Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1818: Xây Thêm Nhà Ga Ở Nội Thành



Ngải Lỵ Na trừng lớn con ngươi hồng nhạt, nhìn từng chữ xinh đẹp xuất hiện trên tờ giấy trắng, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

- Như thế nào?

Ngôn Băng buông bút xuống, liếc nhìn bạn thân.

- Ngươi thắng.

Ngải Lỵ Na trực tiếp nằm lên trên bàn thấp, lòng quyết tâm luyện chữ bị đả kích.

- Ngươi muốn luyện chữ, không bằng để Mục Lương dạy ngươi.

Ngôn Băng trước khi đi ném câu nói tiếp theo.

- Cũng đúng, chữ Mục Lương đẹp hơn.

Ngải Lỵ Na do dự một chút, cầm giấy cùng bút đi tới thư phòng.

Các người làm liếc nhau, đại nhân bận rộn như vậy, lại rảnh rỗi dạy Ngải Lỵ Na luyện chữ?

Ngải Lỵ Na không suy nghĩ nhiều như vậy, trực tiếp gõ cửa thư phòng.

- Vào đi.

Giọng của Mục Lương trong trẻo từ trong phòng truyền ra.

Lúc này, Ngải Lỵ Na mới đẩy cửa vào, nhăn nhó tới trước mặt anh.

- Có chuyện gì vậy?

Mục Lương ngước mắt nhìn thiếu nữ tóc hồng.

Ngải Lỵ Na lấy dũng khí hỏi:

- Đại nhân có thể dạy ta viết chữ đẹp không?

- Ngươi muốn tham gia cuộc thi chữ đẹp?

Mục Lương nhướng mày.

- Ừm, đây coi như là một trải nghiệm thú vị, có giúp ta viết du ký mạo hiểm.

Ngải Lỵ Na mở mắt nói dối.

- Ngồi đi.

Mục Lương nâng cằm, chỉ ghế trống trước mặt.

Ngải Lỵ Na sửng sốt một chút.

Anh ngước mắt nói:

- Không phải muốn luyện chữ sao?

- Vâng, vâng, đúng vậy!

Trong Ngải Lỵ Na vui đến nở hoa, mặt ngoài bất động thanh sắc, vững vàng ngồi bên cạnh Mục Lương.

- Nếu muốn viết một chữ tốt, trước tiên phải biết kết cấu kiểu chữ, cùng với thứ tự viết các nét....

Mục Lương kiên nhẫn bắt đầu dạy từ đầu, Ngải Lỵ Na chăm chú nghe, từng bước tập trung, có thể là vì giọng của anh quá dễ nghe, cũng có thể là phương pháp hắn dạy đơn giản dễ hiểu.

- Được rồi, viết tên của ngươi.

Mục Lương bình thản nói.

- Vâng.

Ngải Lỵ Na nghe lời cầm bút máy, viết tên của mình trên giấy.

- Ngải Lỵ Na, chữ này viết không đúng, ta dạy cho ngươi.

Mục Lương nói rồi cầm tay thiếu nữ tóc hồng, bắt đầu tay bắt tay dạy học, viết từng nét.

Ngải Lỵ Na cảm nhận được nhiệt độ lòng bàn tay anh, mặt rất nhanh đỏ lên, tim đập nhanh hơn rất nhiều. Cô có chút chóng mặt, có thể cảm nhận được hô hấp của anh.

- Ngải Lỵ Na, ngươi làm sao vậy?

Mục Lương nhăn mày lại.

- À?

Ngải Lỵ Na phục hồi tinh thần, mặt lại càng đỏ hơn.

Mục Lương gõ cái trán của cô, tức giận nói:

- Ta dạy viết chữ cho ngươi, ngươi lại thất thần, đang suy nghĩ gì đấy?

- Xin lỗi, lỗi của ta.

Ngải Lỵ Na cười vài tiếng, vội vã ép buộc mình tập trung tinh thần.

- Tiếp tục.

Mục Lương rủ mắt, tiếp tục tay bắt tay dạy học.

Ngải Lỵ Na vừa đau khổ vừa vui sướng, Mục Lương là tồn tại không cách nào bỏ qua, chỉ có thể ép buộc mình đừng phân tâm.

……………..

Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa thư phòng, uyển chuyển bước đi đến gần Mục Lương.

Cô hiếu kỳ hỏi:

- Mục Lương, ngươi đang làm gì?

- Quy hoạch đường sắt mới.

Mục Lương cũng không ngẩng đầu lên trả lời một câu.

Anh dự định xây thêm một dường sắt mới trong Nội thành, để Nội thành cũng tiến nhập quỹ đạo giao thông.

- Ở trong thành sao?

Nguyệt Thấm Lan liếc bản đồ địa hình Mục Lương cầm, chính là bản vẽ Nội thành nhìn từ trên xuống.

- Ừm, từ cửa chủ thành đến trung tâm quảng trường, chỉ đặt hai cửa.

Mục Lương bình thản tiếng nói.

Hai cái, theo thứ tự là cửa ở nội thành với cửa ở trung tâm quảng trường.

Nguyệt Thấm Lan nhìn thoáng qua, chậm rãi gật đầu:

- Rất ổn.

Mục Lương buông bút xuống, ôn hòa hỏi:

- Ngươi tới có chuyện gì?

- Không có chuyện gì lớn, chỉ là nói với ngươi một tiếng, ngày mai nhóm Bố Vi Nhân trở về.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Ừm, ta biết rồi.

Mục Lương lên tiếng.

Anh nắm cằm nữ nhân, bình thản hỏi:

- Không có chuyện khác?

- Hết rồi.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp con mắt màu xanh nước biển.

- Vậy ta ra ngoài đây.

Mục Lương cười đứng dậy.

- Đi làm à?

Nguyệt Thấm Lan oán trách hỏi.

- Đi xây xe lửa trên cầu vượt.

Mục Lương khoát tay áo.

Vì để không ảnh hưởng xe thú di chuyển, Mục Lương định xây xe lửa Nội thành ở trên cao. Nguyệt Thấm Lan liền vội vàng đứng lên nói:

- Ta đi xem nữa.

- Ừm, đi thôi.

Mục Lương không thèm để ý lên tiếng.

Anh ra ngoài cung điện, mang theo Nguyệt Thấm Lan bay lên trời không, hướng về phía cổng nội thành.

Không lâu, hai người tới cổng Nội thành, bên cạnh chính là tường thành cao ngất, ở mặt bên kia bức tường, là một trạm xe lửa.

Mục Lương ngắm nhìn địa thế chung quanh, đi tới bên đường cách thành chủ 20m, nhỏ giọng nói:

- Đứng sang bên đi.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan lui về phía sau mấy bước.

Mục Lương hơi chuyển động ý nghĩ một chút, lưu ly ngưng tụ dưới chân, một bộ phận thâm nhập sâu bảy tám thước dưới đất, một phần khác ngưng tụ thành trụ cầu, cao tám mét, là hình chữ T.

Anh lại dùng phương pháp cũ, cứ mười mét lại xây một trụ cầu, sau khi xây năm cái trụ cầu, bắt đầu vây quanh trụ cầu kiến tạo trạm xe lửa.

Mục Lương tham khảo trạm xe lửa ở thành thị kiếp trước, đơn giản hóa rồi mô phỏng lại. Trạm xe lửa mới xây rất lớn, chia làm phòng chờ xe, sân ga, ba khu xuất trạm.

Cạnh phòng chờ xe cùng sân ga, là một cầu thang rộng ba mét, sau này còn có thể xây dựng thang máy, thuận tiện cho việc lên xuống sân ga.

Nguyệt Thấm Lan ngửa mặt nhìn, đất trống trước mặt từ không tới có, chỉ tốn nửa giờ.

Lại qua nửa giờ sau, Mục Lương xây trạm xe lửa xong, tiếp theo phải để công nhân công xưởng tới lắp đặt thiết bị.

Sau khi xây xong trạm xe lửa, anh bắt đầu xây trụ cầu khác, đồng thời dùng lưu ly chế tạo cầu bản, nối liền tất cả trụ cầu.

Nguyệt Thấm Lan nhìn động tác của anh, xây cầu vượt trong Nội thành, dẫn tới việc dân trong thành nghỉ chân vây xem. Dân trong thành ngửa mặt nhìn, kinh ngạc nói:

- Thành Chủ Đại Nhân đang làm cái gì?

- Nhìn giống như là xây cầu, cũng không biết muốn làm gì...?

- Chắc không phải làm cầu cho xe thú, cao như thế này mà?

Các thành dân nghị luận ầm ĩ, đến khi thấy Mục Lương xây trạm xe lửa ở trung tâm quảng trường, một ít người thông minh mới đoán ra thành chủ đang làm gì.

Mục Lương ở cửa chính trạm xe lửa, treo lên vài chữ trạm xe lửa ở trung tâm quảng trường, mọi người mới hiểu.

- Nội thành cũng có xe lửa!

Các thành dân thán phục lên tiếng.

- Thật tốt, ngày sau ra ngoại thành thì càng nhanh...

Các thành dân tán thán không ngớt.

Đối với khen ngợi của dân trong thành, Mục Lương không để ý quá nhiều, mà là tiếp tục hoàn thiện cầu vượt, ở phía trên xây lưu ly bảo vệ, có thể giảm bớt tiếng ồn. Còn đường sắt, cần chờ xe lửa mới được tạo ra, lại căn cứ vào kích thước xe lửa, mới tạo quỹ đạo.

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi:

- Mục Lương, ngươi không liên thông trạm xe lửa Nội thành với Ngoại thành sao?

- Tạm thời không phải, sau này hãy nói.

Mục Lương lắc đầu.

Để trạm xe lửa Nội thành liên thông với Ngoại thành, sẽ thêm nhiều vấn đề về an toàn.

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan không hỏi kỹ, đại khái cũng biết vấn đề gì. Chờ Mục Lương xây xong cầu vượt, đã là ba giờ chiều.

Anh mang theo Nguyệt Thấm Lan trở lại cung điện khu trung ương, trong phòng ăn đã có thức ăn hầu gái chuẩn bị. Hai người ngồi xuống vừa thưởng thức bữa trưa muộn, vừa trò chuyện.

Bạn cần đăng nhập để bình luận