Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1179: Đảo Hải Điệp



Trên đảo mọi người đều ở trong những căn nhà bằng đá, chính vì tránh né thời tiết cực đoan ở nơi này, cũng như ngăn cản gió to trên biển.

Vù vù hô…

Vào buổi tối, gió trên đảo Hải Điệp rất lớn, chỉ có rúc ở trong nhà đá mới an toàn

Ở khu trung tâm của đảo Hải Điệp, có một toà nhà đá thật lớn, nơi này cũng giống với phủ thành chủ của các thành khác, là nơi đảo chủ ở lại và thương lượng công việc.

- Tại sao đảo chủ còn chưa trở về?

Hồng Sa đứng trên nhà đá, nhìn ra Vùng Nước Mặn xa xa.

Bởi vì nhà đá ở vị trí trung tâm của đảo Hải Điệp, cho nên đứng ở trên nhà đá, cũng chỉ có thể nhìn thấy một mảnh nước biển nhỏ.

- Đại nhân Hồng Sa, đảo chủ sẽ không xảy ra chuyện chứ?

Bên dưới nhà đá, thủ vệ lộ ra vẻ mặt lo lắng nhìn người phụ nữ tóc hồng.

Hồng Sa nhìn hắn đầy xem thường, khiển trách:

- Câm miệng ngươi đi, thực lực của đảo chủ đại nhân mạnh như vậy, làm sao xảy ra chuyện được?

Cô là phó đảo chủ của đảo Hải Điệp, thực lực cấp bảy đỉnh, là một người thức tỉnh có được năng lực nổ mạnh. Cô chỉ cần búng tay một cái, có thể khiến cho vật phẩm bị ném mạnh ra ngoài biến thành bom.

- Nói là nói như vậy. Nhưng lần này đảo chủ rời đi một khoảng thời gian rất lâu rồi, lẽ ra cũng nên trở về.

Thủ vệ trưởng kiên trì nói.

Hồng Sa nghiến răng, cô trừng mắt nhìn thủ vệ trưởng một cái, tức giận nói:

- Mau cút đi, đừng để ta phải đánh ngươi.

- …

Khóe mắt của Thủ vệ trưởng giật giật, tính tình phó đảo chủ vẫn khó chịu như trước.

Hắn thở dài, nếu không phải vì hắn và cô cùng nhau lớn lên, sợ rằng sớm bị đánh một trận rồi.

- Ta đi tuần tra.

Thủ vệ trưởng thở dài, miệng hùng hùng hổ hổ chuẩn bị rời đi.

- Từ từ đã!

Hồng Sa đột nhiên hô.

Cô nhìn chăm chú về phía xa xa, có một cái bóng thật lớn xuất hiện.

- Làm sao vậy?

Thủ vệ trưởng ngừng chân lại, hắn nghi hoặc quay đầu.

Yết hầu Hồng Sa giật giật, gấp giọng nói:

- Ngươi lên bầu trời nhìn, hình như ta đã nhìn thấy cái gì đó.

- Là cái gì?

Mặt thủ vệ trưởng trở nên ngưng trọng.

- Ít nói nhảm, nhìn nhanh lên.

Hồng Sa liếc mắt nhìn thủ vệ trưởng một cái.

- Được được được, ta đã biết.

Vẻ mặt thủ vệ trưởng đầy đau khổ, hắn buông cốt đao trong tay xuống, thân thể chậm rãi ngồi chồm hổm. Ngay sau đó, hắn dùng lực dậm nhảy, khiến cho thân thể bay lên trời, sau đó từ trên người hắn dài ra rất nhiều lông chim màu trắng. Hắn lắc lư cánh tay, cánh tay hắn lập tức hóa thành một đôi cánh chim thật lớn. Sau đó hắn biến thành một con chim xanh thật lớn.

Đây là năng lực thức tỉnh của Thủ vệ trưởng, có thể biến thành một con hung thú loài chim không biết tên, có được thị lực và tốc độ siêu cường.

Thủ vệ trưởng vỗ cánh, nhìn về phía phương hướng ngón tay Hồng Sa.

Ở không trung, tầm nhìn trở nên trống trải, hắn cũng có thể thấy rõ ràng hơn. Thủ vệ trưởng trừng lớn đôi mắt, thiếu chút nữa hắn đã quên vỗ cánh.

Hồng Sa nghiêm mặt, không kiên nhẫn hỏi:

- Thấy rõ ràng không?

- Phó đảo chủ, kia, đó là…

Thủ vệ trưởng cứng lưỡi, hắn lắp bắp nói không nên lời.

- Quên đi, ngươi mang ta đi lên, ta tự mình xem.

Hồng Sa hô.

Lần này thủ vệ trưởng không do dự chút nào. Hắn xoay quanh một vòng trên không trung sau đó bay thấp xuống, móng vuốt mở ra rồi tới gần cô gái tóc hồng. Hồng Sa dùng sức nhảy lên, bắt được móng vuốt của hắn, sau đó điều chỉnh phương hướng nhìn về phía mặt biển xa xa.

Rầm rầm…

Tiểu Huyền Vũ xuất hiện ở trong tầm mắt hai người, nó đang hướng về phía đảo Hải Điệp. Hồng Sa trợn mắt há hốc mồm, cả kinh nói không nên lời.

- Hình như là Man Thú Hoang Cổ Biển?

Mặt Thủ vệ trưởng ngưng trọng nói.

- Làm sao có thể? Lẽ ra ở gần đảo Hải Điệp không có Man Thú Hoang Cổ Biển mới đúng.

Hồng Sa kinh hoàng nói.

- Có lẽ nó chỉ đi ngang qua.

Thủ vệ trưởng an ủi.

Sắc mặt Hồng Sa ngưng trọng lắc đầu, tuyệt vọng nói:

- Không thể nào, phương hướng di động của nó, rõ ràng là hướng tới đảo Hải Điệp chúng ta.

Thủ vệ trưởng trầm mặc xuống dưới, nếu man thú hoang cổ trên biển thật sự muốn làm hại đảo Hải Điệp, sợ là không ai có thể ngăn cản nó.

- Nó quá khổng lồ!

Sắc mặt Hồng Sa trắng bệch.

Tới khi Tiểu Huyền Vũ đi vào khu vực gần đảo Hải Điệp, hai người mới ý thức được nó khổng lồ tới mức nào, nó lớn gấp trăm lần so với đảo Hải Điệp.

- Xong rồi, thật sự xong rồi.

Thân thể thủ vệ trưởng lảo đảo, hắn muốn rời đi, nhưng lại phát hiện mình căn bản không thể di động được.

- A, trên người Man Thú Hoang Cổ Biển có kiến trúc!

Hồng Sa đột nhiên hô.

- Có kiến trúc?

Thủ vệ trưởng sửng sốt, hắn vội vàng ngẩng đầu nhìn.

Con ngươi phóng đại khiến cho hắn có thể nhìn được rõ ràng kiến trúc trên người Huyền Vũ. Hồng Sa gấp giọng hỏi:

- Có thấy rõ đó là kiến trúc gì không?

- Hình như là một đoạn tường thành!

Thủ vệ trưởng không xác định lắm trả lời.

- Tường thành?

Hồng Sa chớp chớp con ngươi màu đỏ, trong lòng cô hiện lên một ý niệm trong đầu… Cô nhớ rõ trước khi đảo chủ rời đi có nói, lần này hội nghị thánh địa tổ chức ở thành Huyền Vũ. Mà thành Huyền Vũ, là một tòa thành xây dựng trên lưng Man Thú Hoang Cổ.

Lúc này, ở trên Sơn Hải Quan, Hải Điệp và đám người Mục Lương đang đứng chung một chỗ, trông về Đảo Hải Điệp phía xa.

- Cuối cùng đã trở lại.

Trên mặt Hải Điệp đầy vẻ vui mừng.

Trong lòng cô thật lo lắng, cô rời đi đã lâu như vậy, đảo Hải Điệp có bình yên không?

- Đó là đảo Hải Điệp sao...?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan loé sáng, cô đang đánh giá hình thù kỳ lạ của Đảo Hải Điệp.

- Trụi lủi.

Hồ Tiên ngồi ở trên tường thành, tám cái đuôi hồ ly nhẹ nhàng lắc lư theo gió biển.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói:

- Trên những hòn đảo như thế này rất khó có cây xanh, trụi lủi là chuyện bình thường.

- Cần bao nhiêu thời gian đi thu dọn?

Mục Lương nghiêng đầu nhìn về phía Hải Điệp.

- Cần một ngày thời gian.

Hải Điệp không chút do dự nói.

- Có thể.

Mục Lương đồng ý.

Anh nâng tay lên, đại lượng mây mù ngưng tụ ra, kết nối Sơn Hải Quan và đảo Hải Điệp.

Bên trên mây mù có một tầng ngọc lưu ly bao phủ, kiến tạo thành một cây cầy trên không trung, gắn kết đảo Hải Điệp và thành Huyền Vũ.

- Đi đi.

Mục Lương nâng cằm.

- Được.

Hải Điệp nhìn thật sâu vào anh, sau đó cô xoay người bước xuống Sơn Hải Quan, dọc theo cây cầu trên không trung trở lại đảo Hải Điệp.

- Mục Lương, ngươi muốn dời cả đảo Hải Điệp lên trên người Tiểu Huyền Vũ sao?

Hồ Tiên nghiêng đầu nhìn về phía Mục Lương.

- Vốn dĩ không định làm vậy, nhưng hiện tại thì có.

Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên.

Anh nhìn chăm chú vào đảo Hải Điệp, tầng đá ngầm màu xanh lam kia, thoạt nhìn rất không đơn giản. Chẳng lẽ là một loại khoáng thạch hiếm có sao?

- Bởi vì những tảng đá màu xanh lam đó sao?

Hồ Tiên đứng lên, cô cũng chú ý tới tầng đá ngầm màu xanh lam kia.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu.

Anh bay lên bầu trời, hướng về phía đảo Hải Điệp.

Anh đi vào mặt biển, ý niệm vừa động, thi triển năng lực Điều Khiển Nguyên Tố Nước, khiến cho nước biển đang cuộn trào xung quanh yên tĩnh lại

- Giống ngọc bích.

Mục Lương đưa tay đụng vào đá ngầm màu xanh lam.

Bạn cần đăng nhập để bình luận