Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2280: Ngươi Cố Gắng Một Chút, Sau Này Cũng Có Thể Trở Thành Cường Giả Thánh Giai.

Ngải Lỵ Na ngây thơ nói:

- Ừ ừ, một hồi ta đi dạo trên phi thuyền xem phản ứng của những người khác như thế nào?!

- Chờ kết thúc truyền tống không gian lần này rồi đi.

Mục Lương bình thản dặn dò.

Trong kế hoạch do anh vạch ra là cứ mỗi hai lần truyền tống thì sẽ nghỉ ngơi ba giờ, sau đó lại tiến hành truyền tống lần nữa, ban ngày tiến hành sáu lần truyền tống không gian, buổi tối thì nghỉ ngơi.

- Vâng!

Ngải Lỵ Na gật đầu đáp.

- Mọi người ngồi vững vàng, sắp tiến hành không gian truyền tống lần thứ hai rồi.

Mục Lương nhàn nhạt nhắc nhở.

- Vâng ~

Mễ Nặc và những người khác đồng thanh đáp.

Mười phút vừa đến, Mục Lương cầm tinh thạch ma thú, kích hoạt ma pháp trận khắc ở bên trong.

- Ông ~~~

Gợn sóng vô hình khuếch tán ra, bao phủ toàn bộ phi thuyền vận chuyển.

Giây kế tiếp, trọn chiếc phi thuyền biến mất trên mặt biển, chỉ để lại không gian dao động.

Mấy phút sau, cách vị trí vừa rồi hai trăm mấy chục ngàn mét, nó xuất hiện lần nữa.

Thân thuyền nhẹ nhàng chấn động một cái, sau đó nhanh chóng bình ổn trở lại.

- Ọe!

Trong khoang thuyền, Tiểu Hòa với sắc mặt trắng bệch cúi đầu phun ra toàn bộ chỗ nước vừa mới uống trước đó.

- Rào rào ~~~

Cô ôm chậu, sắc mặt vẫn còn rất trắng.

- Ngươi không sao chứ?

Địch Tư quan tâm hỏi.

Tiểu Hòa xua tay, hít sâu nói:

- Không có việc gì, hơi chút khó chịu mà thôi, không chết được.

- Nhưng ngươi thoạt nhìn không giống như không có chuyện gì.

Địch Tư lo lắng nói.

- Yên tâm đi.

Tiểu Hòa cố nặn ra một nụ cười.

Địch Tư dịu dàng nói:

- Được rồi, ngươi mau nghỉ ngơi, chắc sẽ còn phải truyền tống thêm lần nữa.

- Ừm.

Tiểu Hòa hơi ngửa đầu ra sau, ôm chặt chậu vào trong lòng.

- Lần truyền tống không gian tiếp theo sẽ tiến hành vào ba tiếng sau.

Giọng nói nhắc nhở của tiếp viên phục vụ vang lên khắp ngõ ngách trong khoang thuyền.

Tiểu Hòa và Địch Tư nghe vậy đồng thời thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi lấy lại sức rồi.

Tiểu Hòa thở ra một hơi:

- Thật tốt quá, chúng ta có thể nghỉ ngơi ba giờ.

- Cùm cụp ~~~

Hai người cởi đai an toàn ra rồi cùng nhau ngã vào trên giường lớn, hoàn toàn không muốn nhúc nhích.

- Ục ục ục ~

Đột nhiên, bụng của Tiểu Hòa phát ra âm thanh biểu tình, khuôn mặt của cô hơi ửng hồng, khôi phục chút huyết sắc.

- Ngươi đói bụng rồi.

Địch Tư cười khẽ vài tiếng.

Tiểu Hòa hỏi cô gái sừng trâu:

- Ngươi không đói bụng sao?

- Ta còn chưa đói…

- Uc ục ục ~

Địch Tư chưa nói hết câu thì bụng đã kêu lên.

- Hình như âm thanh này phát ra từ bụng ngươi?

Tiểu Hòa bật cười khúc khích.

Địch Tư ngồi dậy, ngây thơ nói:

- Được rồi, đừng cười nữa, chúng ta đi ra ngoài tìm gì đó ăn đi.

- Ừm, đi thôi!

Tiểu Hòa ngoài miệng đáp lời, nhưng mà cơ thể lại không hề nhúc nhích chút nào.

- Lại nằm thêm một lúc.

Cô bĩu môi nói.

- Không được, mau đứng lên.

Địch Tư vươn tay kéo Tiểu Hòa.

Cô là người thú, sức lực và tố chất cơ thể vốn dĩ mạnh hơn người bình thường không ít, một tay là có thể nhẹ nhàng kéo Tiểu Hòa đứng dậy rồi dắt đối phương rời đi buồng nhỏ trên tàu.

Lúc này, nhóm của Mục Lương vẫn còn nghỉ ngơi ở trong phòng riêng, Ngải Lỵ Na đã đi ra ngoài, quan sát tình huống của những người khác.

Trong phòng chỉ còn lại Ly Nguyệt, cô gái tai thỏ và Mục Lương.

- Dựa theo tốc độ hiện tại cũng phải cần hai ngày mới có thể tới vương quốc Người Thú, nơi đó xa thật đấy!

Mễ Nặc ngây thơ nói.

- Vương quốc Người Thú vốn dĩ thuộc khu vực trong đất liền của đại lục mới, hai ngày đã rất nhanh rồi, nếu đổi thành đường thủy và đường bộ thì sẽ phải tốn hơn hai tháng mới có thể đến vương quốc Người Thú.

Ly Nguyệt nhẹ giọng giải thích.

Mễ Nặc kinh ngạc nói:

- A, phải lâu như vậy sao!?

- Đúng vậy.

Ly Nguyệt nhẹ nhàng gõ đầu cô gái tai thỏ.

- Chúng ta chỉ cần hai ngày là có thể bay qua, thật lợi hại!

Mễ Nặc cảm thán không thôi.

- Chuyện này ít nhiều nhờ có Mục Lương.

Ly Nguyệt nói rồi nhìn sang nam nhân bên cạnh.

Mục Lương đang rót linh hồn lực vào trong ma pháp trận, chuẩn bị cho lần không gian truyền tống tiếp theo.

- Cường giả Thánh giai biết bay cũng có thể qua lại giữa vương quốc Huyền Vũ và vương quốc Người Thú trong vòng vài ngày.

Mục Lương thuận miệng nói.

Mễ Nặc lẩm bẩm:

- Nhưng cường giả Thánh giai lại không có bao nhiêu người.

- Ngươi cố gắng một chút, sau này cũng có thể trở thành cường giả Thánh giai.

Mục Lương mỉm cười nói.

- Ta sao?

Mễ Nặc nghe vậy không khỏi trợn tròn mắt, vội vàng lắc đầu, mềm mại nói:

- Không được, không được đâu! Sao ta có thể trở thành cường giả Thánh giai được chứ?

- Có ta ở đây, ngươi có thể.

Mục Lương tự tin cười.

Anh không tin cho cô gái tai thỏ ăn Quả Sinh Mệnh còn không thể ăn lên Thánh giai.

……

Trong cung điện, Nguyệt Phi Nhan nằm trên ghế sa lon tại sảnh chính, hai mắt nhìn đăm đăm trần nhà, cô đang ngây người thì khuôn mặt của Hi Bối Kỳ đột nhiên đập vào mi mắt.

- Phi Nhan, ngươi còn đứng đó làm gì thế?

Hi Bối Kỳ chống nạnh, cúi người nhìn chằm chằm cô gái tóc đỏ trên ghế sa lon, bóng đầu rơi trên đối phương.

- Ta đang suy nghĩ buổi chiều muốn làm cái gì?

Nguyệt Phi Nhan ngáp một cái, ánh mắt lại tập trung lần nữa.

Hi Bối Kỳ trợn trắng mắt, tức giận nói:

- Ngươi đã quên rồi à, Mục Lương bảo ngươi chiêu binh đó!

- A, đúng rồi, suýt nữa ta quên mất!

Nguyệt Phi Nhan chấn động tinh thần, vội vã xoay người ngồi dậy, lập tức đứng lên, vỗ khuôn mặt nói:

- Đi thôi, chúng ta đi chuẩn bị chiêu binh.

- Ngươi đi đi, hôm nay ta có chuyện khác rồi.

Hi Bối Kỳ lắc đầu nói.

- Chuyện gì vậy?

Nguyệt Phi Nhan hỏi với vẻ mặt hồ nghi.

Hi Bối Kỳ ngây thơ giải thích:

- Hôm nay, lão tổ của ta sẽ đến đây, ta phải đi đón lão.

Nguyệt Phi Nhan bừng tỉnh, lẩm bẩm:

- Ồ, ngươi không nói thì ta đã quên mất Hi Đức Vưu Kỳ sắp tới.

Hi Bối Kỳ thanh thúy nói:

- Ngươi đi chuẩn bị công việc chiêu binh, chờ ta làm xong thì ngày mai cả hai cùng nhau tới mỗi tòa Vệ Thành tuyển người.

- Như vậy cũng được.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu đáp, đảo mắt một vòng, nói một cách thần bí:

- Vậy ngươi đi thăm dò xem lần này Hi Đức Vưu Kỳ tới vương quốc Huyền Vũ là vì chuyện gì?

Lần này, Hi Đức Vưu Kỳ tới thăm vương quốc Huyền Vũ nhưng lại chưa nói mục đích của mình, nói chung không sẽ là buồn chán tới đây chỉ để giết thời gian.

- Biết rồi, chỉ cần ta hỏi thì lão tổ sẽ nói cho ta biết.

Hi Bối Kỳ tự tin gật đầu.

- Ừm, chờ tin tức tốt của ngươi.

Nguyệt Phi Nhan giơ tay vỗ mạnh vào hai má để lên tinh thần, sau đó nhanh nhẹn rời đi cung điện.

Hi Bối Kỳ trở lại Thiên Điện của mình, thay quần áo mới đi Thiên Cức Quan tiếp Hi Đức Vưu Kỳ.

Khi cô gái Ma Cà Rồng đến Hải Quan thì chiếc phi thuyền chở Hi Đức Vưu Kỳ vừa mới đáp xuống, cửa khoang từ từ mở ra, Hi Đức Vưu Kỳ chắp tay sau lưng đi ra ngoài, phía sau là Áo Lợi Tư và Áo Lợi Ba.

- Nơi này là thành Huyền Vũ à?

Đôi mắt màu vàng óng của Áo Lợi Tư trừng lớn, khiếp sợ nhìn tường thành cao chót vót.

Bạn cần đăng nhập để bình luận