Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1454: Lẻn Vào Chợ Nô Lệ Cướp Người (2)



Vì để cẩn thận, cô vẫn nhìn xung quanh một vòng rồi mới xoay người nhẹ nhàng mở khóa cửa gỗ ra.

Ông ~~~

Ngôn Băng ấn nút dưới ống giảm thanh, không gian xung quanh trở nên im lặng, sau đó cô mới mở cửa gỗ ra.

Ly Nguyệt cất bước đi vào tầng một, nhẹ nhàng đóng cửa gỗ lại, tất cả đều được tiến hành trong im lặng. Cô ngửa mặt nhìn về phía tầng hai, sàn gỗ trong tầm mắt đều biến thành trong suốt, vẫn như lúc ban ngày. Ly Nguyệt bước nhẹ nhàng, mở ống hãm thanh ra rồi cất bước lên lầu hai. Ngôn Băng ở tại lầu một, quan sát những nô lệ trong lồng tre, bên tai thỉnh thoảng lại vang lên tiếng xích sắt va chạm với mặt đất và lồng sắt. Ngoài ra còn có tiếng khóc thút thít rất bé.

-.Đừng ồn ào.

Một giọng nói thiếu kiên nhẫn vang lên, tên nô lệ đầu trọc trong góc chửi ầm lên.

- Ta muốn về nhà, không muốn bị bán thành nô lệ đâu.

Tiếng khóc lần thứ hai vang lên. Đây là tiếng của một người phụ nữ tóc tai bù xù, cả người cô ta đều là vết thương, trốn ở một góc trong lồng sắt, cả người run rẩy, nước mắt tuôn rơi.

- Hừ, có thể đi thì đã đi từ lâu rồi, ai muốn ở lại chỗ này?

Tên đầu trọc sốt ruột nói.

-....

Đám người yên tĩnh lại, chỉ là tiếng khóc vẫn như trước. Ngôn Băng im lặng nhìn, chờ đợi tin tức từ Ly Nguyệt.

Lúc này, cô gái tóc trắng đang ở trên lầu hai, cũng nhìn thấy con Hải Yêu lúc sáng, cô ta đang ôm hai gối ngồi ở trong hang nước. Khoảnh khắc tiếp theo, cô ta mở cặp mắt màu xanh lam sẫm ra, nhìn về phía Ly Nguyệt.

Rắc...rắc... ~~~

Hải Yêu đứng dậy, lộ ra hai bả vai hướng lên.

-.....

Cô ta mở miệng nói thầm. Đôi mắt trắng bạc của Ly Nguyệt co rút lại, cô có thể nhìn ra Hải Yêu đang nói gì qua khẩu hình. Tay cô nắm thành quyền, trong đầu hiện lên khẩu hình của Hải Yêu ý nói rằng: Ta biết ngươi ở đó.

…………

Ly Nguyệt cau mày, sắc mặt của cô trở nên lạnh như băng. Cô gái Hải Yêu một lần nữa lên tiếng, miệng vẫn khép mở im lặng.

- Ban ngày ta đã nhìn thấy ngươi, ta có thể giúp gì cho ngươi?

Đây là ý mà cô ấy biểu đạt. Ly Nguyệt sửng sốt một chút, đối phương có thể nhìn thấy mình?

Cô gái Hải Yêu dường như biết được cô gái tóc trắng đang hoang mang, vì vậy lại mở miệng lần thứ hai:

- Hải Yêu chúng tôi có thể phát ra một loại sóng vô hình, vì vậy có thể phát hiện một số vật thể vô hình, ví dụ như ngươi.

Ly Nguyệt chợt hiểu ra, đối phương không phải nhìn thấy mình, mà là dùng sóng để phát hiện ra.

Cô gái Hải Yêu tiếp tục mở miệng:

- Ngươi đang tìm thứ gì?

Ly Nguyệt nhăn mày lại, không cách nào đáp lại, cô cũng không muốn bị những người khác phát hiện. Cô ngửa mặt nhìn về phía tầng ba, lần này thấy được hai gã đàn ông đang ngủ say, chắc là người ở lại trông coi cửa hàng nô lệ vào buổi tối. Cô đang chuẩn bị đi lên lầu ba, cô gái Hải Yêu lại phát ra tiếng động.

Rắc...rắc... ~~~ Nước trong thùng dao động, hấp dẫn sự chú ý của cô gái tóc trắng. Ly Nguyệt dừng lại, cau mày quay đầu nhìn về phía cô gái Hải Yêu. Cô gái Hải Yêu lại lên tiếng:

- Lầu ba có hai tên thủ vệ, lầu một còn có một người, hắn là người mạnh nhất.

Con ngươi của Ly Nguyệt co rút lại, lầu một còn có một người thủ vệ? Cô không lên lầu ba nữa mà xoay người đi xuống lầu một, kiểm tra cẩn thận tất cả ngõ ngách của lầu một.

Cuối cùng, Ly Nguyệt phát hiện một gã đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở dưới góc cầu thang. Hắn không nằm trong lồng sắt, trên tay chân cũng không có khóa còng, điều này đã đủ chứng minh hắn không phải nô lệ, mà là thủ vệ.

Ly Nguyệt đi xuống lầu, nhẹ nhàng đi tới trước mặt tên thủ vệ, lấy ra một cái bình lưu ly, đổ phấn Hoa Sương Mê bên trong ra, nhẹ nhàng rắc vào mũi hắn. Theo hô hấp của hắn, phấn Hoa Sương Mê bị hít vào trong cơ thể, hắn hoàn toàn ngủ mê man. Ly Nguyệt đưa tay véo mạnh cánh tay hắn, đối phương ngủ như chết, không hề có phản ứng. Lúc này, cô mới thở phào, xoay người trở lại lầu trên, khiến hai gã thủ vệ ở lầu ba hoàn toàn hôn mê như cách đã làm.

Làm xong những thứ này, Ly Nguyệt trở lại lầu hai, cô gái Hải Yêu vẫn đứng im bình tĩnh nhìn cô ấy.

Ly Nguyệt hiện nguyên hình, cũng nhìn cô ấy.

- Tại sao ngươi phải giúp ta?

Cô nhẹ giọng mở miệng, không làm đánh thức những tên hầu khác.

- Ta muốn rời khỏi nơi này, ngươi có thể giúp ta không?

Cô gái Hải Yêu nói điều kiện của mình. Ly Nguyệt suy nghĩ một chút, nhẹ giọng nói:

- Có thể, nhưng ngươi phải đi với ta về thành Huyền Vũ.

- Được, chỉ cần có thể rời khỏi nơi này thì đi đâu cũng được.

Hải Yêu vội vàng gật đầu, đáy mắt hiện ra vui mừng.

Cọt kẹt ~~~

Ngôn Băng nghe thấy tiếng động liền đi lên lầu hai, nhìn thấy Ly Nguyệt đã hiện thân, cô liền hiểu rằng những nguy hiểm trong cửa hàng nô lệ đã được giải quyết. Cô cũng hiện nguyên hình, đôi mắt đầy nghi ngờ nhìn về phía Ly Nguyệt và cô gái Hải Yêu.

Ly Nguyệt nghĩ mà sợ kể lại chuyện đã xảy ra, điều này làm cho Ngôn Băng căng thẳng, cô vội vã xuống dưới xác định lại một lần. Sau khi cô nhìn thấy gã đàn ông nằm trong góc cầu thang, trong lòng nghĩ mà sợ, may mà đối phương đang ngủ say, không bị đánh thức.

Lúc Ngôn Băng trở lại lầu hai, Ly Nguyệt đã tìm được chìa khoá, giúp cô gái Hải Yêu cởi khóa còng trên người ra.

- Cảm ơn ngươi.

Cô gái Hải Yêu cảm kích nói.

Ly Nguyệt thấp giọng nói:

- Đừng nói chuyện, chúng ta còn phải cứu mấy người nữa.

Cô gái Hải Yêu im lặng, thức thời gật đầu.

- Ngươi ở lầu hai, ta xuống lầu một.

Ngôn Băng ra hiệu.

- Được.

Ly Nguyệt gật đầu một cái. Ngôn Băng nhìn cô gái Hải Yêu liếc mắt, xoay người đi xuống lầu. Cô đi tới trước mặt Ma Pháp Sư, bình tĩnh lên tiếng trước:

- Ta biết ngươi không ngủ, nói chuyện không?

Lời của Ngôn Băng khiến cho đôi mắt đang nhắm của Ma Pháp Sư mở ra, sau khi nhìn thấy Ngôn Băng, đáy mắt hắn hiện lên kinh ngạc:

- Ngươi là ai?

Ma Pháp Sư cất giọng khàn khàn hỏi.

- Ngươi tạm thời không cần biết.

Ngôn Băng mặt không đổi sắc nói.

- Ngươi là người của thành Huyền Vũ, có chuyện gì vậy?

Ma Pháp Sư nhìn khôi giáp trên người Ngôn Băng giống với khôi giáp trên người Ly Nguyệt vào ban ngày nên liền nhớ ra.

Ngôn Băng bình tĩnh lên tiếng hỏi:

- Có muốn rời khỏi nơi này không?

Đôi mắt của Ma Pháp Sư hơi mở, mở miệng hỏi:

- Ngươi sẽ cứu ta ra khỏi đây?

Ngôn Băng lạnh lùng trả lời:

- Có thể cứu ngươi ra khỏi đây, nhưng ngươi phải trở về thành Huyền Vũ với ta, làm việc trong năm năm, sau đó ngươi sẽ được tự do.

- Làm việc năm năm, không sao cả, chỉ là ngươi có thể để cho ta sống đến lúc đó không mới là quan trọng.

Ma Pháp Sư cười lạnh một tiếng nói. Hắn bị cho uống ma dược, ba ngày phải uống thuốc giải một lần, nếu không chắc chắn phải chết. Nếu như hắn rời khỏi nơi này, ba ngày sau không có thuốc giải, vậy cũng chỉ có thể chết.

- Ta có cách có thể giải hết độc trên người ngươi, có muốn thử một chút hay không?

Ngôn Băng nghiêng đầu hỏi.

- Thật ư?

Ma Pháp Sư trừng lớn hai mắt, hô hấp không ổn định.

- Đương nhiên.

Ngôn Băng lấy ra hai cái bình lưu ly từ bên hông. Bên trong một cái bình lưu ly chứa Trà Thụ Tinh Thần, một cái bình lưu ly khác thì chứa vài giọt Nước Mắt Thiên Sứ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận