Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1200: Thiếu Chút Nữa Cô Đã Chìm Đắm Trong Cuộc Sống Hiện Tại Rồi



- Nghe rất hay.

Bạch Sương nghe tới mê mẩn, chờ tới khi cô gái tai thỏ hát lại ca từ một lần nữa, cô cũng có thể ngân nga theo vài câu.

Bộp bộp bộp…

- Cô giáo Mễ Nặc thật là lợi hại!

Bọn nhỏ vỗ tay ầm trời.

Đây là Y Lệ Y dạy bọn chúng, nếu muốn khen ngợi điều gì đó nhất định phải vỗ tay.

Khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc ửng đỏ, cô dịu dàng nói:

- Được rồi, kế tiếp ta sẽ dạy các ngươi hát.

- Vâng…

Bọn nhỏ đều chờ mong gật đầu.

- Câu đầu tiên, nốt nhạc là đô la mi đô…

Mễ Nặc cầm lấy trang giấy có ca từ, ra hiệu cho bọn nhỏ mở trang giấy ra xem.

Bạch Sương nghiêng đầu nhìn về phía tiểu hầu gái, ngượng ngùng mở miệng hỏi:

- Cái kia, có thể lấy giúp ta một tấm không?

- Chờ ta một chút.

Diêu Nhi gật đầu xoay người đi tới trước cửa phòng học. Trong phòng học, cô gái tai thỏ đã nhìn thấy cô hầu gái nhỏ.

- Tiểu thư Mễ Nặc, tiểu thư Bạch Sương muốn một tấm ca từ.

Diêu Nhi ngoan ngoãn nói.

Mễ Nặc nghe vậy nhìn về phía cô gái tóc tím bên ngoài cửa sổ, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên một tia ngượng ngùng.

- Được, cho cô ấy.

Cô rút ra một tấm ca từ đưa cho cô hầu gái nhỏ.

- Cám ơn!

Diêu Nhi hiểu chuyện nói lời cảm tạ.

Mễ Nặc yêu kiều nói:

- Ngươi có thể vào đây cùng nghe với bọn chúng.

Bên ngoài phòng học, đôi mắt đẹp của Bạch Sương lập tức sáng lên, cô kéo cô hầu gái nhỏ, sau đó đầy kích động đi vào phòng học, ngồi ở vị trí cuối cùng.

Phanh nghiên…

- Tốt lắm, tiếp tục học đi.

Mễ Nặc nâng tay gõ nhẹ lên bục giảng, kéo lực chú ý của bọn nhỏ ý lại. Cô gái tai thỏ tiếp tục dạy những đứa nhỏ hát, từng câu từng chữ.

Bạch Sương nghe rất nghiêm túc, cô cũng bắt đầu ngân nga theo lời cô gái tai thỏ, tốc độ học tập của cô nhanh hơn rất nhiều so với mấy đứa nhỏ. Rất nhanh một tiết học đã kết thúc, những đứa nhỏ khác chỉ hiểu được đại khái ca từ.

Mà cô gái tóc tím đã có thể hát được một bài hoàn chỉnh, chỉ có một vài chỗ còn chưa chính xác âm điệu.

- Tiểu thư Bạch Sương, thính lực của cô thật lợi hại!

Diêu Nhi khen ngợi.

- Ta còn rất thông minh nữa.

Bạch Sương hếch cằm lên, trên khuôn mặt xinh đẹp có chút tự đắc.

Thiên phú học tập của cô rất mạnh. Điều này đã được toàn bộ vương cung của vương quốc Hải Đinh công nhận, bởi vậy cô còn rất trẻ mà đã có thành tựu ma pháp sư cấp bảy rồi.

- Tốt lắm, tiết học âm nhạc của hôm nay chấm dứt.

Mễ Nặc sửa sang lại giáo án, dịu dàng nói:

- Các ngươi trở về phải luyện tập nhiều hơn, cần phải nhớ kỹ tất cả những ca từ.

- Vâng cô giáo Mễ Nặc!

Bọn nhỏ hưng phấn lên tiếng.

Đối với bọn nhỏ, học tập ca hát là thú vị nhất, ít nhất cũng vui hơn học biết chữ…

- Các ngươi phải nghiêm túc học, về sau còn phải thi toàn quốc nữa.

Mễ Nặc gõ bục giảng nhắc nhở.

- A, còn tham gia cuộc thi sao?

Bọn nhỏ kinh hô một tiếng, có một chút thảm thiết.

- Đương nhiên, chờ sau khi các ngươi tốt nghiệp, sẽ phải hát bài này trước mặt thành chủ đại nhân.

Khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc đanh lại, cô nghiêm túc nói.

- Ai ai, phải ca hát trước mặt thành chủ đại nhân!

- Vậy ta phải trở về chăm chỉ học, không thể bị mất mặt trước thành chủ đại nhân được.

Bọn nhỏ nhất thời khẩn trương lên, ngược lại có đứa nhỏ tỏ ra cực kỳ hưng phấn.

Trình Tiếu đúng là đứa nhỏ hưng phấn đó. Cô bé chuẩn bị trở về suốt đêm nay học tập ca từ, còn phải lôi kéo cha luyện tập cùng nữa. Trình Mâu là Phó vệ trưởng, cũng cần phải học Khúc Quân Hành Thành Huyền Vũ.



- Được rồi, chúng ta tan học.

Mễ Nặc ôm lấy giáo án, xoay người chuẩn bị rời đi.

Cô gái tai thỏ nhẹ thở một hơi, nếu còn dạy thêm một tiết nữa, xem như tật xấu sợ người lạ của cô sẽ hoàn toàn chữa khỏi.

- Tiểu thư Bạch Sương, chúng ta cũng trở về đi.

Diêu Nhi ôn nhu nói.

- A, hiện tại phải trở về rồi sao?

Bạch Sương mở to đôi mắt đẹp.

Diêu Nhi trong trẻo nói:

- Vâng, ở cung điện còn có rất nhiều chuyện phải làm, ta không thể rời đi quá lâu.

- Được rồi, vậy trở về đi.

Bạch Sương lộ ra vẻ mặt tiếc nuối.

Diêu Nhi xinh đẹp nói:

- Chờ ngày mai đi, ngày mai ta được nghỉ, có thể mang ngươi đi chơi, có thể tới Ngoại thành và Phố Buôn Bán nhìn.

- Chắc chắn nhé!

Bạch Sương lộ vẻ chờ mong nói.

- Vâng, nhất định.

Diêu Nhi cười khanh khách gật đầu.

Ngày mai cô được nghỉ, mẹ cô - Khải Na lại phải huấn luyện trong Bộ Đội U Linh, không có thời gian đi chơi với cô, cho nên ngoại trừ khoảng thời gian huấn luyện bình thường, cô không còn chuyện gì khác nữa.

Hai người rời khỏi trường học, quay về con đường lúc đầu.

- Thành Huyền Vũ, ngày mai và tương lai là niềm vui trong lòng…

Trên đường, Bạch Sương ngân nga những ca từ mới học, đây là khi tâm tình cô vui vẻ nhất trong mấy ngày gần đây.

Cô không khỏi nghĩ đến một vấn đề, nếu không thể quay về vương quốc Hải Đinh, vậy ở lại thành Huyền Vũ cũng không tồi.

Nghĩ đến đây, cảm xúc của cô gái tóc tím lại thấp xuống, nếu thật sự không thể quay về, vậy cha mẹ và anh trai cô sẽ cực kỳ nhớ mình.

- Không được, ta nhất định phải nghĩ cách trở về vương cung.

Bên trong đôi mắt đẹp của Bạch Sương hiện lên một niềm tin cực kỳ kiên định. Thiếu chút nữa cô đã chìm đắm trong cuộc sống hiện tại rồi.

………..

Bên trong thư phòng, Mục Lương nghe bốn người Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na, Ngôn Băng, Ny Cát Sa báo cáo công việc sắp tới.

- Mục Lương, mấy người mới mà Bộ Đội U Linh tiếp nhận, chỉ có thể cho bốn người ở lại, hai người khác không hợp cách.

Ly Nguyệt nghiêm mặt nói.

- Nguyên nhân không hợp cách là gì?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu.

- Một người không kín miệng, không thể giữ bí mật được, còn người kia… Tay cô ta quá mức nghịch ngợm rồi.

Khóe miệng Ly Nguyệt giật giật, hai má cô hơi hơi phiếm hồng.

Ngải Lỵ Na chớp chớp con ngươi hồng nhạt, cô cũng nhớ tới người mà cô gái tóc màu hồng nhạt nói, bởi vì cô gái đó bị tay cô ta quá mức nghịch ngợm sau đó Ly Nguyệt đã đá ra khỏi sân huấn luyện.

- Tay cô ta quá mức nghịch ngợm?

Mục Lương sửng sốt một chút, anh tỏ ra rất có hứng thú nhìn về phía cô gái tóc bạch kim.

- Cô ta muốn…Sờ ta.

Ly Nguyệt đỏ mặt, con ngươi bạch kim mờ mịt, cô không dám nhìn thẳng vào Mục Lương.

Mục Lương nhướng mày, đúng là anh có chút ngoài ý muốn.

- Kỳ thật cô ta rất mạnh, các phương diện đều giỏi, chỉ có một điều là tay cô ta quá mức nghịch ngợm.

Ly Nguyệt ho nhẹ hai tiếng, trả lời chi tiết.

- Đều là phụ nữ vậy mà lại muốn sờ ngươi...

Mục Lương kinh ngạc nghĩ, sau đó mỉm cười nói:

- Đây là vấn đề nhỏ, có thể tuyển cô ta vào, sau đó cho cô ta vào đội của Khải Na.

- Khải Na...

Ngôn Băng và Ny Cát Sa liếc nhau, nhớ tới thân thể toàn xương hung thú của Khải Na, chắc chắn sẽ khiến cô gái tóc hồng kia nhảy dựng lên cho coi.

- Ta cảm thấy có thể.

Khóe môi Ny Cát Sa cong lên, trên mặt cô nổi lên một ý cười nghiền ngẫm.

- Vâng, đồng ý.

Ngôn Băng cũng gật đầu.

- Được rồi, vậy ta sẽ gọi cô ta trở về.

Ly Nguyệt bất đắc dĩ gật đầu.

Mục Lương mỉm cười, ôn nhu nói:

- Thử lại một lần, nếu không được, sẽ đưa đi quân doanh.

- Vâng.

Ly Nguyệt gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận