chỗ đạn đạo còn lại đợi đến ngày mai lại thử nghiệm đi, một lúc nữa trời hoàn toàn tối đen, không thể thấy rõ mục tiêu.

- Ừm, nghe lời ngươi.

Mục Lương cười gật đầu.

Thời gian trôi qua, sắc trời càng ngày càng mờ tối, đạn đạo trong TV vẫn còn đang tiếp tục bay.

Sau hai mươi phút, hình ảnh trong TV càng ngày càng mơ hồ, nhưng có thể nhận ra đạn đạo đã tới lục địa.

- Mới đó mà đã đến đại lục mới rồi à?

Đôi mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên trợn to.

Tốc độ của đạn đạo quá nhanh!

- Đương nhiên.

Mục Lương khẽ cười một tiếng.

Hắn hơi chuyển động suy nghĩ, khống chế đạn đạo nhắm ngay một ngọn núi hoang.

Ngay sau đó, tiếng nổ kịch liệt vang lên, hình ảnh trong TV bị cắt đứt.

- Ầm ầm ~~~

- Nổ tung rồi, đáng tiếc không thể nhìn thấy uy lực như thế nào.

Mục Lương nói với giọng điệu đáng tiếc, quyết định ngày mai đến hiện trường nhìn xem lực phá hoại ra sao.

Sau khi đạn đạo nổ tung thì linh khí phát sóng gắn bên trên cũng bị phá hủy.

Hồ Tiên há miệng, nói thật cô cũng có chút muốn biết uy lực như thế nào.

Mục Lương đứng lên nói:

- Đi thôi, ta của chúng trở về ăn cơm.

- Tốt.

Hồ Tiên cười quyến rũ một tiếng.

Mục Lương mang theo cô gái đuôi Hồ Ly biến mất tại chỗ, ở đây đã có Rùa Đen, không sợ bị trộm linh khí phóng đạn đạo.

- Ông ~~~

Hai người trở lại cung điện tại tầng tám Khu Vực Trung Ương, Nguyệt Thấm Lan và đám người Ly Nguyệt vừa vặn trở về, tình cờ chạm mặt hai người.

- Mục Lương!

Đôi mắt màu trắng bạc của Ly Nguyệt sáng lên.

Mục Lương thanh thúy nói:

- Bận rộn đến bây giờ mới về à, các ngươi vất vả rồi.

- Mục Lương, ta nhớ ngươi muốn chết!

Đôi mắt đẹp của Ngải Lỵ Na sáng ngời.

Mục Lương hơi nhướng mày.:

- Thật sao?

- Đúng vậy, rất rất rất nhớ ngươi ~~

Ngải Lỵ Na gật đầu thật mạnh.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lóe lên, im lặng quay đầu liếc nhìn cô gái tóc hồng.

Ngải Lỵ Na dùng cùi chỏ huých nhẹ vào tay cô gái tóc trắng, cười chế nhạo nói:

- Ly Nguyệt, khẳng định là ngươi cũng rất nhớ Mục Lương đúng không?

Khuôn mặt xinh của Ly Nguyệt đẹp ửng đỏ, bình tĩnh nói:

- Nhớ.

Ngải Lỵ Na lộ ra vẻ mặt ta đã nhìn thấu tất cả, cười duyên nói:

- Ha ha ha, ta biết mà!

- Ai mà không nhớ Mục Lương chứ, nói ta nghe xem nào?

Hồ Tiên vén tóc mai ra sau, đôi mắt màu đỏ rực nhìn quét đám người trở về.

- Ha ha ha, tất cả mọi người đều nhớ Mục Lương.

Ngải Lỵ Na cười nói.

Mục Lương ôn hòa lên tiếng:

- Được rồi, mọi người dọn dẹp một chút rồi đi ăn tối thôi.

- Tốt ~~~

Các cô gái trở về cung điện thay đổi quần áo thoải mái rồi mới tề tụ tại nhà ăn.

Mễ Nặc đi vào nhà ăn, đôi tai thỏ đứng thẳng, đôi mắt dừng lại trên người của Mục Lương.

Cô vui vẻ thốt lên:

- Mục Lương, ngươi xong việc rồi à?

- Ngày hôm nay đã làm xong rồi.

Mục Lương ôn hòa cười đáp.

Mễ Nặc ngẩn người một chút, lẩm bẩm nói:

- Ngày hôm nay thôi sao... Vậy là ngày mai ngươi còn phải làm việc à?

- Đúng vậy.

Mục Lương vươn tay xoa xoa đầu cô gái tai thỏ.

- Ngươi vất vả rồi.

Mễ Nặc ngây thơ nói.

- Ha ha ha, mọi người ngồi đi.

Mục Lương gật đầu một cái.

- Tốt.

Các cô gái ngồi xuống.

Tiểu hầu gái hỗ trợ xới cơm, mọi người bắt đầu thưởng thức bữa tối.

Ly Nguyệt cúi đầu nói:

- Mục Lương, chúng ta vẫn chưa bắt được người của Bất Hủ Chúng.

- Ừm, chuyện này không gấp.

Mục Lương nói không chút để ý.

Thần sắc trên mặt Ngải Lỵ Na cũng trở nên nghiêm túc:

- Mục Lương, chúng ta sẽ mau chóng tìm được người của Bất Hủ Chúng.

- Ăn cơm trước đi, ăn xong rồi nói sau.

Mục Lương mỉm cười.

- Vâng.

Ngải Lỵ Na vội vàng gật đầu.

Sau bữa ăn tối, Mục Lương trở về thư phòng, Ngải Lỵ Na và mấy người Ly Nguyệt cũng đi vào theo.

- Tất cả ngồi đi.

Mục Lương ngồi trên Long Ỷ, ánh mắt rơi vào trên mặt bàn, khóe miệng chợt co giật.

Trên bàn chồng chất hơn trăm phần văn kiện, mỏng chỉ có một trang, dày có hơn mười trang, xếp chồng lên nhau nhìn rất đồ sộ.

- Không tính là nhiều, ngươi chỉ cần một đêm là xử lý xong thôi, ta tin tưởng ngươi.

Nguyệt Thấm Lan dí dỏm chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.

- Chờ một hồi rồi nói sau.

Mục Lương cười khổ một tiếng, dời chồng văn kiện sang bên cạnh.

Đám người Ly Nguyệt lập tức ngồi thẳng lưng, đồng loạt nhìn về phía Mục Lương, trên mặt ai nấy đều hiện lên vẻ mặt nghiêm túc.

Mục Lương hơi nhướng mày, mỉm cười nói:

- Sao tất cả đều nghiêm mặt thế, bộ ta thấy giống như là sẽ ăn người sao?

- Nói tới chính sự thì tốt hơn vẫn là nghiêm túc một chút.

Ngôn Băng nghiêm mặt đáp.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, nói:

- Được rồi, trước tiên nói về tình huống điều tra Bất Hủ Chúng đi.

- Để ta.

Ngôn Băng lạnh nhạt nói.

- Ừm.

Mục Lương nhấc mắt lên, bày ra tư thái chăm chú lắng nghe.

Ngôn Băng lấy sổ ghi chép ra, mở ra hai trang nhìn thoáng qua rồi mới nói:

- Căn cứ vào tình báo điều tra thì Bất Hủ Chúng là một tổ chức lâu đời có lịch sử hơn một ngàn năm.

- Danh tiếng của Bất Hủ Chúng không tốt, bọn họ đã từng nghiên cứu ra một loại ma dược làm cho người dùng có thể sống lâu thêm mười năm.

Cô tiếp tục nói.

Nghe được lời này, đôi mắt hồng nhạt của Ngải Lỵ Na chớp chớp, nói:

- Nghe có vẻ ma dược này thật lợi hại.

Ngôn Băng lắc đầu, lạnh nhạt nói:

- Không phải, đại giới khi dùng loại ma dược này là sẽ không có ý thức tự chủ, trở thành sinh vật giống như Hư Quỷ rất khát vọng huyết dịch của nhân loại, đồng thời có tính truyền nhiễm cao.

- Vậy cái này không phải là ma dược rồi, phải gọi là thuốc độc mới đúng.

Ngải Lỵ Na vội vàng xua tay nói.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, lẩm bẩm một câu:

- Nghe rất giống virus zombie.

Ngôn Băng lại nói thêm một câu kinh người:

- Không chỉ như vậy, Bất Hủ Chúng vì nghiên cứu trường sinh mà bắt cóc em bé vừa mới sinh ra để làm thí nghiệm, thậm chí còn thử nghiệm cả trên người phụ nữ mang thai...

- Cái gì?

Ngải Lỵ Na và Ny Cát Sa đồng thời kinh ngạc thốt lên.

- Tổ chức như vậy không nên tồn tại.

Đáy mắt của Mục Lương hiện lên tia sáng lạnh lẽo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận