Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 424: Chế Tạo Giày Lính

Cô nửa cúi người, đưa tay chọc chọc vào vỏ ngoài của quả cao su, kinh ngạc hỏi:
- Sức bền lớn như vậy, có thể ăn không?
- Chắc không thể!
Mục Lương cũng không quá chắc chắn, dù sao cũng chưa từng ăn quả cao su, không biết là có giống quả cao su ở Địa Cầu hay không.
Anh dùng dao pha lê cắt một mảng nhỏ thịt quả cao su.
Mục Lương đánh giá thịt quả cao su dày bằng nửa ngón tay, do dự một chút, cuối cùng vẫn bỏ vào trong miệng nhai thử.
- Phi !
Sau một khắc, anh nhổ hết số thịt quả cao su hoàn hảo không hao tổn ra, nhai vài cái, lại không để lại dấu răng nào trên thịt quả.
- Không thể ăn.
Mục Lương ngậm nước, súc súc miệng.
Thịt quả cao su khi ăn vào miệng thì không có vị gì, nhưng sau khi nhai mới phát hiện, thật sự như đang nhai cao su, vị như nhai sáp nến, không có chút mùi vị nào.
- Nhìn cũng không giống như có thể ăn.
Nguyệt Thấm Lan che miệng cười thanh lịch.
- Đúng vậy, chỉ có thể dùng để làm giày lính và vật phẩm khác.
Mục Lương bấm tay cà cà mũi, trong lòng đã có dự định.
- Giày lính?
Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc chớp chớp con mắt màu xanh nước biển.
Trong lòng của cô suy đoán, Mục Lương lại chuẩn bị đổi đồng phục cho Thành Phòng Quân.
Mục Lương mang quả cao su đã cắt ra trước đó, xoay người vào cung điện, đến phòng làm việc.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã bước đi theo, tò mò không biết Mục Lương muốn làm ra thứ mới mẻ gì đây.
Trên đường đến phòng làm việc, anh nghiêng đầu ôn nhu hỏi:
- Phi Nhan đi rồi?
- Ừm.
Bên trong tròng mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên một tia phiền muộn.
Mục Lương duỗi tay kéo bàn tay tinh tế trắng nõn của cô, nhẹ giọng an ủi:
- Không cần lo lắng, có Tiểu Vũ ở đó nên cô ấy sẽ rất an toàn.
Nếu như Ưng Lửa gặp phải nguy hiểm, trước tiên sẽ nghĩ cách nhắc nhở Mục Lương.
Đến lúc đó, anh có thể chạy tới cứu người.
- Ừm.
Trên cổ Nguyệt Thấm Lan hiện lên một vết đỏ ửng nhàn nhạt, độ ấm của lòng bàn tay khiến cô cực kỳ an tâm.
Hai người đi tới bên trong phòng làm việc.
Mục Lương để quả cao su xuống, lấy giấy bút ra, đơn giản vẽ phác họa thiết kế giày lính.
Nguyệt Thấm Lan nhìn một hồi, sau đó giúp sắp xếp lại nguyên liệu hung thú trên bàn làm việc.
- Không khác mấy so với trong trí nhớ.
Mục Lương thoả mãn gật đầu, buông bản thiết kế giày lính đã vẽ xong xuống.
Anh đã căn cứ vào giày lính ở Địa Cầu để tiến hành sửa đổi thiết kế, là một đôi giày lính ống dài, cũng là kiểu dáng mà Mục Lương vẫn thích.
Trên bộ phận ống dài của giày lính ống dài, mặt giày đều được làm thành hộ giáp, khi nhấc chân đá người, có thể tạo nên tác dụng phòng ngự rất tốt.
Không chỉ như thế, giày lính ống dài này hoàn toàn có thể coi như vũ khí, người có thực lực thấp, chỉ cần vài cú đá là có thể đạp chết.
Nguyệt Thấm Lan đưa tay nhận lấy bản thiết kế, đôi mắt đẹp quét một lượt từ trên xuống dưới, đại khái cũng xem hiểu tác dụng của giày lính.
Mục Lương cầm lấy đao, dựa theo số đo bàn chân của mình, cắt lấy một khối cao su, tạo thành hình đế giày, rồi nắm hai đầu của đế giày cao su, dùng sức kéo lấy đế giày cao su theo hướng ngược nhau.
Quả cao su cấp 7 có sức bền cực cao, cho dù là anh cũng rất khó kéo được đoạn cao su.
- Sức bền vậy là đủ rồi.
Mục Lương thoả mãn gật đầu rồi cầm lấy dao Lưu Ly, khắc hoa văn phong hoạt trên đế giày cao su, tránh cho giống như hôm nay Vưu Phi Nhi bị té ngã trên mặt đất.
Anh vươn tay, tơ nhện từ lòng bàn tay phun ra, từng tầng một đan chồng lên nhau, đan thành vải tơ nhện, lại dùng Lưu Ly, luyện chế khuôn đúc bàn chân đơn giản, trong quá trình chế tác giày lính, có thể dùng làm tác dụng chống đỡ cho mặt giày.
- Tạm thời cứ dùng Lưu Ly làm hộ giáp cho mặt giày và ống dài là được.
Mục Lương suy nghĩ một chút quyết định nói.
Nếu như bề mặt hộ giáp của giày lính dùng nguyên liệu hung thú để chế tác, vậy thì e rằng sẽ phải cần số lượng lớn nguyên liệu hung thú.
Lưu Ly thì lại khác, Sóc Lưu Ly có thể sản xuất liên tục không ngừng.
Đồng thời căn cứ vào hình dáng giáp bảo vệ mong muốn, lấy khuôn mô phỏng để chế tạo ra số lượng lớn.
Đặc tính cứng rắn của Lưu Ly cũng rất cao, không hề thua kém một số nguyên liệu hung thú, thậm chí còn mạnh hơn nhiều.
Mục Lương dùng Lưu Ly để chế tạo ra mặt giày, bộ phận bảo vệ của giày lính ống dài, mỗi thứ một phần.
Một bước cuối cùng là lắp ráp, đem đế giày, vải tơ nhện, giáp Lưu Ly ráp lại với nhau, dùng keo dính tơ nhện để tăng cao độ dính liền.
Ở vị trí gót chân của giày lính ống dài thì phối thêm Lưu Ly hình chữ U, chống đỡ bộ phận ống dài của giày lính, như vậy có thể giúp bảo hộ gót chân, giảm bớt tỷ lệ bị trẹo chân.
Mục Lương đánh giá giày lính ống dài mới làm xong, nhếch miệng lên, hài lòng nói:
- Cũng không tệ lắm.
Nguyệt Thấm Lan xích lại gần quan sát, cầm một chiếc giày lính trong đó, cẩn thận kiểm tra.
Một lát sau.
Trong đôi mắt màu xanh nước biển của nàng tràn đầy kinh ngạc, ngạc nhiên nói:
- Có thể so với linh khí sơ cấp.
- Không thể kém hơn một số loại linh khí sơ cấp.
Mục Lương tràn đầy tự tin nói.
Anh ngồi xuống, cởi chiếc giày được chế từ da thú và tơ nhện ở chân mình ra.
Thay giày lính ống dài, kéo căng tơ nhện chế thành giây giày, động tác thuần thục thắt nút con dò.
- Đạp đạp !
Mục Lương đứng lên, đi hai vòng trong phòng làm việc, đế giày cao su cộng thêm vải tơ nhện ở bên trong khiến độ thoải mái đạt tới độ cao mới.
- Cực kỳ thoải mái.
Hai mắt của Nguyệt Thấm Lan lóe sáng, Mục Lương thay giày lính, thoạt nhìn càng trở nên uy vũ hơn.
Không chỉ như vậy, khi anh thay giày lính ống dài xong cũng càng thêm đẹp trai mê người.
Mục Lương ngồi xổm người xuống, sau đó đứng lên lại, làm một động tác lặp lại nhiều lần, đều không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường.
- Cứ như vậy đi, đây là quy trình chế tác giày lính, đưa đến Phường Công Nghiệp Quân Sự.
Mục Lương đưa bản thiết kế đã vẽ xong cho Nguyệt Thấm Lam, bình tĩnh nói:
- Phần bảo vệ của mặt giày và ống dài, ta sẽ để Sóc Lưu Ly sản xuất lượng lớn.
- Mục Lương, ngươi định cho tất cả Thành Phòng Quân đi giày lính này sao?
Nguyệt Thấm Lan dùng chất giọng thanh nhã lên tiếng hỏi.
- Ừm, chỉ là trong khoảng thời gian ngắn không thể làm xong hết được, chỉ có một cây cao su, số lượng quả cao su thì có hạn, trước tiên cần phải trồng thêm nhiều cây cao su hơn mới được.
Mục Lương cảm thán một tiếng nói.
Trong lòng anh có một chút nghi hoặc, cần thực hành mới có được đáp án.
Nếu thúc nảy mầm hạt cao su thành công, sau khi trồng xuống, sẽ cho ra quả cao su lớn như vậy hay không?
Dù sao quả cao su hôm nay, đến từ cây cao su cấp 7.
Nguyệt Thấm Lan chắt lưỡi, thật muốn thay giày lính cho tất cả Thành Phòng Quân, ngẫm lại cũng khiến người ta sững sờ.
Giày lính mới này, có thể ngang với một số linh khí sơ cấp, vậy chân của Thành Phòng Quân chính là một đôi linh khí sơ cấp?
Đây không khỏi cũng quá hung tàng rồi sao, có lẽ chỉ có người đàn ông trước mắt này mới có thể làm được chuyện như vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận