Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 215: Hoa Ngàn Gai

Hoa Ngàn Gai từ ngắn ngủn hai mét, đang sinh trưởng cực nhanh dài tới hai mươi lăm mét, gốc dây leo nhỏ to cũng có cây sấp sỉ dài nửa mét, gai nhọn lớn bằng ngón tay út.
Lá cây màu xanh lục lớn nhỏ bên trong cây, đóa hoa màu tím đang sinh trưởng lớn chừng bàn tay.
- Oa !
Vưu Phi Nhi ngạc nhiên trừng to hai mắt, nhìn dây gai nhọn khổng lồ đang giương nanh múa vuốt trên cao.
Mục Lương vài giây tiếp sau thu hết năng lực đối với tự thân cường lực, quan sát bắt đầu bảng kĩ năng biến hóa ở trên, trọng điểm là quan tâm đến điểm tiến hóa.
Bốn mươi vạn điểm tiến hóa, còn có thể tiến hóa ra bốn con động vật thuần dưỡng cấp 6.
- Chờ tiến đến hơn một triệu điểm tiến hóa, trực tiếp tiến hóa một con động vật thuần dưỡng cấp 7 được rồi.
Mục Lương tắt bảng kĩ năng đi, ngược lại nhanh chóng chú ý đến sinh trưởng của Hoa Ngàn Gai.
Hoa Ngàn Gai từ ngắn ngủn hai mét, đang sinh trưởng cực nhanh dài tới hai mươi lăm mét, gốc dây leo nhỏ to cũng có cây sấp sỉ dài nửa mét, gai nhọn lớn bằng ngón tay út.
Lá cây màu xanh lục lớn nhỏ bên trong cây, đóa hoa màu tím đang sinh trưởng lớn chừng bàn tay.
- Oa a!
Vưu Phi Nhi ngạc nhiên trừng to hai mắt, nhìn dây gai nhọn khổng lồ đang giương nanh múa vuốt trên cao.
Cô đưa Mễ Nặc trở về trong lòng cho Mục Lương, nhất định sẽ đến trước mặt Hoa Ngàn Gai, đưa ngón tay trỏ ra chạm vào gai nhọn một cái.
Vưu Phi Nhi dùng sức ngón tay, châm thủng đầu ngón tay cảm nhận được hiệu quả gây tê.
- Hiệu quả gây tê của Hoa Ngàn Gai như thế nào đây?
Mục Lương hỏi, vừa ôm lấy Mễ Nặc.
- Có thể dễ dàng đánh ngã cường giả cấp 5.
Vưu Phi Nhi kinh ngạc nói.
Nếu như cô không phải có thể chất Bách Độc Bất Xâm, vừa rồi một cái đâm kia là có thể gây tê làm cho cô tê đến không thể di chuyển.
- Có loại uy lực này ngược lại vẫn tốt.
Mục Lương thoả mãn gật đầu.
- Ngươi quyết định cũng đem nó bố trí ở chỗ nào?
Vưu Phi Nhi chỉ vào Hoa Ngàn Gai khiến cho hậu hoa viên trở nên bừa bộn.
- Dĩ nhiên không phải, ta chuẩn bị đem Hoa Ngàn Gai trồng ở vách đá thẳng đứng kia.
Mục Lương chuẩn bị biến Hoa Ngàn Gai thành một phòng tuyến, trồng trọt ở bên trên vách đá thẳng đứng.
Hoa Ngàn Gai không giống Hoa Sương Mê chỉ có một đóa hoa to lớn, mà là cả một dây leo dài có đầy hoa, vừa vặn thích hợp ong thợ hút mật.
- Cái kia để lại cho ta mấy cây gai nhọn không?
Vưu Phi Nhi từ bên hông rút ra dao ngắn, bắt đầu cắt gai nhọn.
- Mục Lương đại nhân, ngài đây là...
Hai tay của Vệ Ấu Lan bưng khay, bên trong có vài chén nước trà.
Cô ngơ ngác nhìn hậu hoa viên lớn đang biến dạng, và tiểu thư Mễ Nặc đang ngất xỉu trong lòng Mục Lương.
- Tiểu Lan, ngươi tới thật đúng lúc, qua đây ôm lấy Mê Nặc giúp ta.
Mục Lương quay đầu phân phó nói.
- Vâng.
Vệ Ấu Lan đặt khay trà trên bàn đá ở trong hậu hoa viên, vội vã ôm lấy Mễ Nặc.
- Ngươi hãy ôm Mễ Nặc trở về phòng để cô ấy nghỉ ngơi!
Mục Lương đưa tay gỡ ra tóc đen trên gương mặt của Mễ Nặc.
- Được rồi.
Vệ Ấu Lan cung kính đáp.
Cô hiếu kỳ nhìn hậu hoa viên có trồng trọt thêm hai loại hoa mới, lúc đó mới đưa Mễ Nặc trở về phòng.
- Ngươi muốn làm thế nào thì đi qua đây?
Vưu Phi Nhi nhìn dây leo Hoa Ngàn Gai dài hơn mười mét.
- Rất đơn giản.
Mục Lương dùng năng lực Điều Khiển Trọng Lương Đất Đá, nhổ Hoa Ngàn Gai từ dưới mặt đất lên, tiếp theo giảm bớt trọng lượng.
Anh lại dùng tơ nhện cuốn lấy dây leo, dùng sức vung dây leo bay lên trời.
- Như vậy cũng được?
Vưu Phi Nhi mở lớn lấy cái miệng nhỏ nhắn, ngơ ngác nhìn dây leo Hoa Ngàn Gai bay lên bầu trời như mưa.
Phanh!
Mục Lương chân vừa đạp mặt đất, cả người phóng lên cao, ra tới trước đuổi theo Hoa Ngàn Gai.
Anh vận dụng năng lực để giảm nhẹ trọng lượng cơ thể gấp mươi lần, lôi Hoa Ngàn Gai từ không trung đáp xuống bên trên vách đá thẳng đứng.
- Ngươi ở nơi này sinh sống, sinh trưởng leo lên vách tường xung quanh.
Mục Lương mang Hoa Ngàn Gai trồng ở vách núi thẳng đứng.
Trồng trọt Hoa Ngàn Gai ở vị trí vách đá dựng đứng, một mặt là nơi không ai trú đóng, vừa vặn có thể cho Hoa Ngàn Gai cùng với Ong Chúa hình thành một đạo tuyến phòng thủ.
Hai ngày sau.
Vào lúc này, Trình Mâu đang ở trong nhà nướng thịt ăn.
Một nhà ba người ngồi ở cái đại sảnh rỗng tuếch không có thứ gì, chỉ có thể ngồi xung quanh lò sưởi, quan trọng nhất là đang nướng thịt khô.
Trình Mâu có hơi ưu sầu, sau khi hưởng thụ xong phòng tân hôn, trong lòng cảm thấy vui sướng, sau hôm đó trong lòng chỉ còn lại những lo âu về công việc.
Hắn còn không biết thành chủ đại nhân Huyền Vũ sẽ sắp xếp cho bản thân công việc gì, đặc biệt là nhìn thấy những thuộc hạ trước kia đều đã được sắp xếp công việc.
Trình Mâu càng thêm gấp gáp, tiếp tục như vậy nữa thì không thể nào nuôi sống những người trong nhà.
Thức ăn hai ngày nay, hắn phải đi đến Phòng Giao Dịch ứng trước, về sau phải trả bằng điểm cống hiến.
- Ta đi ra ngoài nghe ngóng, những người lớn bên trong thành Huyền Vũ đều đi làm việc ở trong xưởng.
Dụ Tử nướng thịt.
Cô nhìn thấy vẻ mặt của chồng mình lộ ra vẻ ưu sầu, ôn nhu nói:
- Ngày mai ta cũng đi tìm việc làm, cũng có thể phụ giúp được phần nào.
- Ừm.
Trình Mâu hé miệng gật đầu.
Đứa bé Trình Tiếu hiểu chuyện giơ tay hô to:
- Ta cũng có thể giúp một tay.
- Không cần, ngươi có thể ở nhà giúp một tay làm việc nhà.
Dụ Tử lắc đầu, đưa miếng nướng thịt tới nói:
- Thịt nướng đã có thể ăn.
- Vâng.
Trình Tiếu nghe thấy cầm lấy miếng thịt nướng.
- Yên tâm đi, chẳng mấy chốc ta sẽ có công việc.
Trình Mâu nở nụ cười tự tin trấn tĩnh mọi người.
Hắn không thể để cho vợ con lo lắng quá mức, dù sao mình cũng là trụ cột của gia đình, đảm đương trách nhiệm không thể cho vợ con buồn lo.
- Ta tin tưởng ngươi.
Dụ Tử mỉm cười đem miếng thịt nướng đưa tới.
Trình Mâu nhận miếng thịt nướng, nhẹ nhàng nhìn về phía con gái nói:
- Mau ăn đi, ăn nhiều một chút mới có thể trở thành người lớn.
- Vâng.
Trình Tiếu nghiêm túc, gật đầu một cái.
Cộc cộc cộc...
Tiếng đập cửa vang lên.
Ngay sau đó là một âm thanh trong trẻo lạnh lùng:
- Trình Mâu, Thành Chủ Đại Nhân cho mời.
- Vâng.
Trình Mâu kích động đứng lên.
Hắn chạy như bay kéo cửa phòng ra, đã thấy một người mặc khôi giáp đang đứng ngoài cửa.
- Thành Chủ Đại Nhân cho gọi ngươi đến Phủ Thành Chủ.
Ngôn Băng liếc mắt nhìn thịt nướng trong tay của Trình Mâu.
Cô đi xuống lầu đã tiến vào trạng thái ẩn thân, biến mất vào góc khuất trong nhà.
- Vâng.
Trình Mâu tay cầm thịt nướng, chạy như bay ra cửa.
- Hả? Người đâu?
Hắn ngẩn người, sau đó phản ứng kịp, biết đối phương đã tiến nhập vào trạng thái ẩn thân.
Dù sao người ở phía trước cũng đã gặp được hai lần.
Ngôn Băng ẩn thân đứng ở bên cạnh.
Cô quan sát đến toàn bộ biểu hiện của Trình Mâu, cũng ghi lại ở trong lòng, chuẩn bị ghi vào bên trong hồ sơ cá nhân Trình Mâu.
Dạo gần đây cô đều rất bận rộn với công việc như vậy, khoảng thời gian còn lại cô đều ở nơi huấn luyện quân sự.
- Hô...
Khi Trình Mâu ở trên cao cầu thang, hít thở sâu một hơi, cả người càng căng thẳng hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận