Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 546: Thẩm Vấn Một Chút, Lấy Được Tin Tức Có Ích Hay Không

Nhân viên giữ quầy mỉm cười nhắc nhở:
- Ở đây cung cấp dịch vụ gửi lại miễn phí, lúc rời khỏi sẽ lấy lại bằng Văn Điệp Thông Quan.
- Vậy thì gửi lại đi.
Khải Đa suy nghĩ một chút rồi quyết định.
Hắn gỡ thanh kiếm trên người xuống rồi đưa cho nhân viên phục vụ.
Nhân viên này tiếp nhận kiếm, ghi nhớ số tủ gỗ và số thứ tự trên Văn Điệp Thông Quan, sau đó xoay người nói:
- Xin phối hợp kiểm tra người.
- Còn phải lục soát người...
Khuôn mặt của Khải Đa càng đen hơn.
- Mỗi người đều phải làm như vậy.
Nhân viên đăng ký nhàn nhạt đáp lại.
Vu Ách xụ mặt, tùy ý cho người này sờ soạng cơ thể hắn.
- Ngạch, nơi đó... Chắc sẽ không giấu vũ khí...
Da mặt của hắn co giật.
- Có tiền lệ, cho nên bây giờ cần phải kiểm tra.
Nam nhân viên nói với giọng điệu việc công xử theo phép công.
Hai phút sau, hai người chật vật rời khỏi Huyền Không Các, giẫm lên bậc thang đi tới Sơn Hải Quan.
- Nơi quái quỷ gì thế này, vào thành mà phải phiền toái như vậy!
Vu Ách tức giận mắng một câu.
- Lần này chắc có thể vào thành.
Khải Đa nói với giọng khàn khàn.
Vào thành càng phiền toái thì hắn lại càng tò mò về thành Huyền Vũ.
Đạp đạp...
Hai người tới trước Sơn Hải Quan, có chút mờ mịt đứng trên khoảng đất trống trải.
Khải Đa nhìn về phía tường thành cao vút, sửng sốt.
- Tường thành này cao quá!
Vu Ách nói câu cảm khái trong lòng của Khải Đa.
Tầm mắt hắn hạ xuống, ngay sau đó khuôn mặt cứng đờ, giọng điệu khô khốc:
- Đội trưởng, ở đây còn có một cánh cửa thành.
- Chẳng lẽ trong thành này có bảo bối đếm không hết sao? Làm gì phải nghiêm ngặt như vậy chứ?
Khải Đa hít thở sâu, đè nén sự khó chịu trong lòng.
Hắn cất bước đi tới trước, sau đó lại bị ngăn cản lần nữa.
- Xuất trình Văn Điệp Thông Quan.
Vệ Cảnh lên tiếng, mặt không cảm xúc.
- Đây.
Khải Đa giơ tay lên.
Vệ Cảnh nhìn lướt qua, sau đó nặn ra một nụ cười nhạt:
- Hai người có thể vào thành, thành Huyền Vũ hoan nghênh các ngươi.
- Vậy là được rồi?
Khải Đa sửng sốt một chút, chỉ là nhìn một chút thôi sao?
- Đúng vậy.
Vệ Cảnh giơ tay ra hiệu.
Hai người đi vào Sơn Hải Quan, còn có chút không thích ứng.
Sau khi băng qua Sơn Hải Quan sẽ đến Phố Buôn Bán.
- Nơi này chính là thành Huyền Vũ?
Vừa bước chân vào Phố Buôn Bán, hai người lập tức ngẩn ngơ, nơi này quá sạch sẽ và rộng rãi, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy tòa thành nào sạch sẽ như vậy.
- Hoan nghênh đi tới Phố Buôn Bán của thành Huyền Vũ.
Một giọng nói quyến rũ vang lên, Hồ Tiên yêu kiều bước tới.
- Thật xinh đẹp.. Ngươi là ai?
Một giây trước Khải Đa còn si mê nhìn đối phương, một giây sau lập tức trở nên cảnh giác.
Vì Hồ Tiên đã tận lực áp chế khí tức mị hoặc của bản thân.
- Hồ Tiên, người quản lý của Phố Buôn Bán.
Hồ Tiên tự giới thiệu.
Khải Đa hơi híp mắt, nữ nhân trước mắt này có thực lực mạnh hơn hắn, không thể coi thường.
- Phố Buôn Bán là địa phương nào?
Vu Ách kinh ngạc hỏi.
- Phố Buôn Bán là khu vực giao dịch đối ngoại của thành Huyền Vũ.
Hồ Tiên khoanh hai tay trước người, nhàn nhạt nói:
- Ở đây chỉ cần ngươi có tinh thạch hung thú là có thể giao dịch trái cây, cây xanh, nước, rau xanh và những thứ khác.
- Nơi này có trái cây?
Hai mắt Khải Đa sáng lên.
Hồ Tiên mỉm cười, hơi nâng cằm lên, đáp:
- Đương nhiên, mỗi quả chỉ cần năm khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
- Thật không?
Khải Đa và Vu Ách đều há hốc mồm, vẻ mặt hiện lên mấy chữ ngươi đùa ta à.
- Đi theo ta.
Hồ Tiên trợn trắng mắt, nàng hất đuôi hồ ly, nói chuyện không bằng chứng, chính mắt thấy mới là thật.
Cô cất bước đi về phía Quầy Trái Cây.
Khải Đa vội vàng đuổi theo, trong lòng đã có vô số kế hoạch.
Nếu trái cây ở đây bán rẻ như vậy, thế thì hắn có thể mua số lượng lớn, tiếp đó đưa đi giao dịch với các đại thành và bộ lạc khác, buôn đi bán lại kiếm giá chênh lệch.
Sau năm phút.
Hồ Tiên dẫn hai người tiến vào Quầy Trái Cây.
Bên trong cửa hàng chất đầy ba loại trái cây, màu sắc tươi đẹp, thoạt nhìn rất mới mẻ.
- Đây là trái cây vừa mới hái.
Hồ Tiên nói.
- Có thật là mỗi quả chỉ cần tốn năm khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng không?
Khải Đa nhìn mà trợn tròn mắt.
- Đương nhiên rồi.
Hồ Tiên liếc nhìn nhân viên bán hàng Quầy Trái Cây.
- Hai vị muốn mua trái cây à?
Nhân viên bán hàng vội vàng tiến lên, nhiệt tình chiêu đãi.
Hồ Tiên nhìn một lúc sau đó quay người rời đi.
- Muốn, ta lấy ba loại trái cây, mỗi loại một trăm quả.
Khải Đa hào khí vung tay lên.
- Tốt, tổng cộng là 2500 khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên bán hàng hơi chút suy tư là đã tính ra tổng giá.
- Không phải là ba ngàn khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng sao?
Khải Đa đang lấy tinh thạch hung thú nghe vậy chợt khựng lại, nghi ngờ nhìn về phía nhân viên bán hàng.
- Cùng một giá nhưng quýt có thể mua được hai quả.
Nhân viên bán hàng mỉm cười giải thích.
- Thì ra loại trái cây này gọi là quýt, vậy lấy thêm cho ta một trăm quả nữa!
Khải Đa vẫn rất hào khí.
Mấy năm nay, hắn không thiếu tinh thạch hung thú, ba ngàn khối tinh thạch hung thú mà thôi, không tính là cái gì.
- Vâng.
Nhân viên bán hàng tiếp nhận tinh thạch hung thú, đếm kỹ đặt vào trong quầy, sau đó lấy túi da thú bắt đầu đựng trái cây.
Tròng mắt Khải Đa đảo một vòng, giọng điệu tùy ý hỏi:
- Tiểu thư, thành Huyền Vũ các ngươi tới thành Tương Lai thật sự chỉ để giao dịch thôi sao?
Nhân viên bán hàng giải thích:
- Đúng vậy, chúng ta sẽ ở đây mười ngày, mười ngày sau sẽ rời đi.
- Thì ra là như thế...
Khải Đa và Vu Ách liếc nhau, sự lo lắng đã buông hơn phân nửa.
Xem ra con Man Thú Hoang Cổ này sẽ không tiến công thành Tương Lai.
- Đúng rồi, thành chủ của các ngươi là cường giả mấy cấp?
Khải Đa tiếp tục bắt chuyện.
Nhân viên bán hàng lắc đầu, lễ phép đáp lại:
- Ta không biết, dù sao thì ngài ấy mạnh hơn rất nhiều người.
Khóe miệng của Khải Đa co giật, câu trả lời này chẳng phải là vô nghĩa sao.
Thành Huyền Vũ, Khu vực Trung Ương.
Trong thư phòng, Mục Lương đứng trước bản đồ thu nhỏ thành Huyền Vũ, tự hỏi đất trống còn lại trong thành nên sử dụng như thế nào.
Sau khi Rùa Đen tiến hóa đến cấp 9, vườn trái cây, đồng ruộng, vườn sinh thái, diện tích trồng cây xanh lần lượt được mở rộng, còn thừa lại mảnh đất trống lớn vẫn chưa được sử dụng.
- Phải dùng như thế nào mới tốt đây... ?
Mục Lương nhíu lông mày tự hỏi.
Cộc cộc cộc...
Cửa phòng làm việc bị gõ vang.
Âm thanh ôn nhu của Vệ Ấu Lan truyền vào:
- Đại nhân Mục Lương, phó đội trưởng dưới trướng Cao Thao tới.
- Cho vào đi.
Mục Lương lên tiếng đồng ý.
Cót két... Cửa phòng bị đẩy ra.
- Thành chủ đại nhân!
Phó đội trưởng cung kính đi vào trong phòng.
Khi hắn nhìn thấy Mục Lương, đứng nghiêm túc, chào theo tiêu chuẩn quân nhân.
- Chuyện gì?
Mục Lương ngồi trở lại vị trí, bưng lên chén trà trên mặt bàn, phát hiện đã trống không.
Tiểu hầu gái rất tinh mắt liền dâng lên trà nóng, bưng chén trà rỗng ra ngoài.
Phó đội trưởng đứng nghiêm, mở miệng báo cáo:
- Thành chủ, chúng ta bắt được một nhóm người gây chuyện, giống như là tuần vệ quân thành Tương Lai.
- Tuần vệ quân thành Tương Lai?
Lông mày của Mục Lương nhíu lại.
Hắn cung kính nói:
- Đúng vậy, có ba mươi người, mạnh nhất là cấp 6 sơ cấp, toàn thân tất cả mọi người đều mặc giáp da, là Linh khí sơ cấp.
- Thú vị, toàn bộ vũ trang là Linh khí sơ cấp.
Khóe miệng của Mục Lương nhấc lên, lạnh nhạt nói:
- Người gây chuyện, vậy cho người đi thẩm vấn một chút, xem có thể lấy được tin tức có ích hay không?
- Vâng.
Phó đội trưởng cung kính cúi đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận