Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2176: Tìm Người!



Thiếu phụ nghiêm túc hỏi:

- Mục Lương có thể mang bọn ngươi rời đi thật sao?

Quý tộc trẻ tuổi hồi đáp:

- Hắn đã nói như vậy, ta cảm thấy rời đi không khó, ngồi lên phi thuyền vận chuyển là được rồi.

- Đúng vậy, có phi thuyền, muốn rời đi không khó.

- Đó là bởi vì có Mục Lương các hạ, nếu không còn lâu chúng ta mới tới đây dễ dàng như vậy?

Các quý tộc lắm mồm lắm miệng tranh nhau nói, những người khác càng nghe càng kích động.

- Thật tốt quá, chúng ta thật sự có thể rời đi nơi này rồi, ta muốn đi tìm Mục Lương.

Thiếu phụ kích động lên tiếng, xoay người chuẩn bị rời đi.

Một lão giả mặc đồ da thú trầm giọng nói:

- Chờ đã, Mục Lương có nói là mang theo tinh thạch ma thú hoặc bảo vật hiếm có đi tìm hắn, lúc đó hắn mới đồng ý dẫn chúng ta rời đi.

- Đúng đúng đúng, ta trở về tìm xem có thứ gì đáng giá không?!

- Ở nhà ta còn rất nhiều tinh thạch ma thú, còn có bảo thạch đào được trên đỉnh núi, có cả dược thảo thường ngày không nỡ dùng.

-...

Chỉ chốc lát sau, trước cửa thành chỉ còn lại một đám quý tộc mới tới, bọn hắn đưa mắt nhìn nhau, không biết chuyện gì vừa xảy ra.

- Đi thôi, chúng ta vào thành.

Tề Nhĩ Lạp thấp giọng nói.

Ước Mỗ và Linh Tịch đi theo, ba người tiến vào Thánh Thành, đập vào mắt là từng căn nhà gỗ và nhà đá, trên đường không có một bóng người.

- Các ngươi còn đứng đó làm gì nữa? Vừa nghe nói có cơ hội rời khỏi nơi này, tất cả đều đổ xô đi tìm Mục Lương rồi.

Trên đường có người vừa chạy vừa hô to.

- Cái này...

Linh Tịch ngạc nhiên, tình huống hỗn loạn như vậy làm sao tìm được lão tổ đây?

Bà nhìn về phía Ước Mỗ, hỏi:

- Làm sao bây giờ?

Ước Mỗ trầm giọng nói:

- Chúng ta cứ đi dọc con đường này tới trước, thấy người thì hỏi một chút, có lẽ sẽ có người nhận thức lão tổ.

- Vâng!

Linh Tịch gật đầu một cái.

Ước Mỗ quay đầu nhìn về phía Tề Nhĩ Lạp, dò hỏi:

- Ngươi có dự định gì không?

Tề Nhĩ Lạp suy nghĩ một chút, nói:

- Ta muốn đi dạo xung quanh, nếu không có gì mới lạ thì sẽ tìm các ngươi, hoặc hẹn gặp lại trên phi thuyền vận chuyển ba ngày sau.

- Tốt, chú ý an toàn.

Ước Mỗ nói với giọng điệu nghiêm túc.

- Yên tâm, ta rất mạnh.

Tề Nhĩ Lạp nhếch miệng cười.

Hắn phất tay rồi cất bước đi sang một con đường khác.

- Đi thôi.

Ước Mỗ thu lại ánh mắt, nắm tay vợ đi tới trước, chẳng mấy chốc đã gặp được một đám người, ai nấy đều đang nghiêm mặt thảo luận cái gì đó.

- Làm sao bây giờ, chúng ta không có tinh thạch ma thú, cũng không có bảo vật hiếm có.

- Ta cũng thế, ta chỉ mới lên đảo được một tháng, chưa có thu hoạch gì cả, một xu cũng không có.

- Xong rồi, chúng ta không ra được.

Mấy người ủ rũ cúi đầu, có chút tuyệt vọng.

- Mấy vị các hạ.

Ước Mỗ đột nhiên cất tiếng rồi tiến lên trước.

- Có chuyện gì?

Một đại thúc để râu mép ngẩng đầu cảnh giác hỏi.

- Xin lỗi đã làm phiền, chúng ta không có ý xấu, chỉ muốn hỏi thăm một chút chuyện thôi.

Ước Mỗ giơ hai tay lên tỏ vẻ mình không có ác ý.

Nhóm người kia đưa mắt nhìn nhau, thấy đối phương không phải đến đây khiêu khích thì vẻ mặt mới hòa hoãn trở lại.

- Các ngươi muốn hỏi cái gì?

Đại thúc ria mép cất tiếng hỏi.

Thấy đám người kia thả lỏng cảnh giác, Linh Tịch vội tiến đến cạnh chồng rồi hỏi:

- Xin hỏi các hạ có biết một người tên là Phất Lai Cách Lạc không?

Đại thúc ria mép nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi châm chước đáp lại:

- Trong Thánh Thành đúng là có một người gọi là Phất Lai Cách Lạc, nhưng ta không biết có phải người mà các ngươi tìm kiếm hay không?!

- Quả nhiên là lão tổ ở Thánh Thành!

Linh Tịch nghe vậy đôi mắt đẹp nhất thời sáng lên.

Đại thúc ria mép kinh ngạc hỏi:

- Phất Lai Cách Lạc là lão tổ của các ngươi sao?

- Đúng vậy, xin hỏi hiện tại lão đang ở đâu?

Ước Mỗ kích động hỏi tới.

Một vị đại hán khác trả lời:

- Lão không có ở trong Thánh Thành, đi ra ngoài săn thú rồi.

Ước Mỗ vội vàng hỏi tiếp:

- Lão đi lúc nào vậy?

- Hẳn là được mấy ngày rồi, còn về phần đi đâu thì chúng ta không biết.

Mấy người lắc đầu, nhún vai tỏ vẻ không giúp được gì.

Linh Tịch nhìn về phía chồng mình, thở dài hỏi:

- Làm sao bây giờ?

Ước Mỗ suy nghĩ một chút, trầm giọng nói:

- Ngươi ở Thánh Thành chờ ta, ta đi ra ngoài tìm lão tổ, nếu như tìm không được thì ba ngày sau chúng ta trở lại trên phi thuyền vận chuyển.

- Đành phải như vậy thôi.

Linh Tịch do dự một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu đồng ý.

Ước Mỗ nghiêm túc dặn dò vợ:

- Linh Tịch, ngươi phải chú ý an toàn, có việc gì thì đi tìm Mục Lương, chúng ta có tinh thạch ma thú, hắn sẽ hỗ trợ.

- Ta biết rồi.

Linh Tịch gật đầu thật mạnh.

- Ta đi đây, chờ ta trở về.

Ước Mỗ cúi người thơm vào má vợ một cái rồi xoay người chạy về phía cửa thành.

- Thật là…. Ai ~~

Linh Tịch đỏ mặt che má, chốc lát sau lại thầm than một tiếng, chỉ có ba ngày, hai người thật sự có thể tìm được lão tổ sao?

Nếu như tìm không được, bà và Ước Mỗ sẽ theo chân phi thuyền vận chuyển rời đi hay lưu lại tiếp tục tìm kiếm?

Nếu vậy thì sau này làm thế nào để rời đi hải đảo?

Lúc này, bà rất phiền muộn, trong lòng vô cùng lo lắng nhưng lại không còn cách nào khác.

Linh Tịch liếc nhìn đám người kia rồi xoay người đi tới cửa thành, như vậy sau khi lão tổ trở về là có thể lập tức thấy được bà.

………

Bên ngoài khu Trung Ương, Chủ Thành, vương quốc Huyền Vũ.

Phượng Nhi đứng ở trên mái nhà Khu dân cư, trốn ở một góc hẻo lánh rồi nhìn Trung Ương ở phía xa.

Khóe môi của cô cong lên, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Rời đi sáu ngày, chắc sẽ không đột nhiên trở về.

Sau khi phi thuyền rời đi từ quảng trường Chủ Thành, mỗi ngày cô ta đều chờ đợi cơ hội, lo lắng sau khi Mục Lương rời đi sẽ lưu lại bẫy rập và chuẩn bị ở sau.

Phượng Nhi rũ mắt suy tư một hồi, quyết định buổi chiều sẽ hành động.

- Buổi chiều nhất định phải hành động.

Ánh mắt cô ta lóe lên, trong lòng đã có kế hoạch.

Cô ta xoay người đi xuống lầu, men theo bóng tối bên tường đi về phía tòa nhà tiếp đãi bên cạnh trạm xe lửa.

Phượng Nhi vẫn còn ở nơi đó, các nhân viên cũng không có đuổi người ở bên trong, dù sao thì có thể ở đây là có thân phận dính dáng đến quý tộc.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Phượng Nhi?

Đột nhiên, một giọng nói vừa kinh ngạc vừa vui mừng vang lên.

Phượng Nhi chợt khựng lại, đứng trong bóng tối cau mày rồi giả vờ mờ mịt quay đầu nhìn ra phía sau, Lăng Hương và Linh Vận đang nắm tay nhau đi về phía cô ta.

- Chậc, gặp phiền phức rồi....

Phượng Nhi hơi bĩu môi, sau đó nhanh chóng thay bằng vẻ mặt vui mừng, vội vàng chạy lên trước, cung kính hành lễ:

- Công chúa điện hạ.

Linh Vận cau mày nói:

- Phượng Nhi, nửa tháng nay ngươi đã đi đâu thế, ta chưa gặp ngươi lần nào trong suốt thời gian này.

- Điện hạ, ta đi tìm cha mẹ, chỉ là đến giờ vẫn chưa tìm được.

Phượng Nhi cúi đầu, sự vui vẻ trên mặt biến mất, thay vào đó là sắc mặt bi thương.

- Ngươi vẫn chưa tìm được à...?

Linh Vận lộ ra vẻ mặt tiếc nuối.

Cô giơ tay lên vỗ bả vai Phượng Nhi, đối với hầu gái cùng lớn lên với mình, tình cảm giữa hai người giống như chị em.

Bạn cần đăng nhập để bình luận