Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2130: Là Người Thì Phải Luôn Theo Đuổi Cuộc Sống Tốt Hơn



- Cứu mạng, ai tới cứu ta với!

- A a a! Quá kích thích, ta chịu không nổi!

Tử Địch Lệ nghe vô số người thét to bên trên đĩa bay xoay vòng, khóe mắt không khỏi co giật vài cái.

- Đây là dụng cụ tra tấn gì sao?

Cô ta cau mày lẩm bẩm.

- A a a!

Ở một hướng khác cũng truyền tới tiếng thét chói tai, hơn nữa còn kèm theo tiếng gầm rú kịch liệt.

Tử Địch Lệ quay đầu nhìn lại, tàu lượn siêu tốc chạy vun vút trên đường ray, người ngồi trên đó gào thét liên tục.

- A?

Cô ta dấu hỏi đầy đầu.

Không bao lâu, đĩa bay xoay vòng ngừng lại, nhân viên đi lên trước hỗ trợ nâng vòng bảo hộ và tháo đai an toàn.

- A, ta vẫn còn sống! Còn tưởng rằng mình sắp chết rồi.

Các du khách bước ra ngoài, có người hai chân run rẩy đi không nổi, có người rời đi mà mặt không đổi sắc, còn có người khom lưng nôn mửa liên tục.

- Đến lượt ta.

Các du khách xếp hàng hưng phấn hô.

Tử Địch Lệ nhìn một hồi mới biết được trước mắt chỉ là phương tiện chơi trò chơi, không phải là dụng cụ tra tấn như cô ta suy nghĩ.

Cô ta muốn đi lên thể nghiệm cho biết nhưng mà cơ thể không cho phép, lấy trình độ suy yếu hiện tại của cô ta rất có khả năng vừa đi lên sẽ ngất xỉu ở trên đó.

……….

Trong thư phòng ở cung điện.

Mục Lương nhìn đồ uống và cháo hoa được đậy kín trên mặt bàn, từ ngoài nhìn vào thì toàn bộ đều bình thường, chỉ là không biết có biến chất hay không, cầm ly đồ uống lên, nhẹ nhàng lung lay:

- Hôm nay đã là ngày thứ tám rồi, có thể phán đoán bước đầu Thuốc Bảo Quản có hiệu quả hay không?!

Dưới năng lực của Tốc Độ Thoái Hóa Gấp Tám Lần thì tám ngày tương đương với sáu mươi tư ngày.

Thông thường cháo hoa và đồ uống để đến sáu mươi tư ngày thì đã sớm biến chất, nếu như sau khi kiểm tra chúng nó vẫn như cũ thì chứng minh Thuốc Bảo Quản là có công hiệu.

Ngón tay của Mục Lương xẹt qua miệng chén, lưu ly bịt kín miệng chén rơi xuống.

Anh xốc nắp lưu ly lên, bưng cháo hoa đưa đến gần mũi, không có mùi hôi và mùi chua, phán đoán bước đầu là không có bị thiu; anh dùng lưu ly chế tạo ra một cái muỗng rồi múc một muỗng cháo hoa đưa vào trong miệng.

Mục Lương hơi rũ mắt, cảm nhận mùi vị của cháo hoa trong miệng, không chua cũng không thiu, chỉ là hương vị không bằng như cháo mới nấu, nhưng có thể xác định là không có biến chất.

- Có hiệu quả rồi.

Khóe môi của anh cong lên, mở nắp ly ra rồi nếm thử một ngụm, đồng dạng không có đổi chất.

Mục Lương rất hài lòng cuộc thí nghiệm lần này, sẽ tiếp tục làm nghiên cứu xem coi công hiệu của Thuốc Bảo Quản sẽ kéo dài bao lâu.

Có Thuốc Bảo Quản đồng nghĩa anh có thể thực hiện việc tiêu thụ bình đồ uống, cho dù địa điểm ở xa thì phi thuyền vận chuyển cũng có thể đưa đến, lưu trữ ít nhất hai tháng không cần sợ hỏng.

Ngoại trừ bình đồ uống thì linh mễ, canh ngọt, canh khoai lang và các loại thực phẩm khác cũng có thể đóng gói và tiến hành vận chuyển đi xa.

Ngón tay của Mục Lương nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Nên nghiên cứu thực phẩm mới rồi.

- Cộp cộp cộp ~~~

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan ưu nhã bước vào, vừa vào cửa thì lập tức hỏi:

- Mục Lương, toàn bộ hoạt động ở Vệ Thành đều đã kết thúc, buôn bán kiếm lời rất nhiều tinh thạch ma thú, nhưng vẫn còn đang thống kê số lượng, chừng nào thì ngươi cần dùng tới?

Mục Lương chậm rãi lắc đầu, ôn hòa nói:

- Chuyện này không nóng vội, tạm thời ta không cần dùng tới, cần phải lưu lại một bộ phận để giao dịch.

Có người dùng tinh thạch ma thú đổi đồng Huyền Vũ thì tất nhiên cũng có người dùng đồng Huyền Vũ đổi tinh thạch ma thú.

Chẳng qua trước mắt chỉ mới cho phép đổi đồng Huyền Vũ tới tinh thạch ma thú cấp 5, tinh thạch ma thú cao cấp hơn chỉ vào không ra.

- Ngươi không cần dùng tinh thạch ma thú sao?

Đôi môi đỏ mọng Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch.

Mục Lương khẽ cười nói:

- Dĩ nhiên là không phải rồi, chỉ là hiện tại ta không gấp.

Rùa Đen đã tiến hóa đến cấp 12, Trà Thụ Sinh Mệnh đồng dạng tiến hóa đến cấp 12, nếu muốn tiến hóa đến cấp 13 thì cần một trăm tỷ điểm tiến hóa, đây không phải là con số mà một hay hai năm có thể đạt được.

- Vậy tạm thời ta sẽ vận chuyển đến Ngân Hàng trước.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

- Ừm.

Mục Lương hơi gật đầu.

Tay anh khẽ lật lại, lấy ra một tờ giấy và đưa cho Nguyệt Thấm Lan:

- Đây là phương pháp chế tạo Thuốc Bảo Quản, ngươi sắp xếp sản xuất ra một nhóm trước đi.

- Vâng, ta biết rồi

Nguyệt Thấm Lan nhìn những dòng chữ trên giấy rồi chậm rãi gật đầu một cái.

- Ngươi còn có chuyện khác không?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Chuyện vẫn còn một đống, nhưng ta có thể giải quyết được, ngươi yên tâm đi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Vương quốc Huyền Vũ mới vừa thành lập, có rất nhiều sự vụ cần giải quyết, chuyện lớn chuyện nhỏ một đống, Cục Quản Lý Chủ Thành phải vận chuyển cả ngày đêm.

Anh nghiêm mặt nói:

- Có việc cần ta giúp thì cứ nói.

- Đương nhiên, ta biết mà.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

- Ừm, vất vả cho ngươi rồi.

Mục Lương vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Nguyệt Thấm Lan.

Cô mỉm cười dịu dàng, nói:

- Ta quen rồi, thật ra thì cũng không quá vất vả đâu, ở đây đã khá hơn nhiều so với lúc ở bộ lạc Nguyệt Đàm.

Cô nhớ lại cuộc sống lúc còn ở bộ lạc Nguyệt Đàm, mỗi ngày bị coi là công cụ sản xuất nước, cả ngày lẫn đêm đều phải ngưng tụ nước, sống mệt mỏi còn hơn cả nô lệ.

- Hy vọng sau này có thể để ngươi thoải mái hơn nữa.

Mục Lương nhẹ nhàng nhéo mũi của cô gái ưu nhã.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười nói:

- Hiện tại đã rất khá rồi, có Tiểu Lan giúp đỡ, hiện tại ta bớt áp lực hơn nhiều.

- Là người thì phải luôn theo đuổi cuộc sống tốt hơn.

Mục Lương bình thản nói.

- Tốt, nghe lời ngươi.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan cong lên, tròng mắt màu xanh nước biển lóe lên tia nhu tình.

Lúc này, cô cảm thấy rất may mắn trước đây mình lựa chọn rời đi cùng với Mục Lương, cho nên mới có được cuộc sống như bây giờ.

Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan nhìn nhau, hơi thở của hai người giao hòa, hô hấp tiếp cận lẫn nhau.

- Cộc cộc cộc ~~~

- Mục Lương, ngươi còn đang bận sao?

Cửa thư phòng bị gõ vang, sau đó ngoài cửa truyền tới giọng nói của Nguyệt Phi Nhan.

-...

Khóe mắt của Mục Lương co giật một cái, tiếc nuối nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, cô đã xoay người sang chỗ khác rồi.

- Vào đi.

Nguyệt Thấm Lan trả lời thay hắn.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa thư phòng lập tức bị đẩy ra.

Nguyệt Phi Nhan hào hứng chạy vào thư phòng, thuận miệng nói:

- Mẹ cũng ở đây nha!

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi:

- Ừm, ngươi tìm Mục Lương có chuyện gì không?

- Ta nhớ ra một chuyện, mấy ngày hôm trước khi ta đang đứng ở bên ngoài Khu Vực Trung Ương thì có một cô gái đụng phải ta, có thể cô ta đã nhân cơ hội đó để lấy tóc của ta.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm mặt nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận