Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1221: Có Tin Tức Về Kênh Sương Mù



Trong phòng ăn, cung điện, khu Trung Ương.

Mục Lương, Hồ Tiên và những người khác quây quần bên bàn ăn, lần này bọn họ ăn cơm trắng.

- Trông có vẻ rất ngon.

Ngải Lỵ Na chép miệng, nhìn tiểu hầu gái xới cơm đầy chén giúp mọi người, những hạt cơm trắng dẻo vẫn còn bốc khói nóng hổi.

Đây là lần đầu tiên cung điện nấu cơm, mọi người đều rất mong chờ món ăn mới sẽ có hương vị như thế nào.

Ục ục ục ~~~

Mễ Nặc mấp máy môi, sáng nay nàng vội vàng đến Trường Học, cho nên cơm trưa là do tiểu hầu gái phụ trách nấu.

Vệ Ấu Lan đặt một chén cơm lớn trước mặt Mục Lương rồi đưa một đôi đũa cho hắn.

- Mọi người nếm thử đi, đây là món chính mà ta thích nhất.

Mục Lương ôn hòa nói.

Anh gắp một miếng cơm lớn rồi cho vào miệng, hương vị quen thuộc làm cho người ta hoài niệm.

- Ta nếm thử một chút.

Mễ Nặc bắt chước dáng vẻ của hắn, gắp cơm cho vào miệng.

Rộp rộp~~~

Cô gái tai thỏ nhai chậm nuốt kỹ, trên gương mặt xinh đẹp thoáng qua vẻ nghi ngờ.

Cô phồng má, nghiêng đầu hỏi với giọng điệu mơ hồ:

- Mục Lương, món cơm này không có mùi vị gì nha, nơi nào ăn ngon?

Nguyệt Thấm Lan nâng đôi mắt xanh nước biển lên, khẽ cười nói:

- Ta lại thích món này.

Ly Nguyệt chậm rãi nhai hạt cơm, dịu dàng nói:

- Mặc dù không có quá nhiều hương vị nhưng mà cũng không tệ, ta cảm thấy ăn ngon hơn lúa mì.

- Ha ha, đúng vậy, nó không có hương vị, phải ăn chung với các món khác mới được.

Mục Lương cười nói.

Anh thuần thục gắp một miếng thịt cho vào miệng, sau đó gắp một miếng cơm, ăn vui vẻ quên cả trời đất.

Cô gái tai thỏ học theo, gắp một miếng thịt nhét vào miệng rồi ăn cơm.

- A! Ăn như vậy lại rất ngon!!

Đôi mắt màu lam của Mễ Nặc trợn tròn, động tác nhấm nuốt cũng trở nên nhanh hơn.

- Ngươi có thể chan thêm một ít nước canh thịt, làm thành cơm trộn cũng rất ngon.

Mục Lương khẽ cười một tiếng.

Các cô gái nghe vậy đều làm theo, chan nước canh thịt lên cơm trắng rồi nếm thử một miếng, sau đó không thể dừng lại được.

Ngải Lỵ Na bưng chén lưu ly lên rồi liên tục lùa cơm vào miệng, đôi mắt màu hồng tràn đầy vui thích.

- A ~~~ Ăn quá ngon!

Chưa đến mười phút thì một nồi cơm lớn đã bị mọi người ăn sạch sành sanh, các món khác cũng bị ăn hết không chừa lại một mảnh.

- Ợ ~~~

Mễ Nặc ợ một cái, có chút thẹn thùng che lại miệng nhỏ.

- Ăn quá no.

Hồ Tiên vỗ về cái bụng hơi phồng lên, làn da trắng nõn ửng đỏ một chút.

Nguyệt Thấm Lan tán dương:

- Không thể không nói, tay nghề của Tiểu Lan và các tiểu hầu gái khác đều tiến bộ rất nhanh.

Vệ Ấu Lan cười lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, ngoan ngoãn nói:

- Tất cả đều do thành chủ đại nhân và tiểu thư Mễ Nặc chỉ dạy chúng ta.

Ngải Lỵ Na nhấc tay hỏi:

- Buổi tối còn có thể ăn cơm trắng sao?

- Ta cũng muốn ăn.

Hi Bối Kỳ nhấc tay tán đồng.

- Vậy thì tối nay tiếp tục nấu cơm đi.

Mục Lương nhìn về phía tiểu hầu gái rồi dặn dò.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn gật đầu.

- Có thể thử làm món cơm trứng chiên.

Anh ôn hòa nói.

- Cơm trứng chiên?

Vệ Ấu Lan nhỏ giọng hỏi:

- Là dùng trứng của Vịt Lông Vàng để chiên cơm sao?

- Ừ, cách làm rất đơn giản, trước tiên phải đánh trứng, sau đó cho vào nồi, dùng dầu....

Mục Lương nói vài câu miêu tả cách làm món cơm trứng chiên.

- Được rồi, tối nay ta sẽ thử xem.

Vệ Ấu Lan nghiêm túc ghi nhớ.

Mục Lương nói rõ ràng:

- Ngươi cũng có thể cho cà chua vào để làm thành món cơm chiên trứng cà chua, món này cũng rất ngon.

- Thật mong đợi, tối nay ta sẽ đến đúng giờ.

Ngải Lỵ Na xoa tay, hồn nhiên nói.

- Khi nào quy mô trồng lúa nước tăng lên, chúng ta sẽ phổ biến cơm trắng ra toàn thành, sau này có thể ăn mỗi ngày.

Mục Lương cười nhạt nói.

- Mục tiêu này phải đặt sau thủy triều Hư Quỷ mới được.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Đúng vậy.

Mục Lương gật đầu, đứng lên nói:

- Ta về thư phòng trước.

- Ta đi căn cứ Không Quân.

Hi Bối Kỳ đứng lên.

Cô vừa đi được hai bước thì chợt nhớ tới cái gì đó, quay đầu hỏi:

- Chị Thấm Lan, khi nào thì Phi Nhan trở về vậy?

- Hôm qua, con bé đã giao hàng xong rồi, đang trên đường trở về.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã trả lời.

- Vậy là tốt rồi.

Hi Bối Kỳ hồn nhiên gật đầu.

Chỉ có một mình cô huấn luyện Không Quân, thực sự có chút nhàm chán.

Tất cả mọi người rời đi, các tiểu hầu gái bắt đầu thu dọn bàn ăn và quét dọn vệ sinh.

Mục Lương trở lại thư phòng để giải quyết những công việc đã chất đống mấy ngày qua.

Mấy ngày nay, anh vội vàng chế tác Linh khí, còn muốn tuần tra thành Huyền Vũ, lịch trình đã bị lấp đầy.

Loạt soạt ~~~

Lúc này, anh đang xem xét văn kiện do Bộ Nông Nghiệp đưa tới, nội dung là xin chỉ thị về việc điều chỉnh tỷ lệ trồng rau xanh.

Tiếp theo là văn kiện do Trại Chăn Nuôi đưa tới, bọn họ muốn xin chỉ thị liên quan tới việc tăng số lượng chăn nuôi Vịt Lông Vàng và Gà Ba Màu, lý do là nhu cầu dùng trứng tăng cao, Trại Chăn Nuôi không thể đáp ứng hết.

- Chuyện này thì được.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Trước mắt thì số lượng Gà Ba Màu chỉ có vài chục con, đúng là cần phải gia tăng nhân giống.

Anh bận rộn trong thư phòng ba tiếng đồng hồ, khi chuẩn bị đứng dậy hoạt động tay chân một lúc thì nghe thấy tiếng gõ cửa của tiểu hầu gái.

Cộc cộc cộc ~~~

Tiểu Mật đẩy cửa thư phòng rồi bước vào, một tay nâng Trùng Cộng Hưởng nói:

- Đại nhân, Bạch Trạch muốn nói chuyện với ngài.

- Đặt lên bàn đi.

Mục Lương nghe vậy lại ngồi xuống, ra hiệu tiểu hầu gái đặt Trùng Cộng Hưởng xuống bàn.

Ong ong ong ~~~

Trùng Cộng Hưởng rung cánh với tốc độ cao, qua mấy hơi thở thì giọng nói âm nhu của Bạch Trạch vang lên.

- Đại nhân, ngài có nghe thấy ta nói không?

Bạch Trạch thăm dò thử hỏi một câu.

Mục Lương bình tĩnh đáp:

- Có chuyện gì thì cứ nói đi.

- Có tin tức về chuyện mà ngài yêu cầu ta điều tra.

Bạch Trạch cười nói.

Mục Lương lên tinh thần, thúc giục:

- Đừng nói nhảm nữa, vào ý chính đi.

- Vâng.

Bạch Trạch tăng tốc nói:

- Kênh Sương Mù chính là vùng biển nằm ở chỗ sâu nhất trong Vùng Nước Mặn, nơi đó có rất nhiều sương mù, thậm chí tạo thành một bức tường nối liền với bầu trời.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương lấp lóe, tin tức mà Bạch Trạch nói giống như những gì anh đã nghe được từ Long Chủ.

- Sương mù nơi đó rất quỷ dị, tất cả những người đi vào đó đều không có một ai trở ra...

Bạch Trạch tiếp tục nói.

Mỗi lần hai người trò chuyện đều cách nhau khoảng mười giây.

- Đi vào đều không trở ra?

Mục Lương hơi nhướng mày, nếu tin này là thật, vậy thì đúng là rất quỷ dị.

- Đúng vậy, điều này được viết trong cuốn du ký mạo hiểm của một thợ săn tầm bảo.

Bạch Trạch giải thích.

Mục Lương bình tĩnh hỏi:

- Được rồi, vậy tin tức khác thì sao?

- Tạm thời chỉ điều tra được nhiều như vậy, ta sẽ tiếp tục cho người thu thập thông tin.

Bạch Trạch ngượng ngập nói.

- Không có tin tức về vương quốc Hải Đinh sao?

Mục Lương bất mãn nói.

- Không có.....

Bên kia Trùng Cộng Hưởng, Bạch Trạch co giật khóe miệng, lo lắng Mục Lương sẽ nổi giận.

- Vậy thì tiếp tục điều tra đi.

Đôi mắt của Mục Lương lộ ra vẻ tiếc nuối.

Anh hỏi với giọng điệu thanh lãnh:

- Hội nghị Nghiêu Thiên của các ngươi đã bắt đầu chưa?

Bạch Trạch vội vàng đáp:

- Bẩm đại nhân, hội nghị sẽ bắt đầu sau ba ngày nữa.

- Tốt.

Mục Lương rũ mắt, cắt đứt liên lạc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận