Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 855: Mục Lương, Cảm Ơn Ngươi!



- Còn chưa đủ sao?

Anh chậm rãi mở hai mắt, con ngươi màu đen lóe lên tia sáng.

- Nha nha......

Một âm thanh trẻ thơ hơi bực bội vang lên bên tai anh.

Mục Lương đang muốn xoay người rời đi đột nhiên dừng lại động tác, sau khi nghe được âm thanh này, anh bỗng cảm thấy một niềm vui sướng, kích động được truyền ra từ thân cây Trà Thụ Tinh Thần.

- Là ngươi đang nói chuyện với ta sao?

Anh nhẹ giọng hỏi.

- Nha nha.......

Lại một lần anh nghe được âm thanh trả lời.

Lần này, Mục Lương đã xác định được, Trà Thụ Tinh Thần đang trong quá trình thai nghén sinh mệnh, hơn nữa sinh mệnh này đã có ý thức của mình rồi. Còn về phần sinh linh đang được thai nghén ra có hình dáng gì thì hiện giờ anh cũng không biết.

- Nguyên Tố Sinh Mệnh của hôm nay đã hao hết rồi. Ngày mai ta lại đến.

Anh dịu dàng nói.

- Nha nha......

Từ trên đỉnh đầu có một cành cây nhỏ buông xuống, nó nhẹ nhàng cọ vào mặt và bả vai Mục Lương, giống như một đứa nhỏ đang làm nũng người lớn vậy.

Anh thử lên tiếng hỏi:

- Còn cần bao nhiêu thời gian nữa, ngươi mới có thể phá kén mà ra?

Nhưng lần này anh lại không nghe thấy âm thanh trả lời, chỉ thấy cành cây nhỏ buông xuống, nhẹ nhàng đung đưa trong gió.

Qua một hồi lâu, Trà Thụ Tinh Thần đã trở nên an tĩnh lại, nó không tiếp tục hồi đáp câu hỏi của Mục Lương.

Mục Lương nhướng mày, anh cố gắng ngồi đợi thêm nửa giờ, sau đó xác định được nó không liên lạc với mình nữa, mới xoay người rời khỏi hậu viện.

Anh mới vừa trở lại Cung điện, đã gặp được cô gái cột tóc hai chùm đi ra từ trong Sở Nghiên Cứu sau lưng.

- Mục Lương.

Vưu Phi Nhi hai mắt phiếm hồng hô một tiếng.

Cô nhảy một bước dài tới, trực tiếp dán vào trên người Mục Lương, hai tay gắt gao ôm chặt cổ anh.

- Đã uống Nước Mắt Thiên Sứ chưa?

Khóe miệng của Mục Lương mang theo ý cười, đưa tay ra đỡ lấy thân thể cô gái tóc đuôi ngựa.

- Rồi.

Vưu Phi Nhi dùng sức gật đầu, hai mắt đẫm lệ nức nở nói:

- Cám ơn, cám ơn ngươi.

Sau khi cô ăn vào Nước Mắt Thiên Sứ cấp mười, lại nhìn thấy đường chỉ màu đỏ tươi trên người hoàn toàn biến mất, điều cô làm đầu tiên không phải là khóc, mà là rời khỏi Sở Nghiên Cứu tìm anh.

- Ô ô ô......

Vưu Phi Nhi không hề có bất kỳ dấu hiệu cứ thế gào khóc thật to, tiếng khóc của cô truyền khắp nửa cung điện.

Nước mắt rất nhanh đã ướt nhẹp bả vai Mục Lương, thậm chí có thể nghe được rõ ràng thanh âm tí tách rơi của nước mắt.

- Đừng khóc, ngươi nên cao hứng mới đúng.

Anh dở khóc dở cười, không nghĩ cô gái này khi rơi nước mắt lại lợi hại như vậy.

Vưu Phi Nhi một bên khóc, một bên nức nở nói:

- Ô ô, Mục Lương, thật sự thật cám ơn ngươi.

- Ngoan, đừng khóc nữa.

Mục Lương ôn nhu an ủi.

- Ô ô, ta vẫn muốn khóc.

Vưu Phi Nhi khóc thút thít.

- Được rồi.

Anh tức bất đắc dĩ lại đưa tay vuốt ve cô gái, anh đành phải để cho Vưu Phi Nhi khóc đến khi tận hứng, đem hết những vướng mắc trong lòng bao nhiêu năm qua theo tiếng khóc này trôi đi hết.

Hơn mười phút sau, cô gái tóc đuôi ngựa mới ngừng nước mắt, cô ghé vào bả vai Mục Lương yên tâm say ngủ.

Anh khẽ thở dài một cái, anh đưa tay ôm lấy cô, thật nhanh bước về phía phòng của Vưu Phi Nhi ở Thiên Điện.

Anh dùng chân nhẹ nhàng đá văng cửa phòng ra, sau đó đặt cô gái tóc đuôi ngựa ở trên giường, lại dịu dàng kéo qua chăn đắp lên người cô. Làm xong xuôi tất cả mọi chuyện, Mục Lương mới thở phào nhẹ nhõm, thật sự nước mắt của nữ nhân làm người ta không tài nào chịu đựng nổi.

Anh xoay người rời khỏi phòng, còn chu đáo đóng cửa phòng lại. Ở ngoài cửa, anh nhìn thấy Ly Nguyệt đang im lặng đứng đó từ bao giờ rồi.

- Cô ấy đã chịu quá nhiều áp lực.

Ly Nguyệt khẽ thở dài.

- Vưu Phi Nhi một lòng chỉ nghĩ đến chuyện nghiên cứu ra phương hướng trị liệu chứng bệnh Hư Quỷ Cảm Nhiễm. Trong suy nghĩ của cô ấy, chỉ có làm như vậy mới có thể cứu được những người bạn trân quý, cho nên cô ấy mới ngày đêm nhốt mình ở trong Sở Nghiên Cứu. Hiện tại, chúng ta đã có biện pháp hoàn toàn chữa khỏi được chứng bệnh Hư Quỷ Cảm Nhiễm. Những áp lực bấy lâu nay cô ấy vẫn giữ mãi trong lòng cũng được cởi bỏ, cho nên mới không khống chế được cảm xúc của chính mình. Chỉ cần cho cô ấy thoải mái ngủ một giấc, đến ngày mai mọi chuyện sẽ tốt đẹp trở lại thôi.

Mục Lương thấu hiểu cảm xúc trong lòng Ly Nguyệt, anh cảm khái nói.

- Vâng.

Cô gật đầu.

Hai giọt Nước Mắt Thiên Sứ cấp mười mà Mục Lương đưa cho cô, giọt thứ nhất cô đã cho Vưu Phi Nhi, còn giọt thứ hai thuộc về Ngôn Băng.

……….

Sáng sớm, ở hoa viên phía sau Cung điện khu Trung Ương.

Mục Lương cầm trong tay một quả chanh, anh cất bước đi vào một khoảng đất trống cách không xa bờ hồ. Sau đó anh khẽ dùng sức bóp nát quả chanh trong tay, mùi vị chua đặc biệt của nó phát tán ra bên ngoài.

Tí tách...

Những giọt nước chanh rơi xuống trên mặt đất phát ra âm thanh nho nhỏ vui tai, vị chua càng thêm nồng đậm trong không khí.

- Hương vị này ngửi thật dễ chịu.

Mễ Nặc thở sâu, dường như cô có cảm giác khoang miệng của mình cũng chua theo mùi vị ngoài không khí. Cô không tự chủ được bắt đầu nuốt nước miếng.

Hôm nay cô thức dậy rất sớm, vốn dĩ muốn đi tìm Mục Lương, hỏi anh bữa sáng nay anh muốn ăn cái gì, nhưng lại phát hiện trong phòng anh không có một ai hết.

Sau khi cô tìm khắp một vòng quanh cung điện, lại hỏi một người hầu gái mới biết được anh đang ở hoa viên phía sau.

- Mục Lương, ngươi muốn làm gì vậy?

Mễ Nặc tò mò hỏi.

- Trồng cây chanh.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

Sau khi bóp nát quả chanh, anh lấy ra được những hạt giống của nó. Tổng cộng có năm cái hạt lớn bằng hạt đậu phộng. Anh thi triển Lĩnh Vực Tinh Thần, có ánh sáng bao phủ ở trên những hạt giống.

Không bao lâu sau, hạt giống bắt đầu nẩy mầm, chúng lại nhanh chóng trưởng thành một cây nhỏ cao khoảng mười cm. Anh ngồi xổm xuống, đem năm cây chanh trồng xuống đất, khoảng cách giữa mỗi cây là ba mét.

Những cây chanh non này được Lĩnh Vực Tinh Thần kích thích, rất nhanh lớn lên.

Chỉ trong vài cái hô hấp, độ cao của cây đã vượt qua một mét, hơn nữa chúng vẫn còn tiếp tục phát triển thêm nữa. Mười phút sau, cây chanh nhỏ đã trở thành cây chanh vô cùng lớn, độ cao đạt tới bốn mét.

Trong tán lá cây, hoa nhỏ lặng yên nở rộ.

Dụ dụ...

Những chú ong thợ ngay lập tức xuất hiện, chúng vây quanh năm cây chanh to bắt đầu thụ phấn cho hoa.

Chuyện tiếp theo sau khi hoa đã được thụ phấn, đó là hoa rụng và quả được tạo thành. Chuyện này Mục Lương không can thiệp vào được, mà nó cần diễn ra trong một quá trình cụ thể.

- Sau không ngủ thêm đi?

Mục Lương quay người lại, anh đưa tay ngắt nhẹ cái mũi của cô gái tai thỏ. Sau đó anh nắm tay cô, đi về phía cung điện.

- Tại vì ta ngủ đủ rồi nên mới tỉnh dậy mà.

Mễ Nặc ngây thơ nói.

Cô cười tươi như hoa hỏi:

- Mục Lương, bữa sáng nay ngươi muốn ăn cái gì?

Mục Lương nghĩ nghĩ, rất rõ ràng nói:

- Ta muốn ăn bánh bao, còn có bắp cải cuộn thịt.

- Ta sẽ đi làm ngay.

Mễ Nặc ngây thơ gật đầu, cô rất kích động chạy về hướng phòng bếp, cùng với cô hầu gái nhỏ bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.

Anh vui vẻ cười khẽ vài tiếng, sau đó anh xoay người chuẩn bị đi Xưởng Linh Khí, cùng Già Lạc thảo luận một chút về quy trình chế tạo Phi Thuyền vận chuyển cỡ lớn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận