Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2512: Chỉ Bằng Ngươi Vẫn Chưa Đủ Tư Cách Đâu

- Phanh ~~~

Lăng Hương thi triển ma pháp chiến đấu với Hư Quỷ cấp 6, tuy uy lực của ma pháp cấp thấp không mạnh cho lắm, nhưng lại có thể quấy rầy sự tiến công của Hư Quỷ.

- Ầm ầm ~~~

- Lăng Hương, mau trốn đi!

Tề Nhĩ Nạp rống to một tiếng, đứng từ xa ném một thanh trường mâu xuyên qua đầu Hư Quỷ cấp 6.

Vừa rồi hắn đã giết chết Hư Quỷ cấp 9, đang định đối phó lũ Hư Quỷ còn lại thì thấy con gái bị Hư Quỷ cấp 6 công kích.

Tay của Lăng Hương run lên, nhìn Hư Quỷ cấp 6 bị cha kích sát, không khỏi thở phào một hơi.

Cô hô to:

- Cha, ngươi phải chú ý an toàn đấy!

- Ta biết rồi, ngươi cũng chiếu cố bản thân cho tốt!

Tề Nhĩ Nạp lớn tiếng đáp lại, tiếp tục đi đối phó Hư Quỷ.

Lăng Hương chưa kịp đáp lại thì cha cô đã xoay người rời đi, ngăn chặn lũ Hư Quỷ ở bên ngoài tường thành, không cho chúng nó tràn vào tàn sát dân chúng.

- Chị Lăng Hương, mau tới đây!

An Kỳ đang đứng trong một con hẻm ở đằng xa, kịch liệt vung tay kêu gọi Lăng Hương.

Lăng Hương nhìn thoáng qua Mục Lương, sau đó xoay người trở lại bên cạnh cô bé.

An Kỳ quan tâm hỏi:

- Chị Lăng Hương, ngươi không bị thương chứ?

- Không sao.

Lăng Hương lắc đầu, ngồi xuống dựa lưng vào tường, bắt đầu khôi phục ma lực đã tiêu hao.

An Kỳ ló đầu ra ngoài điều tra tình huống, gần đây không có Hư Quỷ xuất hiện, nơi đây tạm thời tính là an toàn.

Cô nhìn về phía Mục Lương, đột nhiên cảm ứng được cái gì đó, lập tức nhắm mắt rồi nhớ lại dáng dấp của Vua Hư Quỷ, bắt đầu thi triển năng lực mang theo từ lúc sinh ra.

- Có chuyện gì vậy?

Lăng Hương thấy đối phương hành động kỳ lạ, trên mặt nàng không khỏi hiện lên thần sắc nghi ngờ.

Vài phút sau An Kỳ mở mắt ra, sắc mặt cô trắng bệch, kinh ngạc thốt lên:

- Lại có thêm Vua Hư Quỷ tới đây!

- Một con Vua Hư Quỷ khác?

Lăng Hương biến sắc, vội vã nhìn về phía An Kỳ.

Cô hỏi:

- Ở đâu? Tại sao ngươi biết còn có một con Vua Hư Quỷ nữa đang qua đây?

- Ta cảm ứng được.

An Kỳ thuận miệng đáp, cô cất bước lao ra khỏi ngõ nhỏ, muốn đi nói chuyện này cho Mục Lương.

- Chờ đã, ngươi muốn đi đâu thế?

Lăng Hương vội vàng đứng dậy, một tay ôm cô bé trở về.

An Kỳ giãy giụa nói:

- Ta muốn đi tìm Mục Lương ca ca thông báo chuyện này, bảo ca ca mau trốn đi!

- Nơi đó quá nguy hiểm, ngươi qua đó sơ sẩy một chút sẽ mất mạng như chơi!

Lăng Hương không buông tay, ngược lại ôm chặt hơn.

An Kỳ giùng giằng liên tục, nghiêm mặt nói:

- Chị Lăng Hương, ngươi mau buông ta ra, Mục Lương ca ca sẽ gặp nguy hiểm.

- Ầm ầm ~~~

Đột nhiên, mặt đất xa xa sụp xuống, đó là kết quả của việc Mục Lương nện một quyền vào Hư Ngũ Vương khiến cơ thể hắn đập mạnh vào mặt đất, đá vụn văng tứ tung khắp nơi, uy lực của những hòn đá kia không thua kém gì một kích toàn lực của cường giả cấp 6, cấp 7.

Lăng Hương hô to:

- Ngươi nhìn đi, chỉ cần trúng một tảng đá thôi là đã có thể muốn mạng của ngươi rồi!

- Không sao, ta không sợ chết.

An Kỳ lớn tiếng đáp lại.

- Kiệt kiệt kiệt, thật là náo nhiệt.

Chân trời truyền đến tiếng cười quái dị của Hư Thập Vương, cơ thể to lớn xuất hiện ngang trời rồi rơi xuống địa phương chiến đấu của Mục Lương và Hư Ngũ Vương.

Sự xuất hiện của Hư Thập Vương khiến cho đám người Tề Nhĩ Nạp chợt biến sắc, uy áp kinh khủng đè nén làm cho bọn họ khó mà hô hấp được.

- Chậm rồi...

Sắc mặt của An Kỳ trắng bệch như tờ giấy, nhìn Hư Thập Vương xuất hiện, sự sợ hãi chiếm cứ khắp cơ thể.

Người cô run bần bật, khàn giọng gào lên:

- Không, Mục Lương ca ca không thể chết được!

- Đừng lo lắng, Mục Lương ca ca của ngươi rất lợi hại.

Lăng Hương vội vã trấn an.

- Không phải, Mục Lương ca ca mau chạy đi!

An Kỳ muốn hô to, lại phát hiện bởi vì mình quá sợ hãi mà không thể nào phát ra âm thanh.

Mục Lương vừa định nắm Hư Ngũ Vương bị đánh ngã giơ lên cao thì đã bị Hư Thập Vương cắt đứt.

Hư Thập Vương nhếch miệng cười quái dị nói:

- Kiệt kiệt kiệt, Hư Ngũ Vương, nhìn ngươi bây giờ mà xem, thật là chật vật ~

Hư Ngũ Vương ngẩng đầu lên, tức giận nói:

- Ngươi đối đầu với hắn cũng không thắng nổi đâu.

- Chuyện này khó mà nói trước được.

Hư Thập Vương nhìn về phía Mục Lương, không nói hai lời lập tức mở miệng phun ra một luồng thổ tức.

Mục Lương vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, giơ tay lên ở trước người vẽ quay vòng, Vặn Vẹo Không Gian hoá thành lỗ đen cắn nuốt toàn bộ thổ tức của Vua Hư Quỷ.

- Cái gì?

Nụ cười trên mặt Hư Thập Vương lập tức biến mất, nghiêm túc nhìn Mục Lương.

Mục Lương bình tĩnh hỏi:

- Hắn là Hư Ngũ Vương, vậy ngươi là thứ mấy?

Hư Thập Vương giang cánh sau lưng, gằn giọng nói:

- Kiệt kiệt kiệt, ngươi cho rằng thực lực của chúng ta là dựa vào tên để quyết định mạnh yếu à?

Mục Lương thành thật nói:

- Không phải, ta chỉ muốn biết còn có Vua Hư Quỷ nào chưa bị bắt thôi.

Đồng tử của Hư Thập Vương co rút lại, hỏi với giọng điệu bất thiện:

- Ngươi đã bắt được ai rồi hả?

- Tính thêm hai người các ngươi thì tổng cộng là mười con, hai con Vua Hư Quỷ còn lại đang ở đâu?

Mục Lương nhìn về phía Hư Thập Vương, ánh mắt lạnh như băng sương.

Sắc mặt của Hư Thập Vương rất khó coi, nếu như lời nói của Mục Lương là sự thật, nghĩa là đã có tám vị Vua Hư Quỷ bị bắt.

- Kiệt kiệt kiệt, vậy hôm nay ta sẽ khiến ngươi thả bọn họ ra ngoài.

Hắn nhếch miệng rít gào.

- Chỉ bằng ngươi thì vẫn chưa đủ tư cách đâu.

Mục Lương đạm mạc nói.

Hắn quay đầu liếc nhìn An Kỳ ở đằng xa, ngay sau đó lắc mình khởi xướng công kích Hư Thập Vương, trọng lực xung quanh tăng lên gấp vài lần khiến cho hành động của Hư Ngũ Vương và Hư Thập Vương trở nên chậm chạp.

Trọng lực cực tốc tăng lên làm cho không gian xung quanh đều vặn vẹo, từng cái lỗ đen xuất hiện ở không trung, cắn nuốt cát bụi bay lên ở phạm vi xung quanh.

- Đáng chết, đây là thứ năng lực gì vậy?

Hư Thập Vương sợ hãi nói.

Hư Ngũ Vương nói với giọng khàn khàn:

- Kiệt kiệt kiệt, ta đã nói rồi mà, cho dù là ngươi thì cũng không phải là đối thủ của hắn.

- Bớt nói nhảm, mau liên thủ đi, bằng không thì ngươi và ta đều phải chết ở chỗ này.

Hư Thập Vương gầm thét.

- Ta biết rồi.

Hư Ngũ Vương gánh chịu trọng lực gian nan đứng lên, khí thế Thánh giai khuếch tán ra ngoài, chống lại trọng lực đang gia tăng.

Nhưng mà hắn không ngờ tới là hư khí mà mình khuếch tán ra lại bị lỗ đen bóp méo cắn nuốt, khiến cho thực lực của hắn liên tục bị suy yếu.

- A ~~~

Hư Thập Vương rít gào, mở miệng ngưng tụ một quả cầu năng lượng rồi bắn về phía Mục Lương, nơi nó đi qua không gian cũng trở nên vặn vẹo.

Mục Lương vươn tay vẫy một cái, Vặn Vẹo Trọng Lực trước mặt đột nhiên xuất hiện một cái lỗ đen, cấp tốc cắn nuốt quả cầu năng lượng bay tới.

- Vô dụng.

Sắc mặt của Hư Thập Vương cực kỳ khó coi.

- Bay lên trên đi.

Hư Ngũ Vương vỗ cánh bay lên không trung, tốc độ chậm hơn nhiều so với trước kia, cơ thể cấp tốc bành trướng biến lớn, giơ tay vung nắm đấm về phía Mục Lương.
Bạn cần đăng nhập để bình luận