Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1024: Vấn Đề Tồn Tại Ở Căn Cứ Trung Chuyển

Hồ Tiên lắc đầu, đôi mắt đẹp lóe sáng nói:

- Không, trước tiên đến mỗi cửa hàng quan sát một chút, tập kích bất ngờ mới có thể phát hiện vấn đề.

- Nghe có vẻ rất vui nha!

Hổ Tây hưng phấn nói.

Mọi người tiếp tục đi dạo khu buôn bán, sau đó dừng chân trước một cửa hàng, đây là một tiệm bán trái cây.

Mặt tiền cửa hàng rất lớn, trang bị bốn nhân viên bán hàng, ai nấy đều đang bận rộn.

- Ta muốn giao dịch một trăm quả táo!!

Một người đàn ông giơ túi da thú trên tay rồi hét lớn.

Nhân viên bán hàng nhìn túi da thú căng phồng, lớn tiếng nhắc nhở:

- Quý khách, xin hãy tới Ngân Hàng đổi thành đồng Huyền Vũ trước rồi lại đến giao dịch.

Căn cứ trung chuyển thường xuyên có giao dịch hạn mức lớn, số lượng tinh thạch hung thú động một chút lên đến hàng vạn, việc kiểm kê tại chỗ quá tốn thời gian.

Nếu đổi tinh thạch thành đồng Huyền Vũ thì giao dịch sẽ trở nên đơn giản rất nhiều.

- Rắc rối quá, còn phải đổi đồng Huyền Vũ gì gì đó nữa sao?

Người đàn ông bĩu môi, buồn bực xoay người chen lấn ra khỏi đám đông.

Hồ Tiên nhíu mày, quay đầu dặn dò:

- Hổ Tây, ngươi đi ra ngoài nhìn một chút, kiểm tra xem có ai dán thông báo nhắc nhở phải đổi đồng Huyền Vũ mới có thể giao dịch không.

- Tốt.

Bóng dáng của Hổ Tây lóe lên, lập tức biến mất tại chỗ.

Hồ Tiên dừng lại ở Quầy Trái Cây khoảng năm phút, sau khi không có phát hiện hoạt động bất hợp pháp nào, nàng xoay người đi tới cửa hàng tiếp theo.

Nàng không có nhiều thời gian, phải tuần tra căn cứ trung chuyển xong xuôi trước khi Ốc Đảo rời đi.

Hơn mười phút sau, Hổ Tây đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh cô gái đuôi hồ ly.

Nàng hồn nhiên nói:

- Chị Hồ Tiên, ta đi dạo xung quanh một vòng nhưng mà không nhìn thấy thông báo nhắc nhở nào cả.

- Đi gọi người quản lý căn cứ trung chuyển tới đây.

Hồ Tiên lạnh nhạt nói.

- Ta đi ngay!

Bóng dáng của Hổ Tây lóe lên, lại biến mất không thấy đâu.

Hạ Lạc chớp chớp đôi mắt màu cam, cảm thán:

- Năng lực thức tỉnh này thực sự rất tiện lợi!

Hơn mười phút sau, cô gái tóc màu quýt xuất hiện cùng với người quản lý mồ hôi dầm dề.

- Hồ Tiên đại nhân.

Sau khi nhìn thấy Hồ Tiên, người quản lý vội vàng khom lưng cung kính hành lễ.

- Ngươi biết ta?

Hồ Tiên nhướng mày.

- Ta chưa từng gặp đại nhân, nhưng có nghe bọn thuộc hạ nhắc tới.

Người quản lý cười nói.

Sắc mặt của Hồ Tiên không chút thay đổi, bình tĩnh nói:

- Căn cứ trung chuyển có một số vấn đề, ta muốn cùng ngươi nói chuyện một chút.

- Vâng, vâng, xin đại nhân cứ nói! -

Trong lòng người quản lý lo sợ không thôi.

- Chuyện thứ nhất, tại khu giao dịch đối ngoại dán một thông báo nhắc nhở liên quan tới việc đổi đồng Huyền Vũ.

Hồ Tiên lạnh lùng nói:

- Chuyện thứ hai, vệ sinh ở căn cứ trung chuyển quá tệ, phải tuân thủ nghiêm ngặt dựa theo tiêu chuẩn của thành Huyền Vũ.

- Chuyện thứ ba...

Hồ Tiên nói liên tiếp mười hai vấn đề, mỗi một cái đều khiến tim của người quản lý đập nhanh hơn một nhịp.

- Xin đại nhân hãy yên tâm, những vấn đề này sẽ được giải quyết ngay trong ngày hôm nay.

Người quản lý vội vàng bảo đảm.

- Tốt nhất là như vậy.

Hồ Tiên hừ lạnh một tiếng.

……….

Cộc cộc cộc

Khu Trung Ương, cửa phòng làm việc của Mục Lương bị gõ.

- Đại nhân!

Âm thanh mềm nhẹ củaVệ Ấu Lan vang lên.

Mục Lương đặt viên ngọc trai màu xanh trong tay xuống, ngước mắt nói:

- Mời vào.

Cửa phòng cọt kẹt bị đẩy ra.

Vệ Ấu Lan đi tới trước mặt Mục Lương, cung kính nói:

- Đại nhân, Bố Vi Nhân đến rồi.

- Cô ấy tới làm cái gì?

Mục Lương đưa tay ra hiệu.

Trên mặt bàn trước mặt anh, bày hơn mười bình thuỷ tinh, trong bình chứa các loại trân châu màu sắc. Những thứ này đều là ngọc trai tăng sức mạnh mà Mục Lương ngưng tụ ra, thuận tiện cho đám người Ly Nguyệt sử dụng sau này. Trong đó trân châu màu xanh lá cây, sau khi dùng có thể sử dụng năng lực 'Nước Mắt Thiên Sứ’.

Nước Mắt Thiên Sứ rất khan hiếm, cho dù là chế thành bí dược chữa thương, hay là trị liệu cho nhiều người bị cảm nhiễm Hư Quỷ, thì càng nhiều Nước Mắt Thiên Sứ càng tốt.

Vệ Ấu Lan ôn nhu nói:

- Cô ấy nói ngài đã đồng ý với cô ấy, giúp một tay điều tra dưới lòng đất thành Bắc Hải có sào huyệt Hư Quỷ hay không?

- Thiếu chút nữa đã quên chuyện này rồi.

Mục Lương bừng tỉnh nhớ tới, đúng là có chuyện như thế. Anh cười một cái, ôn hòa nói:

- Để cho cô ấy đi vào.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan xoay người rời đi.

Sau đó không lâu, Bố Vi Nhân một mình đi vào phòng làm việc, ánh mắt cô u oán nhìn về phía Mục Lương.

- Mục Lương các hạ, nếu như ta không đến, ngươi có phải quên luôn chuyện này hay không?

Cô tức giận nói. Mục Lương mỉm cười nói:

- Không quên, chỉ là gần đây tương đối bận rộn.

Bố Vi Nhân cười nhạt hỏi:

- Vậy các hạ dự định khi nào giúp ta điều tra?

- Không bằng bây giờ?

Mục Lương cười đứng lên.

- Hiện tại?

Bố Vi Nhân kinh ngạc nhíu mày.

- Đi thôi.

Mục Lương cất bước đi ra ngoài.

Bố Vi Nhân đuổi kịp, giễu cợt mà hỏi:

- Mục Lương các hạ, không phải nói bề bộn nhiều việc sao? Tại sao lại đột nhiên rãnh rỗi?

Mục Lương dừng chân lại, quay đầu nói rõ ràng:

- Vậy nếu không thì hôm khác đi?

- Không được.

Bố Vi Nhân không chút do dự từ chối:

- Sớm ngày biết kết quả, ta đã đến sớm hơn một ngày.

- Vậy thì đi thôi.

Mục Lương cười cười.

Hai người đi ra cung điện, sau đó bay lên trời, bay về phía biển khơi xa xa. Ngay sau đó, hai người tới bầu trời thành Bắc Hải.

- Xuống với ta?

Mục Lương nghiêng đầu nhìn về phía nữ nhân tóc xanh.

- Đương nhiên.

Bố Vi Nhân khẽ hất hàm.

Cô muốn tận mắt xác định tận đáy không có sào huyệt Hư Quỷ, mới có thể thực sự yên tâm.

- Được.

Mục Lương hờ hững đáp.

Anh hơi chuyển động ý nghĩ một chút, mang theo nữ nhân tóc xanh đến khu vực nước mặn.

Vù vù….

Bố Vi Nhân chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, nước biển chung quanh cách thân thể còn có mười centi mét.

- Thật thuận tiện.

Cô cảm thán một tiếng.

Sau khi hạ xuống hơn mười mét, tầm nhìn đã giảm xuống một mét, ánh sáng bầu trời cũng không thể chiếu vào đây. Mục Lương giơ tay lên vỗ phát ra tiếng, nguyên tố ánh sáng hội tụ, chiếu rọi phạm vi trăm mét quanh thân.

Bố Vi Nhân khẽ nhếch môi hồng, ngắm nhìn hoàn cảnh chung quanh, lần đầu tiên thấy rõ phía dưới thành Bắc Hải rộng lớn. Mấy tảng đá lớn xếp chồng lên nhau lộ trên mặt nước, chính là thành Bắc Hải. Mục Lương khống chế dòng nước cùng trọng lực để thân thể hai người chìm xuống dọc theo một bên của tảng đá.

Rắc...rắc... Không biết qua bao lâu, hai người thành công chạm đáy. Dòng nước dưới đáy biển rất chậm, như tĩnh lặng.

Bố Vi Nhân nhìn xuống đáy biển và có thể thấy nhiều hang động lớn nhỏ khác nhau.

- Những động này là sào huyệt Cua Quỷ Xanh?

Chân mày Mục Lương hơi nhăn.

- Ừm.

Bố Vi Nhân thấp giọng đáp.

- Vào xem.

Mục Lương hơi chuyển động ý nghĩ một chút, dẫn người phụ nữ tóc xanh xuống một trong các hang động. Chiều rộng của hang chỉ có hai mét, hai người chỉ có thể tiến lại gần nhau.

Thần sắc Mục Lương ung dung, ánh mắt của anh vẫn luôn lưu ý dưới chân.

Bố Vi Nhân né tránh ánh mắt, cô có thể cảm nhận được hơi thở của Mục Lương rõ ràng, thậm chí ngửi được mùi trên người anh.

- Có mùi rất thơm.

Cô bị quỷ thần xui khiến nói một câu.

Mục Lương nhướng mày nhìn nữ nhân tóc xanh:

- Mùi gì thơm?

- Không, không có gì.

Bố Vi Nhân nặn ra một nụ cười ngượng nghịu, tự trách mình đã quá thiếu rụt rè.
Bạn cần đăng nhập để bình luận