Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 732: Giảm Thời Gian Giam Giữ

- Hai vạn khối sơ cấp trung đẳng hung thú, vậy thì chỉ có thể giảm bớt bốn năm.

Anh đưa tay ra, hỏi:

- Ngươi muốn giảm thời gian giam giữ cho ai?

- Mẹ của ngươi.

Cuồng Phong Tử nói không chút do dự.

- Cha......

Âu Hòa há hốc mồm.

Cuồng Phong Tử nhếch miệng nở nụ cười, tự tin nói:

- Cứ để mẹ của ngươi ra ngoài trước, mẹ ngươi sẽ nghĩ biện pháp chuộc ta ra ngoài.

………

Âu Hòa nhìn về phía Hoa La, đôi môi hắn trắng bệch hơi nhếch lên.

- Ta còn cần tám vạn khối tinh thạch sơ cấp trung đẳng, sau khi trở về ngươi nhanh chóng gom đủ, chuộc ta ra ngoài trước.

Hoa La nói với giọng khàn khàn, trên mặt tràn đầy nghiêm túc.

Âu Hòa run tay một chút, cổ họng khô chát nói:

- Nhưng còn cha thì sao......

Hoa La bỗng nhiên chụp mạnh vào cửa nhà lao bằng lưu ly, tức giận nói:

- Chỉ có ta đi ra ngoài thì mới có thể chuộc cha của ngươi một cách nhanh nhất!

- Vâng...... Ta đã biết.

Hai mắt của Âu Hòa ửng đỏ, gật đầu đáp.

Trong lòng của hắn có ý định khác, hơn nữa rất mãnh liệt.

Âu Hòa quay đầu nhìn về phía Mục Lương, trầm giọng thỉnh cầu:

- Ta muốn nói với mẹ ta vài câu.

- Được thôi.

Mục Lương không thèm để ý mà gật đầu đáp ứng.

Âu Hòa âm thầm thở phào, vội vàng tiến lên đứng trước phòng giam.

Hắn nóng vội hỏi han:

- Mẹ, ngươi không sao chứ?

- Ngươi thấy ta giống như là không có chuyện gì sao?

Hoa La hỏi ngược lại một câu, giọng điệu suy yếu.

Âu Hòa co giật khóe miệng, mịt mờ quay đầu liếc Mục Lương một cái.

Hắn lại nhìn Hoa La, nhỏ giọng đề nghị:

- Mẫu thân đại nhân, ta có thể đi tìm viện trợ, sau đó cứu ngươi và cha ra khỏi đây.

Hoa La nghe vậy đột nhiên biến sắc, tức giận cảnh cáo:

- Ngươi lập tức bỏ ngay ý định đó cho ta, chúng ta không đấu lại thành Huyền Vũ đâu!

- Mẹ, ngươi phải tin tưởng ta, ta có thể cứu các ngươi ra ngoài.

Vẻ mặt của Âu Hòa tràn đầy chân thành.

- Thành chủ thành Huyền Vũ là cao thủ cấp 9.

Hoa La thở dài.

- Chín…. Cao thủ cấp 9!!

Hai tròng mắt của Âu Hòa trừng lớn, đáy lòng lập tức sinh ra cảm giác bất lực.

Cường giả cấp 9, nói một cách không hề khoa trương, đối phương muốn giết hắn đơn giản giống như nghiền chết một con kiến.

Hoa La lạnh giọng cảnh cáo:

- Cho nên người tuyệt đối không được đắc tội thành Huyền Vũ, rõ chưa?

- Ta đã biết.

Âu Hòa hốt hoảng gật đầu.

Hắn lộ ra vẻ khó khăn, nói:

- Nhưng ta phải làm thế nào để gom đủ tám vạn khối tinh thạch sơ cấp trung đẳng bây giờ?

Tám vạn khối sơ cấp trung đẳng hung thú, con số này giống một tòa núi lớn đè nặng trên người hắn, khiến cho hắn không tài nào thở nổi.

- Trong phòng của ta và cha ngươi có một cái hốc tối, bên trong có mấy khối tài liệu hung thú hiếm, ngươi có thể lấy chúng đi giao dịch với thành Tương Lai.

Hoa La hạ giọng, khàn khàn nói:

- Thấp nhất có thể đổi được năm vạn khối tinh thạch sơ cấp trung đẳng, ba vạn còn lại thì ngươi lại suy nghĩ thêm biện pháp khác.

- Vâng.

Âu Hòa nghe vậy mới thở phào một hơi.

- Nói chuyện phiếm xong chưa?

Giọng bình tĩnh của Mục Lương truyền đến.

- Đi thôi, nhớ kỹ, nhất định không được đắc tội thành Huyền Vũ.

Hoa La không yên lòng lại căn dặn một lần nữa.

Âu Hòa gật đầu lia lịa, không ngừng đáp ứng:

- Ta đã nhớ kỹ rồi.

Hắn quay người lại, lấy một cái túi da thú ở bên hông đưa cho anh.

Nguyệt Thấm Lan rất tự nhiên tiếp nhận túi da thú, mở túi kiểm tra số lượng tinh thạch, bảo đảm không có vấn đề.

Tất cả đều là tinh thạch hung thú cao cấp.

- Còn các ngươi thì sao?

Mục Lương nhìn về phía Du An và Bản Cơ Thản.

- Ta chỉ mang theo một vạn khối tinh thạch hung thú......

Du An nhìn về phía phòng giam của anh trai.

- Một vạn khối chỉ có thể giảm hai năm.

Khóe mắt của Du Tương nhảy lên, như vậy có nghĩa là hắn còn phải bị giam giữ thêm mười tám năm nữa.

- Anh trai, ta sẽ nghĩ biện pháp.

Du An nói với giọng kiên định.

- Thực lực của ngươi mới cấp 3, có biện pháp nào hả?

Du Tương lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng.

Du An biến sắc, cắn răng nói:

- Ta...... Ta đến hỏi cha và mẹ, bọn họ nhất định có tinh thạch, ta sẽ bảo bọn họ cứu ngươi.

-..... Cũng được.

Du Tương hơi há miệng.

Mặc dù đáy lòng rất kháng cự, nhưng trước mắt hắn đã không còn cách nào khác.

Lúc trước, hắn lựa chọn làm đạo tặc đã xảy ra tranh cãi với cha mẹ, bây giờ dù có mất mặt thế nào thì cũng chỉ có thể đi cầu hai vị lão nhân tới hỗ trợ.

- Bản Cơ Thản, ngươi mang theo bao nhiêu tinh thạch?

Cam Na gấp gáp hỏi.

- Đại nhân, ta mang theo ba vạn khối, số còn lại ta sẽ tiếp tục đi xoay sở cho đủ, xin ngài nhẫn nhịn một đoạn thời gian nữa.

Bản Cơ Thản cầm túi da thú chứa tinh thạch hung thú nói.

- Mới ba vạn khối?

Ánh mắt của Cam Na lập tức tối sầm, hy vọng có thể rời khỏi Ngục Giam trong hôm nay đã vỡ tan tành.

Cô ta còn phải bị giam giữ thêm mười bốn năm nữa, đây là một con số dài dằng dặc đến cỡ nào.

Bản Cơ Thản vội vàng trấn an:

- Đại nhân, ta sẽ nghĩ biện pháp nhanh chóng cứu ngươi ra ngoài.

Mục Lương nhấc mi mắt lên, bình tĩnh nói:

- Cho các ngươi một cơ hội, có thể dùng hung thú, Linh thú, cây xay hiếm để triệt tiêu một phần thời gian giam giữ.

- Có thể giảm bao nhiêu năm?

Bản Cơ Thản lập tức lên tinh thần.

- Vật càng hiếm thì thời gian giảm càng dài, có thể là một năm, cũng có thể là mười năm.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Đại nhân.

Bản Cơ Thản bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Cam Na, trên mặt mang theo sự dò hỏi.

- Ngươi muốn mang Phi Phi tới đây?

Đôi mắt đầy mỏi mệt của Cam Na trừng lớn.

Phi Phi là Linh thú mà cô ta nuôi dưỡng, nó là Thú Một Sừng biết bay.

Bản Cơ Thản nghiêm túc nói:

- Đại nhân, cứu ngươi ra ngoài trước mới là chuyện quan trọng.

-..... Được.

Sắc mặt của Cam Na biến hóa liên tục, cuối cùng cũng chỉ có thể khẽ cắn môi gật đầu đáp ứng.

Dù thế nào thì rời khỏi địa phương quỷ quái này trước rồi tính tiếp, đến nỗi Thú Một Sừng, mất thì mất vậy.

- Đại nhân, ta tin tưởng, chẳng bao lâu nữa thì ngài sẽ được đi ra ngoài.

Bản Cơ Thản nói với giọng điệu chắc chắn.

- Hi vọng là như vậy.

Cam Na có chút hoảng hốt, dựa vào cửa nhà lao rồi chậm rãi ngồi xuống.

Cho dù cô ta được thả ra ngoài thì cũng coi như là hai bàn tay trắng, phần lớn thuộc hạ đạo tặc của cô ta đều bị giam giữ ở đây.

Sắc mặt của Du An và Âu Hòa đều rất khó coi, rốt cuộc ở đây đã xảy ra chuyện gì mà biến cao thủ cấp 7 thành dáng vẻ như thế này đây.

- Đại nhân, mong ngài chăm sóc bản thân cho tốt.

Bản Cơ Thản cung kính nói.

Cam Na ngước mắt nhìn hắn một cái, sau đó rũ mắt không nói gì.

- Được rồi, đã hết giờ thăm tù.

Giọng của Mục Lương bình tĩnh vang lên.

- Ba vị nên rời đi.

A Đát Trúc lạnh lùng nói.

- Anh trai, ngươi phải chăm sóc bản thân cho tốt!

Trước khi đi Du An lại căn dặn một câu.

- Biết rồi.

Du Tương chán nản phất tay.

Theo đám người rời đi, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng trong phòng giam đều tiến vào trạng thái ngủ đông.

Mục Lương vận dụng năng lực ‘Khống Chế Trọng Lực’ bao phủ mọi người, bay lên không trung rời khỏi Ngục Giam, trở lại tầng tám Khu Vực Trung Ương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận